“Tôi muốn làm gì ư?” Tần Sanh nhìn Thi Kính Nguyên chặn tay mình, sự lạnh lùng và nóng nảy kìm nén trong lòng từng chút từng chút dâng lên: “Tôi còn định hỏi, trong mười phút này, ông đã làm gì rồi?”\n\n\n“Tôi có thể làm gì chứ, đương nhiên là tôi cứu người rồi!”\n\n\nTần Sanh liếc nhìn qua miệng vết thương ở vùng bụng của Phó Cảnh Hành, ánh mắt trở nên u ám: “Cứu như thế này sao?”\n\n\nVẻ mặt của Thi Kính Nguyên khó coi hơn, ông ấy giải thích: “Tôi là bác sĩ nội khoa, trước đó cũng không có ai nói với tôi rằng tam thiếu bị thương ngoài da. Tôi chỉ lo cứu người tỉnh lại, cũng có lúc có sơ suất.”\n\n\nVẻ mặt của Tần Sanh càng u ám hơn: “Mặc Thiên, đuổi ngươi đi đi.”\n\n\nSắc mặt của Mặc Thiên cũng không tốt mấy, nghe cô nói vậy thì lập tức làm theo.\n\n\nThi Kính Nguyên nhìn người đàn ông tiến một bước đã đến trước mặt và giơ tay định bắt lấy mình, thì tối sầm mặt lại, lập tức quay sang nhìn Phó Nhàn: “Cô Phó, cô đặc biệt mời tôi đến đây để chữa bệnh cho em trai cô, là vì để cho người làm nhà cô sỉ nhục tôi sao?”\n\n\nLúc này Phó Nhàn mới hoàn hồn lại, nhưng cô ấy cũng không đứng ra làm chủ cho ông ấy ngay, mà chỉ nhíu mày: “Hội trưởng Thi, nếu như ông đã nói là tôi mời ông đến để chữa bệnh cho em trai tôi, vậy việc này,” Cô ấy chỉ vào vết thương của Phó Cảnh Hành: “Ông cũng nên cho tôi một lời giải thích chứ?”\n\n\nThi Kính Nguyên càng nhíu mày chặt hơn: “Tôi nói rồi, tôi là bác sĩ nội khoa!”\n\n\n“Với tư cách là bác sĩ nội khoa, trách nhiệm của tôi là châm cứu cứu người, mà tôi cũng đã làm cho tam thiếu tỉnh lại, tôi đã hoàn thành trách nhiệm của mình rồi.”\n\n\n\n\n\n\n\n\nÔng ấy liếc nhìn Tần Sanh- người đang phớt lờ sự ngăn cản của ông ấy và tiếp tục rắc bột thuốc trong tay lên miệng vết thương của Phó Cảnh Hành, sau đó lại kéo băng gạc để băng bó vết thương cho anh, ánh mắt hiện lên sự khinh thường.\n\n\nÔng ấy gật đầu rồi thản nhiên nói tiếp: “Cô tự nhìn đi, kiểu băng bó vết thương như vậy chẳng qua chỉ là phương pháp chữa trị đơn giản nhất mà thôi, bất kỳ ai hoàn toàn không hiểu gì về y thuật cũng có thể làm được. Nếu đây mới là mục đích cô mời tôi đến đây, vậy thì tôi chỉ có thể nói xin lỗi thôi.”\n\n\n“Tuy nhiên, cho phép tôi nhắc nhở một câu. Tổn thương bên trong cơ thể của tam thiếu rất nghiêm trọng, dù bây giờ tôi đã cứu cậu ấy tỉnh lại, nhưng nếu như không thể kịp thời chữa trị vết thương bên trong, thì vẫn sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của tam thiếu.\"\n\n\n“Xin cô Phó hãy suy nghĩ cho kỹ.”\n\n\n“Chuyện này…” Phó Nhàn quả thực cũng do dự.