Tiếng súng nặng nề vang vọng khắp các khe hở của cầu thang, Tần Sanh và Tần Chi Hoài liếc nhìn nhau, rồi đồng thời lao ra ngoài.\n\n\nCửa chính ở nhà ga sân bay không biết đã đóng lại từ lúc nào. Lúc này, ở giữa đại sảnh rộng lớn, vài người mặc đồ đen đang đứng cầm vũ khí, xung quanh là những hành khách sợ hãi đến mức đứng yên tại chỗ, ngay cả cử động cũng không dám.\n\n\nTần Sanh và Tần Chi Hoài dừng lại, đứng trước mặt của đám người áo đen đó.\n\n\nNgay khi nhìn thấy Tần Chi Hoài, đám người áo đen liền biết rằng Mạc Trát đã thất bại, điều này khiến họ hơi bất ngờ.\n\n\nTần Chi Hoài rất khó đối phó, không phải là vì bản thân anh ta, mà là do mạng lưới gián điệp trong tay anh ta quá kín đáo, khiến họ khó mà phá vỡ được phong tỏa của mạng lưới gián điệp đó để tiếp cận anh ta.\n\n\nChưa kể, bên cạnh anh ta ngoài sáu thành viên tinh anh của Ám Bộ theo sát trong thời gian dài, còn có không biết bao nhiêu người đang âm thầm bảo vệ anh ta, dù có tiếp cận được anh ta thì cũng không có cơ hội để ra tay.\n\n\nNhưng lần này thì khác.\n\n\nLần này là ngài Phỉ đích thân ra tay, yểm trợ bọn họ tránh khỏi tai mắt của mạng lưới tình báo, giúp cả đội Tinh Anh số 6 của họ có thể âm thầm đột nhập vào An Thành mà không ai hay biết, đồng thời cũng đã chuẩn bị kế hoạch kỹ càng.\n\n\nKế hoạch lần này được cho là không có sơ sót nào.\n\n\nThế nhưng chỉ vài giây trước, hệ thống camera giám sát và tín hiệu mạng vốn đã bị bọn họ khống chế chặt chẽ đột nhiên lại bị một người nào đó tấn công, chỉ mất chưa đầy năm phút, đã phá vỡ được các chốt kiểm soát do đích thân ngài Phỉ sắp đặt.\n\n\nThông tin đã bị truyền ra ngoài, chắc chắn không qua bao lâu nữa, bên phía Ám Bộ sẽ kịp thời đến chi viện.\n\n\nĐến lúc đó, chỉ dựa vào hơn trăm người bọn họ, dù có vũ khí tiên tiến đến đâu, thì cũng rất khó mà rời khỏi An Thành một cách suôn sẻ.\n\nLúc này, cách làm hợp lý nhất là lập tức rút lui trước khi chi viện từ Ám Bộ đến.\n\n\nNhưng sau khi bỏ ra cái giá lớn như vậy mà lại trở về tay không, cho dù cuối cùng họ có thể trở về được đến Hắc Ngục, thì kết cục đang chờ đợi họ cũng sẽ chẳng tốt hơn cái chết là bao.\n\n\nBất đắc dĩ, họ chỉ có thể chọn cách ngu ngốc nhất, nhưng cũng trực tiếp nhất, đó là đe dọa.\n\n\nTên áo đen cầm đầu nhìn thoáng qua Mạc Trát- người bị bốn thành viên tinh anh của Ám Bộ bắt giữ, sắc mặt trầm xuống, sau đó giơ tay túm lấy người đàn ông cách đó gần nhất, rồi dùng vũ khí khống chế đối phương.\n\n\n“Thả người ra!”\n\n\nSắc mặt của Tần Chi Hoài cũng tối sầm lại, anh ta liếc nhìn người đàn ông bị khống chế, chỉ do dự trong giây lát rồi vung tay: “Giao cho họ đi.”