Chương 120: Cho nên, có lẽ Sanh đại lão thật sự không phải người đúng không?
Có lẽ là có người đang âm thầm cố ý vô tình thúc đẩy, chờ ngày hôm sau lúc Tần Sanh đến trường học, chuyện lớp 1 và lớp 2 so điểm trung bình kỳ thi giữa kỳ đã truyền khắp khối 12.\nVì thế dọc đường Tần Sanh đi từ cổng trường đến lớp 1, đã nhận lấy vô số ánh mắt đầy ẩn ý, có chút người thậm chí nhịn không được lắc đầu thở dài.\nTần Sanh liền: “…”\nCô giữ vẻ mặt vô cảm đi vào phòng học, mãi đến khi nhìn thấy ly trà sữa có bao bì màu xanh da trời trên bàn, sự bực bội trong lòng mới bình tĩnh lại.\nCắm ống hút vào hút một ngụm.\nMặt Tống Ngôn Chi đầy vẻ nghi ngờ: “Không thèm hỏi xem ai là người mua cho cậu sao?”\nTần Sanh nhìn cậu ta một cái: “Không phải cậu?”\nTống Ngôn Chi:… Đúng là vậy, nhưng lỡ không phải thì sao?\nNhưng khi nhìn gương mặt lạnh lùng của cô gái, cuối cùng cậu ta chỉ sờ sờ cái mũi giải thích một câu: “Trà sữa do ngày hôm qua lớp 2 thua chúng ta, ngày hôm qua giải tán quá nhanh chưa kịp mua, hôm nay mua bù cho cậu.”\nTần Sanh thuận miệng lên tiếng.\nTống Ngôn Chi âm thầm quan sát sắc mặt của cô, thấy có vẻ như tâm trạng của cô không tồi, lúc này mới thử thăm dò mở miệng: “Cậu chơi Vương giả cũng không tồi, có hứng thú…”\nLời còn nói xong, đã bị hai chữ lạnh như băng của cô gái ngắt ngang.\nTần Sanh: “Không có hứng thú.”\nTống Ngôn Chi: “… Tôi còn chưa nói xong, không thể nghe xong rồi từ chối sao?”\nTần Sanh liếc mắt nhìn cậu ra một cái: “Không phải là lập đội đánh sao?”\nTống Ngôn Chi há to miệng: “Sao cậu biết?”\nTần Sanh không nói.\nĐược rồi.\nTống Ngôn Chi sờ sờ cái mũi, hiểu rồi.\nKhẳng định là mẹ cậu ta nói.\nTrong lòng phàn nàn vài câu, tại sao cái gì mẹ cậu ta cũng nói với Tần Sanh, còn bên ngoài lại cười nịnh nọt: “Tần Tiểu Sanh, cậu đánh game giỏi như vậy, nếu không tận dụng thì phí biết bao!”\nTần Sanh thờ ơ, vẫn là ba chữ kia: “Không có hứng thú.”\nSắc mặt Tống Ngôn Chi khổ sở, đột nhiên cậu ta chuyển tầm mắt, dường như tới sát Tần Sanh, đè thấp giọng nói: “Nếu không thì cậu luyện tập với tôi, có hứng thú không?”\nTrước khi Tần Sanh cự tuyệt, cậu ta vội vàng nói: “Không phải luyện miễn phí, tôi trả tiền lương cho cậu, theo giá thị trường… Nhân hai… Gấp ba, thế nào?”\nCuối cùng Tần Sanh cũng nhìn cậu ta một cái.\nTrong lòng Tống Ngôn Chi vui vẻ, cứ nghĩ thật hấp dẫn, ai ngờ giây tiếp theo cô liền thu hồi tầm mắt, tùy tay mở điện thoại xem tin nhắn, năm giây sau, ngẩng đầu lên: “Không có hứng thú.”\nTống Ngôn Chi vừa vặn liếc thấy số dư tài khoản không đếm được bao nhiêu số không kia: “…”\nHay lắm, phú bà từ đâu ra vậy, cậu ta có thể ôm đùi một chút không?\nTống Ngôn Chi hoàn toàn không còn cách nào khác, nằm co rụt đầu ở trên bàn như một chú chó bị bỏ rơi, cả người vô cùng chán nản.\nTần Sanh liếc mắt nhìn cậu ta, nghĩ nghĩ, mở miệng: “Nhưng tôi có thể giới thiệu người luyện tập với cậu.”\nBạn của thần tượng cũng là thần tượng!\nTống Ngôn Chi lập tức sống lại, đôi mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm cô: “Kỹ thuật có như cậu không?”\nTần Sanh liền nghĩ nghĩ, không quá chắc chắn nói: “Hẳn là lợi hại hơn tôi một chút.”\nDù sao cũng đã hơn hai năm cô không chạm vào trò chơi này, chỉ mới chơi lại một tháng nay, nhưng mấy tên kia vẫn thường xuyên chơi.\nHai năm qua, hẳn là bọn họ cũng tiến bộ không ít nhỉ?\nTống Ngôn Chi đã hưng phấn giống như tiêm máu gà, cả người đều sắp vặn thành bánh quai chèo, lập tức nói: “ĐỰc!”\nTần Sanh liền gõ gõ mặt bàn: “Điều kiện.”