Cái gọi là “giơ tay không đánh kẻ đang cười” quả thật không sai, hơn nữa đối phương còn là quản lý của Tần Chi Hoài. Cuối cùng sau khi bình tĩnh lại, mọi người liền nói không sao, thậm chí có vài người còn không kìm được sự phấn khích.\n\n\nLà quay phim đó!\n\n\nPhim của ảnh đế Tần đó!\n\n\nNói như vậy là họ đã vô tình trở thành diễn viên quần chúng trong bộ phim của ảnh đế Tần rồi!\n\n\nTuy nhiên, không phải ai cũng vui mừng đến mức quên đi tất cả, có người nhìn Tần Sanh và Phó Cảnh Hành, không nhịn được mà nói với người đi cùng bên cạnh: “Vậy là, ảnh đế Tần là đang đóng vai phụ cho người mới sao?”\n\n\nNgười đi cùng cũng nhìn sang theo tầm mắt của đối phương, sau đó cũng khựng lại, đặc biệt là khi nhớ lại cảnh tượng khi nãy, liền gật đầu tán thành: “Rất có khả năng.”\n\n\nKhông chỉ một người có suy nghĩ như vậy, ở đó cũng có không ít người đang xì xào bàn tán.\n\n\nTần Chi Hoài rất thính tai, nghe thấy những điều này thì sắc mặt không khỏi trở nên u ám.\n\n\nVai phụ hay không cũng chẳng quan trọng\n\n\nNhưng mà!\n\n\nTại sao cô gái này với chàng trai kia lại thực sự xứng đôi!\n\n\nXứng đôi chỗ nào chứ!\n\n\nMắt nào của họ nhìn ra hai người ấy xứng đôi chứ!\n\n\nTần Chi Hoài giơ tay ra định kéo em gái của mình đến bên cạnh, ai ngờ quay sang lại thấy cô đã đi trở lại bên cạnh Phó Cảnh Hành, còn chủ động đưa tay ra nắm lấy tay của đối phương.\n\n\nTần Chi Hoài: “!!!”\n\n\nKhi Phó Cảnh Hành ngước mắt lên nhìn trong lúc được Tần Sanh giúp xử lý qua vết thương thì bắt gặp ánh mắt tuy thờ ơ, nhưng thực ra lại ẩn chứa đầy sát khí của Tần Chi Hoài.\n\n\nĐộng tác của của Phó Cảnh Hành khựng lại, rồi giơ tay ôm lấy eo của cô gái: “Sanh Sanh, khó chịu quá…”\n\n\nTần Sanh nhíu mày, quay đầu lại nhìn anh ba của mình: “Em đưa anh ấy về trước đây.”\n\n\nTần Chi Hoài siết chặt nắm đấm giấu dưới tay áo, phát ra âm thanh “rắc rắc”, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng: “Đi đi.”\n\n\nTần Sanh gật đầu rồi quay người rời đi.\n\n\nSau khi bị Tần Sanh tiêm ngược thuốc gây tê, Mạc Trát liền âm thầm phát đi tín hiệu, đến lúc này, đã hơn mười phút trôi qua, nhưng những người anh ta bố trí bên ngoài sân bay vẫn chưa hề có động tĩnh gì.\n\n\nMạc Trát hiểu ra rằng, kế hoạch bắt Tần Chi Hoài lần này của bọn họ đã hoàn toàn thất bại rồi.\n \nChưa kể bản thân anh ta bị bắt giữ, mà cả đội Tinh Anh số 6 cũng hoàn toàn bị tiêu diệt, tổn thất vô cùng nghiêm trọng.\n\n\nKết quả là chẳng gây ra gì cả dù chỉ là một gợn sóng.\n\n\nMột câu nói bình thản của đối phương “quay phim xong rồi, giải tán đi”, đã dễ dàng che đậy đi mọi chuyện.