\n\n\nBốn thành viên tinh anh của Ám Bộ nhìn nhau, rồi thả bàn tay đang giữ Mạc Trát ra và đẩy người qua đó, lập tức có một người áo đen tiến lên đỡ lấy anh ta.\n\n\nVẻ mặt của Mạc Trát u ám đến cực điểm, ánh mắt anh ta liếc nhìn qua Tần Sanh, rồi đột nhiên xoay người lao về phía cô!\n \nNgay sau đó, cả người anh ta bị đá bay ra ngoài.\n\n\nTần Sanh thu lại bàn chân đã đá người, cơ thể vừa di chuyển đã đuổi kịp Mạc Trát, sau đó cô dẫm chân lên trán của anh ta.\n\n\nĐôi mắt rủ xuống của cô toát lên sự lạnh lùng và tàn nhẫn: “Chê chết chưa đủ nhanh à?”\n\n\nMạc Trát thản nhiên cười: “Có giỏi thì giết tôi đi.”\n\n\nÁnh mắt của anh ta nhìn lướt qua đám đông đã bị dọa đến mức ngay cả cử động cũng không dám trong sân bay, nụ cười càng thêm khoái chí: “Chỉ là không biết sau này các người sẽ giải thích như thế nào về chuyện này, giết ngươi báo thù ư? Hay là tranh giành quyền lực? Hay là một cái cớ nào khác để nghe có vẻ thật đường hoàng?”\n\n\nTần Sanh lười để ý đến anh ta, lại đá một cược khiến Mạc Trát quay lại trong tay các thành viên tinh anh của Ám Bộ, rồi quay sang nhìn người đàn ông đang bị tên áo đen khống chế ở đối diện: “Bị khống chế riết nghiện rồi à?”\n\nNgười đàn ông cong môi cười, giọng nói có chút khàn khàn: “Muốn được Sanh Sanh cứu.”\n\n\nTần Sanh nhìn anh, ánh mắt đột nhiên khựng lại: “Anh bị thương rồi à?”\n\n\nVẻ mặt của Phó Cảnh Hành dịu dàng, anh hạ giọng nói: “Chỉ là bất cẩn bị chó cắn thôi, không sao.”\n\n\nThế nhưng Tần Sanh đã nhạy bén ngửi thấy mùi tanh của máu.\n\n\nCô nhìn chiếc áo khoác đen của người đàn ông, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo.\n\n\n“Thả người ra.” Cô nói với tên áo đen đang khống chế Phó Cảnh Hành.\n\n\nTên áo đen cười chế nhạo một tiếng: “Cô nghĩ cô là ai hả, tôi…”\n\n\nChưa kịp dứt lời, anh ta đã bị đá mạnh một cước vào bụng, cả người không kiểm soát được mà bay ra ngoài, đè trúng ba người phía sau.\n\n\nTên áo đen đột nhiên phun ra một ngụm máu.\n\n\nKhông đợi anh ta kịp hoảng sợ, Tần Sanh đã đuổi đến trước mặt anh ta.\n\n\n\n\nKhuôn mặt đẹp đẽ tinh xảo đến mức không thể soi mói, đôi mắt hạnh trong trẻo sáng ngời, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và tàn nhẫn.\n\n\nChỉ một cái liếc nhìn, đã khiến tên áo đen run rẩy dữ dội, cơ thể không tự chủ mà lùi về sau.\n\n\nĐúng lúc này, rất nhiều tiếng súng vang lên.\n\n\nSáu tên áo đen còn lại đã kịp phản ứng lại và đồng loạt ra tay, nhắm thẳng vào Tần Sanh.\n\n\nĐồng tử của Tần Chi Hoài và Phó Cảnh Hành co rút lại, cả hai người cùng lúc lao về phía Tần Sanh.