Cuối cùng Tần Sanh cũng hiểu vấn đề nằm ở Đường Tư. \n“Chỉ có người ngồi ở quầy lễ tân mới có thể quay video từ góc đó. Lúc đó có tổng cộng năm người ở gần đó, bên Thiên Hằng không tìm ra người, nên quyết định đuổi luôn cả năm người, bao gồm cả tôi.” \nTần Sanh hiểu ngay: “Cô thừa nhận sao?” \nĐường Tư chỉ “Ừ” một tiếng, không nói gì thêm. \nTần Sanh liếc nhìn cô ấy, cũng không hỏi thêm. \nLúc này, cửa nhà hàng lại một lần nữa bị đẩy mở từ bên ngoài, Đường Tư theo phản xạ đứng dậy, nhưng còn chưa kịp đón chào, người vừa vào đã đi thẳng tới chỗ ngồi cách hai chỗ của Tần Sanh bọn họ, đúng là chỗ của Trì Tử San và Lê Thư Vy. \nMặt Đường Tư biến sắc, vội nhìn về phía Tần Sanh, nói với tốc độ rất nhanh: “Họ lại mang người đến, các cô mau rời khỏi đây đi.” \nTần Sanh đã nhìn thấy người đến, nghe vậy cũng chỉ cúi đầu, lạnh nhạt nói một câu: “Không sao đâu.” \nSao có thể không sao được chứ? \nMặc dù Đường Tư đã tận mắt chứng kiến cô gái này mạnh mẽ như thế nào, nhưng những người vừa vào này, khí thế rất mạnh và mặt mũi đầy vẻ hung dữ, nhìn là biết không phải dạng vừa, hoàn toàn không thể so sánh với mấy bảo vệ kia. \nBây giờ, nếu còn chưa rõ tình hình mà nhanh chóng rời đi thì vẫn còn kịp, không đi thì sẽ muộn mất! \nĐường Tư nóng lòng muốn kéo tay Tần Sanh, không ngờ mấy người đàn ông vừa vào đã kéo Trì Tử San và Lê Thư Vy mỗi người một bên, trực tiếp kéo họ đi. \nĐường Tư: “???” \nNgười bị kéo cũng ngơ ngác không kém là Trì Tử San và Lê Thư Vy. \nHai người cố sức vùng vẫy, năm trợ lý cũng lập tức xông lên muốn ngăn cản, nhưng không có tác dụng, đối phương căn bản không thèm để ý đến họ, cứ thế kéo người ra ngoài. \nNgăn không được, đánh không lại, mắng mà không có phản ứng, mấy người cuối cùng nhận ra chuyện không ổn, lộ vẻ hoảng loạn. \nĐặc biệt là Lê Thư Vy. \nNhìn thấy mấy người sắp kéo mình ra khỏi nhà hàng, cuối cùng cô ta sợ hãi, run rẩy hỏi: “Các người là ai, muốn làm gì với chúng tôi?!” \nNgười cầm đầu là Mặc Thiên liếc qua nhà hàng, nhận thấy ánh mắt của lão đại nhà mình rồi lập lại vẻ mặt nghiêm túc: “Chúng tôi là nhân viên giám sát của quốc tế Mặc Thị, chúng tôi nhận được đơn tố cáo nói rằng các người đã hành hung tại quốc tế Mặc Thị, có ý định gây tổn hại đến nhân viên vô tội, và đã cản trở nghiêm trọng việc dùng bữa của người khác.” \n“Sau khi kiểm tra, đơn tố cáo là thật, bây giờ tôi đại diện cho quốc tế Mặc Thị đuổi các người đi, ngoài ra, như một hình phạt, quốc tế Mặc Thị sẽ vĩnh viễni từ chối tiếp đãi hai người.” \nKhông chỉ Trì Tử San và Lê Thư Vy, mà ngay cả những khách đang ngồi ở các bàn khác trong nhà hàng nghe được cũng ngây ra. \nLê Thư Vy tức điên: “Hành hung gì chứ, gây tổn hại cho nhân viên vô tội gì, cản trở việc ăn uống của người khác lúc nào, các người cũng đã đến kiểm tra lúc nào?!” \nMặc Thiên chỉ vào dấu tay đỏ trên mặt Đường Tư, cười lạnh: “Chuyện vừa nhìn là biết, cần kiểm tra thêm gì nữa?” \nLê Thư Vy không thể tin nổi chỉ vào mình: “Còn tôi nữa, tôi cũng bị cô ta đổ cà phê, đổ nước lên người, tôi chẳng phải cũng là nạn nhân sao?!” \nMặc Thiên nghiêm túc: “Cô chủ động tấn công, cô ấy là phòng vệ hợp pháp, sao có thể so sánh?” \nLê Thư Vy: “!!!”\nHành hung cái gì, phòng vệ chính đáng gì?!\nCô ta còn muốn cãi cọ với đối phương vài câu, nhưng Mặc Thiên đã không còn kiên nhẫn, vung tay lên, vài cấp dưới lập tức tiếp tục kéo hai người ra ngoài, không chỉ ra khỏi nhà hàng ẩn mình mà còn trực tiếp ném người ra khỏi cửa lớn của quốc tế Mặc Thị.