\n\n\nKhông phải vì đã chấp nhận lời giải thích của ông ấy, mà vì sắc mặt của Phó Cảnh Hành thực sự không tốt, rõ ràng không chỉ do vết thương bị dao đâm này này gây ra, mà trong cơ thể anh chắc chắn còn có những vết thương khác.\n\n\nĐuổi Thi Kính Nguyên đi thì dễ, nhưng muốn tìm một vị bác sĩ khác có y thuật không kém gì ông ấy trong khoảng thời gian ngắn lại không phải là một việc dễ dàng.\n\n\nVết thương của Phó Cảnh Hành không thể chờ được nữa rồi.\n\n\nNgay cả Mặc Thiên, sau khi do dự một lúc cũng rút bàn tay đang định ném Thi Kính Nguyên ra ngoài lại, trong lòng vừa bực tức vừa uất ức.\n\n\nThấy vậy, Thi Kính Nguyên nhếch môi cười, rồi vừa cười vừa nói mà giơ tay lấy túi châm cứu của mình: “Được rồi, nếu như mọi chuyện đã rõ ràng, vậy xin mời người nhà ra ngoài đi, tôi phải bắt đầu bước điều trị thứ hai rồi.”\n\n\nÔng ấy cúi đầu nhìn Tần San đang ngồi bên cạnh Phó Cảnh Hành, nụ cười trên mặt càng tươi hơn một chút, rồi nói từng chữ một: “Tôi không thích có người nhà bệnh nhân ở đây trong khi chữa bệnh, cô gái này, phiền cô ra ngoài đợi đi.”\n\n\nHa*.\n*Ha: cười khẩy\n \nĐúng lúc này, một tiếng cười khẽ vang lên, Phó Cảnh Hành nắm lấy bàn ta vừa băng bó xong vết thương cho mình của Tần Sanh, xoa xoa rồi hỏi cô: “Vừa nãy ông ta cũng đuổi em đi như này à?”\n\n\nTầm Thanh “ừm” một tiếng, rồi nói: “Em có việc, em không muốn ra ngoài thì chẳng ai đuổi được em.”\n\n\nChuyện đó cũng đúng.\n\n\nTuy nhiên, điều đó không phải là lý do để một người, không đúng, một con chó có thể bắt nạt cô gái nhỏ của anh.\n\n\n“Phương pháp chữa trị đơn giản nhất…”\n\n\nPhó Cảnh Hàng lặp lại mấy từ này, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Mặc Thiên: “Nếu ngài đã coi thường phương pháp chữa trị này như vậy, được thôi, cũng để ông ta trải nghiệm tí đi.”\n\n\nMặc Thiên do dự.\n\n\nVẻ mặt của Phó Cảnh Hành trầm xuống: “Hửm?”\n\n\nMột tiếng rất khẽ, nhưng khiến Mặc Thiên chợt rùng mình một cái, lập tức rút một con dao nhỏ từ thắt lưng ra rồi đi về phía Thi Kính Nguyên.\n\n\nVẻ mặt của Thi Kính Nguyên thay đổi: “Cậu muốn làm gì?!”\n\n\nÔng ấy quay sang nhìn Phó Nhàn: “Cô Phó, cứ thế mà nhìn em trai cô liên kết với người ngoài để đối xử với bác sĩ mà cô mời đến như vậy à?”\n\n\nPhó Nhàn… Phó Nhàn trực tiếp quay mặt đi, giả vờ không nhìn thấy gì.\n\n\nChưa kể trong lòng cô ấy cũng không hài lòng với sự ngạo mạn của Thi Kính Nguyên, mà dù có ý muốn giúp, thì cô ấy cũng không dám!\n\n\nCô ấy rất rõ người em trai này của mình, phần lớn thời gian anh luôn tỏ ra thờ ơ, như thể mọi chuyện đều không đáng quan tâm, nhưng một khi đã tức giận, đừng nói là cô ấy, ngay cả ông nội của họ đích thân ra mặt thì cũng không ngăn được!\n\n\nRất rõ ràng, bây giờ anh đã nổi giận rồi.