\nCả người Tống Ngôn Chi cứng đờ: “Còn có điều kiện?”\nTần Sanh liền xách một chồng sách bài tập trên bàn mình, mặt không đổi sắc nói: “Giúp tôi làm bài tập một tháng.”\nTống Ngôn Chi: “???”\nMột hồi lâu sau, vô cùng gian nan mở miệng: “Xác định không phải ở nói giỡn chứ?”\nTần Sanh liền nghiêm túc nhìn cậu ta một cái: “Không phải.”\nDừng một chút, bổ sung: “Bảo đảm đúng 80%.”\nTống Ngôn Chi: “!!!”\nCậu ta hoài nghi cô đang muốn chơi chết mình, hơn nữa còn có chứng cứ rất rõ ràng!\nTrời ạ!\nTần Sanh nhìn cậu ta một cái, gửi hai WeChat cho cậu ta: “Cậu có thể thử trước rồi quyết định.”\nTống Ngôn Chi mang khuôn mặt khổ sở xin kết bạn, nhưng mãi cho đến gần giữa trưa mới được chấp nhận, sau đó chính là từng tin nhắn nối tiếp nhau tới.\nTống Ngôn Chi còn chưa kịp xem đã bị một tiếng hét muốn bay nóc nhà làm cho sợ tới mức trực tiếp ném điện thoại.\nĐiện thoại quật cường lập loè vài cái, sau đó một ánh sáng chợt lóe lên, hoàn toàn tối đen.\nTống Ngôn Chi: “……”\nDMM!\nCậu ta lập tức xoay người sang chỗ khác nắm cổ áo Lâm Tử Kỳ: “Lâm đại béo, nếu cậu không cho ta một lời giải thích hợp lý, ông đây sẽ không để yên cho cậu!!”\nLâm Tử Kỳ kích động đến mức thịt mỡ trên mặt đều đang run rẩy: “Thần tượng của tôi! Thần tượng của tôi! Thần tượng của tôi tới An Thành! Tôi sắp nhìn thấy thần tượng của tôi rồi!!”\n“Ảnh đế Tần?” Tống Ngôn Chi nhướng mày, cũng chậm rãi buông lỏng cổ áo cậu ta, ngạc nhiên nói: “Không phải nói là đang bí mật quay phim sao, sao lại đột nhiên tới An Thành?”\n“Trên mạng nói là đóng máy trước hạn, nguyên nhân cụ thể còn chưa biết, nhưng thần tượng của tôi đã xuống máy bay, không được, tôi muốn xin nghỉ! Lần trước bỏ lỡ, lần này tôi nhất định phải nhìn thấy thần tượng của mình!”\nLâm Tử Kỳ vừa nói vừa chạy ra khỏi chỗ ngồi đi ra ngoài phòng học, lại bởi vì quá kích động mà vướng chân vào một cái hộp mà mọi người đặt ở lối đi, cả người lập tức không chịu khống chế bay đi ra ngoài.\nMắt thấy sắp ngã chổng vó, một cánh tay mảnh khảnh từ bên cạnh duỗi ra, ở giữa không trung xách lấy áo Lâm Tử Kỳ, kéo trở về, chờ mọi người phản ứng lại, Lâm Tử Kỳ đã vững vàng đứng trên mặt đất.\nĐám học sinh lớp 1: “!!!”\nMột hồi lâu sau, mới có từng tiếng “Trời ạ” vang lên, đám học nhìn thấy toàn bộ quá trình kinh ngạc đến nỗi muốn bẻ đầu xuống!\nĐây là tốc độ phản ứng thần thánh gì vậy!\nĐây là sức mạnh thần thánh gì vậy!\nĐây là vị thần nào vậy!\nTrời ạ!\nSanh đại lão vẫn là Sanh đại lão!\nSiêu mượt!!!\nMột hồi lâu sau Tống Ngôn Chi mới phục hồi tinh thần lại, không nhịn được, tiến lên vài bước túm lấy quần áo của Lâm Tử Kỳ, dừng hết sức từ lúc sinh ra để nâng lên.\nKhông chút sứt mẻ.\nMọi người: “…”\nLâm Tử Kỳ: “…”\nMắt thấy lại có vài người muốn ra tay nhấc mình lên, mặt Lâm Tử Kỳ đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Đừng thử, ngày hôm qua mới vừa cân, 186 cân.”\nMọi người: “……”\nCho nên, Sanh đại lão thật sự không phải người đúng không?\nMọi người sôi nổi nhìn sang Tần Sanh, lại phát hiện lúc này cô nhìn chằm chằm không hề chớp mắt vào điện thoại… Của Lâm Tử Kỳ.\n“Điện thoại, cho mượn xem một chút.” Tần Sanh chỉ vào điện thoại trong tay Lâm Tử Kỳ rồi nói.\n“À à à!” Lâm Tử Kỳ không chút do dự đưa điện thoại qua.\nLúc này màn hình điện thoại sáng lên, trên đó hiện một bức ảnh, bối cảnh là sân bay, mà người ở giữa màn hình đang cúi đầu xem điện thoại, đúng là Tần Chi Hoài.\nTần Sanh lại không nhìn Tần Chi Hoài, mà trực tiếp phóng to ảnh chụp kéo ra tới một chiếc ghế ở bên cạnh, đồng tử chậm rãi trợn to lên.