\n\n\n\n\nMạc Trát vừa phẫn nộ vừa không cam lòng, nhìn thấy Tần Sanh đã quay lưng đi, anh ta không nhịn được nữa, lập tức hét lên: “Diễn trò lừa người! Chúng tôi là phần tử nguy hiểm, phần tử nguy hiểm đó có biết không hả! Các người nhìn đống vũ khí này đi, tất cả đều là thật, là thật đó!”\n\n\nHành động của mọi người lại khựng lại, gần như cứng đờ mà quay đầu nhìn sang.\n\n\nNhững tên áo đen còn lại phản ứng lại, cũng chẳng quan tâm đến gì nữa, bọn chúng vung tay ném vũ khí xuống mặt đất, phát ra vài âm tiếng “choang” giòn giã.\n\n\nĐó là âm thanh kim loại va chạm với mặt đất.\n\n\nTrái tim vừa mới bình tĩnh của mọi người lại lập tức trở nên căng thẳng, chân tay mềm nhũn.\n\n\nSau đó, một tiếng cười kinh thường và ngạo mạn vang lên.\n\n\nMọi người nhìn thấy cô gái vốn đã quay người rời đi lại quay lại lần nữa. Cô rút viên đạn đang định vứt vào thùng rác từ trong túi ra, rồi nắm chặt trong tay.\n\n\nChỉ ba giây sau, cô thả lỏng ngón tay để thứ trong tay rơi xuống, bụi màu nâu đồng bay lả tả, phủ đầy một mảng nhỏ trước mũi chân cô.\n\n\n“Vũ khí cũng ổn, nhưng chất lượng đạn thì hơi kém.” Cô bình tĩnh đánh giá.\n\n\nCô ngẩng đầu lên nhìn về phía nhân viên ở sau Tần Chi Hoài, rồi nhắc nhở: “Nói một tiếng với người của tổ đạo cụ, lần sau đừng dùng loại vũ khí giả này nữa, dọa người ta sợ đó.”\n\n\nNhân viên bừng tỉnh khỏi sự kinh ngạc, vội vàng gật đầu: “Chắc chắn, chắc chắn rồi, lần sau nhất định sẽ cải thiện!”\n\n\nNhân viên nói xong liền tát mạnh lên đầu Mạc Trát: “Cái gì mà phần tử nguy hiểm, cái gì mà vũ khí thật, tên nhóc như cậu diễn nhập tâm tới mất kiểm soát rồi à? Cậu như vậy rất nguy hiểm, đến đây đến đây, đem mấy tên đóng vai phản diện này đi đi, đừng để họ nói nhảm khắp nơi nữa!”\n\n\nMạc Trát tức đến mức mắt bốc lửa, anh ta còn muốn nói gì đó, nhưng Tần Sanh đã quay lại và bước đến trước mặt anh ta: “Nói nhiều thì chết sớm, mạng vốn đã ngắn rồi, nói ít vài câu đi.”\n\n\nNói xong cô liền chặt một nhát vào cổ, khiến anh ta bất tỉnh.\n\n\nNhững thành viên tinh anh của Ám Bộ học theo hành động của Tần Sanh, định chặt nốt vào cổ của những tên áo đen còn lại, ai ngờ chỉ làm đau tay của chính mình, còn đối phương vẫn không có dấu hiệu ngất xỉu nào.\n\n\nNhững tên áo đen: “...”\n\n\nMọi người xem xung quanh: “...”\n\nCuối cùng, Tần Sanh vẫn phải tự mình ra tay.\n\n\nNhững du khách vẫn còn ở lại nhà ga của sân bay nhìn vào mảng bụi nhỏ màu nâu đồng, trong lòng dần bình tĩnh lại.\n\n\nĐã nói mà, nơi này từ trước đến này vẫn luôn rất ổn định, sao có thể xảy ra sự việc nghiêm trọng như tấn công vũ trang của phần tử nguy hiểm chứ.\n\n\nChắc là đang quay phim thôi.