\n\n\nCòn là vô cùng tức giận.\n\n\nMặc Thiên đã rạch trên người Thi Kính Nguyên tổng cộng năm nhát, ở hai tay, hai chân, và cả ở vùng bụng giống hệt với vết thương của Phó Cảnh Hành.\n\n\nVết cắt không quá sâu, cũng tránh những vị trí có nhiều mạch máu, vì thế lượng máu chảy ra không nhiều, nhưng đau thì quả thực rất đau!\n\n\nThi Kính Nguyên đau đớn mức đổ mồ hôi lạnh!\n\n\nMặc Thiên nghe theo ý của Phó Cảnh Hành, tìm kim, chỉ, thuốc và băng gạc, rồi ném hết tất cả đến trước mặt Thi Kính Nguyên, sau đó lùi sang một bên.\n\n\nPhó Cảnh Hành liếc nhìn ông ấy một cái, giọng nói thờ ơ: “Theo tốc độ chảy máu như này, nhiều nhất là nửa giờ thì lượng máu mất đi của ông sẽ đạt đến 20%, đến lúc đó sẽ rơi vào tình trạng sốc do mất máu, ông tự mình lo liệu đi.”\n\n\nThi Kính Nguyên tức đến mức khí huyết dâng trào: “Cậu… cậu…”\n\n\n“Bình tĩnh chút đi, càng tức giận thì máu chảy càng nhanh, lát nữa ngay cả nửa tiếng cũng không cầm cự nổi đâu.” Tần Sanh kịp thời nhắc nhở.\n\n\nThi Kính Nguyên: “!!!”\n\n\nÔng ấy càng tức giận hơn, tức đến hoàn toàn không kiềm chế được!\n\n\nNhưng phải thừa nhận, Thi Kính Nguyên tự cảm nhận được rồi, chỉ trong chốc lát, tốc độ chảy máu từ năm vết thương kia đã nhanh gấp đôi so với lúc trước.\n\n\nÔng ấy không muốn ngất đi, càng không muốn chết, nên chỉ có thể đè nén cơn giận dữ và oán hận, cố gắng làm dịu hơi thở của mình, cuối cùng tốc độ chảy máu cũng chậm lại đôi chút.\n\n\n“Ồ, quên nói, thể chất của tôi đặc biệt, kim châm cứu thông thường của bác sĩ đông y thực ra không có tác dụng với tôi.”\n\n“Cho nên,” Phó Cảnh Hành nhìn Thi Kính Nguyên, khóe mắt phảng phất sự tàn ác: “Tôi tự mình tỉnh lại, chẳng liên quan chút gì đến cây kim vụn nát của ông.”\n\n\n“Hiểu chứ?”\n\n\nHuyết khí trong người Thi Kính Nguyên lại dâng trào, tốc độ máu chảy lại lần nữa nhanh hơn.\n\nPhó Nhàn và Tạ Phóng nhìn khuôn mặt đã trắng bệch của Thi Kính Nguyên, có chút thương cảm, thầm nghĩ nếu để hai người kia nói tiếp, Thi Kính Nguyên cũng không cần chờ đến khi mất máu quá nhiều mới ngất, mà trực tiếp bị chọc tức đến ngất đi.\n\nTuy nhiên, nghĩ lại thì không hiểu sao lại khá hả hê?\n\nĐợi đến khi Thi Kính Nguyên cố nén cơn đau, run rẩy tự khâu vết thương cho mình, bôi thuốc xong, rồi từ dưới đất bò dậy thì khuôn mặt của ông ấy đã trắng bệch đến mức không còn chút máu nào.\n\nMắt ông ấy tối sầm, đang định nói thêm vài câu để lấy lại chút mặt mũi, thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa đều đặn vang lên, kèm theo lời chào hỏi lịch sự: “Cho hỏi, Tần tiểu thư có ở đây không?”\n\n\nTạ Phóng nghe thấy giọng nói, lập tức tiến đến mở cửa: “Hoa tài ba, cuối cùng cậu cũng đến rồi!”