\nThấy người xung quanh sôi nổi lấy điện thoại ra chụp hình, Lê Thư Vy không thèm đòi công bằng nữa, chỉ lo nhận lấy áo mũ khăn quàng cổ mà trợ lý đưa tới rồi bọc chính mình lại, sau đó bỏ chạy.\nSắc mặt của Trì Tử San cũng rất khó coi, nhưng cô ta biết thân phận tiểu thư nhà họ Tần của Tần Sanh, vì vậy cho dù có tức giận đến mấy, cũng đại khái đoán được nguyên nhân mà quốc tế Mặc Thị làm như vậy, cho nên chỉ có thể xám xịt rời đi.\nĐi được một nửa, đột nhiên nghĩ tới gì đó, lập tức móc điện thoại gọi cho Lê Thư Vy, nhưng gọi bốn năm cuộc vẫn không có ai bắt mắt, cô ta chỉ có thể từ bỏ.\nĐang chuẩn bị cất điện thoại, liền nhìn thấy mấy tin tức đang được chia sẻ.\nTiêu đề muôn hình vạn trạng, nhưng nội dung chủ yếu đều giống nhau, đơn giản chính là ảnh đế Tần trả lời Weibo của Lê Thư Vy, ảnh đế Tần yêu thương em gái, quà của ảnh đế Tần.\nTrong lòng Trì Tử San chợt lo lắng, theo bản năng bấm vào xem.\nVài phút sau, sắc mặt cô ta trầm xuống, ánh mắt chợt thay đổi, lấy điện thoại ra, tìm tên Lê Thư Vy, xoá kết bạn, kéo vào danh sách đen, động tác liền mạch lưu loát.\nThư ký ở bên cạnh thấy vậy thì kinh ngạc không thôi: “Tiểu thư, cô đây là…”\nTrì Tử San nắm chặt điện thoại trong tay: “Chuyện lần trước đã khiến Thiên Hằng chịu đả kích rất lớn rồi, nếu lại thêm một lần nữa, toàn bộ nhà họ Trì sẽ xong đời.” Cô ta hít sâu một hơi, nhẫn nhịn mở miệng: “Tần Sanh, là người mà chúng ta không đắc tội nổi.”\nGiọng nói lạnh lùng: “Người ra tay đánh người là Lê Thư Vy, người đăng Weibo cũng là Lê Thư Vy, người xuất khẩu cuồng ngôn cũng là Lê Thư Vy, vậy cứ để cô ta tự thừa nhận lửa giận của nhà họ Tần đi.”\n“Chuyện này không liên quan đến chúng ta.”\nThư ký liền nhớ tới “Chị em plastic” trên Weibo của Lê Thư Vy, nhịn không được cười một tiếng, đúng vậy, thật đúng là đủ plastic.\nLê Thư Vy hoàn toàn không biết gì cả đang ngồi trên xe bảo mẫu tức giận đập nát điện thoại của mình, một lúc lâu sau mới bình ổn được hơi thở.\nTrong mắt cô ta chợt loé lên sự sắc lạnh, hung hăng nói: “Về nhà họ Tần trước.”\n*\nBên kia, Tần Sanh vừa nếm xong một bàn điểm tâm, vừa ngẩng đầu lên, thấy Đường Tư vẫn còn đứng ở bên kia như một khúc gỗ thì gõ gõ bàn: “Tỉnh lại nào.”\nĐường Tư đột nhiên run lên một cái, cuối cùng cũng hồi thần lại, nhưng vẫn vô cùng hưng phấn như cũ.\nCô ấy chỉ chỉ vào chiếc ghế dài mà Lê Thư Vy và Trì Tử San từng ngồi, lại chỉ chỉ cửa, kích động đến mức nói năng lộn xộn: “Những người đó, quốc tế Mặc Thị… Là các người tìm tới sao?”\nTần Sanh liếc mắt nhìn Phó Cảnh Hành một cái.\nTâm trạng kích động của Đường Tư lập tức cứng lại, nhớ lại cái liếc mắt làm da đầu cô ấy tê dại lúc nãy, không dám nói chuyện nữa, rụt cổ lùi sang một bên.\nTần Sanh vừa lúc thu tầm mắt nhìn sang: “...”\nSuy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Cô có cần giúp giới thiệu công việc không?”\nĐường Tư ngẩn người, một lúc lâu sau mới phản ứng lại: “Không cần, nhà họ Trì…”\n“Không cần nói đến nhà họ Trì.” Tần Sanh ngắt lời cô ấy: “Nói của cô là được.”\nĐường Tư: “... Cần.”\nTần Sanh liền gật gật đầu, đưa điện thoại của mình qua: “Thêm Wechat đi.”\nĐôi mắt của Đường Tư lập tức sáng ngời, không chút do dự, nhanh chóng móc điện thoại ra kết bạn.\nChuyện có công việc hay không có để sang một bên, cứ thêm Wechat của chị gái thần tiên… Không đúng, là em gái thần tiên trước rồi tính tiếp!\nCó lẽ là vì có Tần Chiêu bầu bạn, nên mẹ cô cũng không gọi điện thoại đến, hiếm khi Tần Sanh và Phó Cảnh Hành có thể yên ổn ăn xong một bữa cơm như vậy.\nNhưng lúc ăn xong cũng đã 7 giờ, người có gia đình như Tần Sanh tỏ vẻ, phải về nhà rồi.\nPhó Cảnh Hành: “... Được thôi.”\nLát nữa đưa người về.