\n\n\nNhưng mà nói đi cũng phải nói lại, diễn xuất của những diễn viên phản diện này quả thực cũng không tệ, quay phim xong rồi mà vẫn nhập tâm không thoát vai được, sau này đợi khi bộ phim phát sóng, họ nhất định phải mua vé để ủng hộ.\n\n\nMột bộ phim mà diễn viên nam nữ chính vừa đẹp vừa có kỹ năng diễn xuất xuất sắc, còn có cả ảnh đế Tần đóng vai phụ, đến cả pháo hôi phản diện cũng tận tâm như vậy, không hot thì thật là trái với đạo lý!\n\n\nTần Chi Hoài nghe thấy những lời thì thầm bàn tán vang bên tai, khỏe miệng bất giác giật giật vài cái.\n\n\nLúc này, Mạc Trát đã bất tỉnh, bằng không khi nghe được những lời khen ngợi anh ta “tận tâm” này, e là dù anh ta có tỉnh cũng trực tiếp tức đến ngất đi.\n\n\nNhưng…\n\n\nÁnh mắt của Tần Chi Hoài nhìn về hướng mảng bụi của viên đạn, rồi lại nhớ đến chiếc vòng tay rơi xuống một cách khó hiểu trước đó, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.\n\n\nEm gái nhỏ của anh ta, hình như có chút không bình thường…\n\n\n*\n \nLúc này, Tần Sênh đã lên xe mà Mạc Thiên lái đến. Vừa vào trong xe, cả người Phó Cảnh Hành liền mềm nhũn, ngã vào người cô.\n\n\nNgón tay của Tần Sanh khẽ run rẩy.\n\n\nCô không mang theo kim châm và thuốc trong người, nên chỉ có thể dùng linh lực để nuôi dưỡng cơ thể của anh, giúp anh tạm thời áp chế vết thương.\n \nHơn hai mươi phút trôi qua, vẻ mặt trắng bệch của Phó Cảnh Hành cuối cùng cũng tốt hơn chút. Tần Sanh và Mặc Thiên đồng thời thở phào nhẹ nhõm.\n\n\nTần Sanh thu tay lại, nhìn sang Mạc Thiên: “Anh ấy bị làm sao vậy?”\n\n\n Mặc Thiên siết chặt tay lái hơn, không nói gì.\n\n\nÁnh mắt của Tần Sanh trở nên lạnh lẽo hơn, lại hỏi lần nữa: “Anh ấy bị làm sao vậy”\n\n\nRõ ràng câu hỏi giống hệt trước đó, ngay cả giọng điệu cũng chẳng thay đổi gì, nhưng không biết vì sao, tim Mặc Thiên đột nhiên đập mạnh.\n\n\nNghĩ đến việc Phó Cảnh Hành vô cùng quan tâm cô, Mặc Thiên do dự một lúc, cuối cùng cũng cân nhắc nói ra: “Hắc Ngục vẫn còn để lại gần trăm người bên ngoài sân bay, lão đại đã một mình giải quyết hết đám người đó.”\n\n\nCộng thêm việc vết thương cũ tái phát do cảm xúc dao động.\n\n\nNhững chuyện sau đó liên quan đến sự riêng tư của Phó Cảnh Hành, Mạc Thiên không dám nói thêm.\n\n\nTần Sanh sửng sốt: “Anh ấy không có thuộc hạ à, sao phải tự mình ra tay?”\n\n\nĐương nhiên là có rồi.\n\nMặc Thiên cười khổ, suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nói ra: “Sau khi lão đại biết Mạc Trát đến An Thành liền sắp xếp chu đáo. Ngoài ở phía sân bay, anh ấy còn phái người đến trường học bảo vệ cô, ai ngờ lại nhận được tin cô đột nhiên rời khỏi trường học, sau đó thì…”\n\n\nMặc Thiên không nói hết phần còn lại, nhưng Tần Sanh cũng đã hiểu rõ.\n\nCô khẽ siết chặt ngón tay lại.