\n\n\nMà ánh mắt của cô gái ở giữa trung tâm ánh nhìn của mọi người bên ngoài lại không hề gợn sóng, ngay cơ thể cũng không lệch đi, cô chỉ giơ bàn tay trắng nõn lên và quét qua trong không trung.\n\n\nKeng keng keng keng keng!\n\n\nNăm âm thanh sắc bén, dồn dập đến mức gần như không có kẽ hở vang lên, đợi khi mọi người hoàn hồn lại, thì thấy sáu viên đạn đã được cô bắt gọn trong tay, nhanh đến mức mắt người không thể nhìn kịp.\n \nTất cả mọi người: “...”\n\n\nChắc chắn không phải là đang tạo ra hiệu ứng đặc biệt đó chứ?\n\n\n“Cô… cô…”\n\n\nTên áo đen cầm đầu đã bị dọa đến ngây ngốc, lắp bắp mãi mà không nói ra được lời nào, chỉ có thể không ngừng lùi lại.\n\n\nTần Sanh nhấc chân định dẫm xuống đầu anh ta, nhưng đã bị bàn tay bên cạnh ngăn lại.\n\n\n\n\nPhó Cảnh Hành kéo cô vào trong lòng, liên tục vuốt ve lưng cô, giọng nói khàn khàn đầy sự dỗ dành: “Vết thương cũ của anh tái phát thôi, đừng giận.”\n\n\nỞ khoảng cách gần như vậy, mùi máu tanh càng thêm nồng nặc, ánh mắt của Tần Sanh càng lạnh nhạt hơn: “Bỏ em ra.”\n \nThấy cô gái nhỏ đau lòng cho mình như vậy, Phó Cảnh Hành vừa cảm động vừa bất đắc dĩ: “Ngoan nào, ở đây đông người, không tiện ra tay, trở về rồi hãy… cho anh.”\n\n\nHai chữ “báo thù” còn chưa kịp thốt ra, cô gái nhỏ trong lòng đã nhẹ nhàng vùng vẫy và thoát ra, sau đó lùi lại hai bước rồi đến bên cạnh Tần Chi Hoài.\n\n\nPhó Cảnh Hằng: “...”\n\n\nSự bồn chồn trong lòng Tần Sanh đã bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn lướt qua đám người vừa hoảng vừa sợ, giọng nói rất bình thản: “Quay phim xong rồi, giải tán hết đi.”\n\n\nNhững người đã bị dọa đến ngây ngốc cuối cùng cũng hoàn hồn, bọn họ nhìn những tên áo đen đang nằm la liệt trên mặt đất, rồi lại nhìn sáu viên đạn vẫn còn trong tay cô gái, cuối cùng nhìn sang Tần Chi Hoài, bỗng nhiên hiểu ra!\n \nHóa ra là quay phim à!\n\n\nCơ thể căng cứng của họ đột nhiên thả lỏng, vài người có khả năng chịu đựng kém trực tiếp ngã ra và ngồi trên mặt đất, mồ hôi lạnh chảy xuống ròng ròng.\n\n\nTần Chi Hoài cũng phản ứng lại, lập tức đánh mắt ra hiệu cho những nhân viên ở phía sau.\n\n\nMấy người họ hiểu ý, vội vàng lao đến vây quanh nhóm người Tần Chi Hoài. \n\n\nNgười quản lý liên tục nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, đột nhiên có thêm một cảnh diễn, dọa mọi người hoảng sợ rồi, thực sự rất xin lỗi.”\n \n\n\nAnh ta nhìn tình hình xung quanh, dừng lại một lúc, rồi tiếp tục cười mà nói tiếp: “Nếu như mọi người không vội, thì ở đây nghỉ ngơi thêm chút nữa đi. Chúng tôi đã chuẩn bị một ít thức ăn sáng và đồ uống, nhân viên đã đi lấy rồi, coi như là quà xin lỗi dành cho mọi người, đồng thời cũng cảm ơn sự hợp tác của mọi người.