Mặt Tần Sanh vốn lạnh nhạt càng thêm lạnh lùng: \"Có vấn đề? Hay là nhà họ Bùi nghèo đến năm trăm vạn cũng không lấy ra được?\"\n\nTần Sanh \"Ồ\" một tiếng, giải thích: \"Cũng đúng, vô sinh không dễ chữa trị, vẫn nên tiết kiệm một chút.\"\n\nTần Tuyết Hoa: \"...\"\n\nTức giận, đây chính là loại tức đến không nói nên lời!\n\nTần Tuyết Hoa còn muốn nói, lại bị một tiếng quát lạnh lùng cắt ngang.\n\nBùi Vĩnh Thọ vốn không định lộ diện, nhưng thấy Tần Tuyết Hoa hoàn toàn bị Tần Sanh dắt mũi, sợ bà ta lại nói ra lời gì không thể vãn hồi, chỉ có thể đi ra.\n\nÔng ta trực tiếp lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho nhân viên, nói: \"Tiền trừ từ đây.\"\n\nTần Tuyết Hoa há hốc miệng, muốn nói chuyện, nhưng đối diện với ánh mắt cảnh cáo của Bùi Vĩnh Thọ, bà ta chỉ có thể đè nén sự phẫn nộ xuống, mặt mày tái mét.\n\nNhân viên tiếp nhận thẻ ngân hàng, lại do dự: \"Cây Bồi Nguyên Thảo này...\"\n\nBùi Vĩnh Thọ hít sâu một hơi: \"Cho nó.\"\n\nHôm nay nếu ông ta cầm đi Bồi Nguyên Thảo này đi thì sẽ chứng minh chuyện Bùi Vũ không thể sinh con, điều này đối với Bùi Vũ, hay là đối với nhà họ Bùi đều sẽ tạo thành đả kích rất lớn.\n\nĐương nhiên ông ta không muốn vô duyên vô cớ mất năm trăm vạn này, nhưng so với tiền, ông ta càng không muốn bởi vì chuyện này mà liên lụy cả nhà họ Bùi!\n\nNhưng cũng không tính là cho không.\n\nÁnh mắt Bùi Vĩnh Thọ lóe sáng, nhìn về phía Tần Sanh: \"Hiểu lầm đều giải trừ rồi, Sanh Sanh, con cũng đừng giận mẹ con nữa, đi thôi, cùng ba về nhà.\"\n\nKhông sai, theo Bùi Vĩnh Thọ, chỉ cần có thể dỗ được Tần Sanh về nhà họ Bùi thì Bồi Nguyên thảo vẫn là của họ.\n\nChứ đừng nói chi là giá trị bản thân Tần Sanh tuyệt đối trên năm trăm vạn.\n\nGiao dịch này, cũng không lỗ.\n\nÔng ta nghĩ rất hay, chỉ tiếc...\n\nTần Sanh ngước mắt, giữa đôi lông mày thanh lãnh mang theo nghi hoặc: \"Tôi nói muốn về nhà họ Bùi lúc nào?\"\n\nBùi Vĩnh Thọ sửng sốt: \"Con không phải..\n\nNói được một nửa liền nghẹn họng.\n\nBùi Vĩnh Thọ ý thức được, từ đầu đến cuối, Tần Sanh chỉ bảo họ trả tiền, nhưng chưa từng nói với họ sẽ về nhà họ Bùi.\n\nSắc mặt ông ta dần trầm xuống: \"Tần Sanh, con phải suy nghĩ cho kỹ.\"\n\n\"Cô ấy không cần nghĩ.\" Một giọng nói vang lên từ sau lưng Tần Sanh, Phó Cảnh Hành đứng dậy, thân hình cao lớn bao phủ toàn bộ Tần Sanh vào trong bóng tối của anh.\n\nAnh giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô, cong môi cười: \"Cô gái nhỏ nhà tôi, muốn thế nào thì thế ấy, không cần suy nghĩ bất cứ thứ gì.\"\n\nTần Sanh theo bản năng quay đầu nhìn lại.\n\nTrên khuôn mặt người đàn ông hiện lên ý cười, nhu hòa điềm đạm, anh cũng đang nhìn cô, mang theo vài phần ấm áp, vài phần mềm mại, cùng với vài phần ngay cả chính anh cũng chưa từng phát hiện.\n\nĐầu ngón tay Tần Sanh giật giật, thu hồi tầm mắt.\n\nMặt mày Phó Cảnh Hành càng vui vẻ, nhưng trong nháy mắt khi nhìn về phía Bùi Vĩnh Thọ, lại tan rã không còn.\n\n\"Ngược lại là ông Bùi.\" Phó Cảnh Hành từ trên cao nhìn xuống Bùi Vĩnh Thọ, cười nhạt: \"Tôi nhớ không lầm là ông và phu nhân đích thân đuổi Sanh Sanh ra khỏi nhà họ Bùi, lúc này lại mở miệng xưng ba mẹ, có ý gì?\"\n\n\"Hối hận?\" Mặt mày anh càng lạnh: \"Muộn rồi.\"\n\nNgười đàn ông có khí thế quá mạnh mẽ, chỉ đứng ở trước mặt anh, Bùi Vĩnh Thọ đã cảm thấy tay chân lạnh như băng.\n\nNhưng trước mặt nhiều người quyền quý của An Thành, ông ta không muốn mất mặt, chỉ có thể cố gắng chống đỡ: \"Muộn hay không không phải do anh định đoạt, mặc kệ anh là ai, đây đều là chuyện nhà của nhà họ Bùi tôi, còn chưa tới phiên một người ngoài như anh nhúng tay.\"\n\nPhó Cảnh Hành cười nhẹ một tiếng, nhìn về phía Tần Sanh: \"Tôi là người ngoài sao?\"\n\nTần Sanh liếc anh một cái, mím môi: \"Người nhà.\"\n\nTrong cổ họng Phó Cảnh Hành phát ra một chuỗi tiếng cười trầm thấp, liếc mắt nhìn về phía Bùi Vĩnh Thọ: \"Nghe thấy chưa?\"\n\nBùi Vĩnh Thọ đương nhiên nghe được, sắc mặt ông ta khó coi không tưởng tượng nổi.\n\nMắt thấy người chung quanh càng ngày càng nhiều, đều đang dùng ánh mắt xem kịch vui nhìn mình, Bùi Vĩnh Thọ rốt cuộc không chịu đựng nổi nữa.\n\nÔng ta đột nhiên vung tay lên: \"Tần Sanh, con tự giải quyết cho tốt!\"\n\nDứt lời kéo Tần Tuyết Hoa rời đi.\n\nĐám người dần dần giải tán.\n\nPhó Cảnh Hành một tay nhận lấy Bồi Nguyên Thảo trong tay Tần Sanh, một tay vỗ vỗ vai cô: \"Đi, tôi mời em ăn cơm.\"\n\nĐi chưa được mấy bước, giọng nói trong trẻo lạnh lùng chỉ thuộc về cô gái nhỏ vang lên, có chút trầm ấm, nhưng rất rõ ràng: \"Cảm ơn.\"\n\nTần Sanh nói.\n\nPhó Cảnh Hành dừng bước chân, nghiêng đầu nhìn cô.\n\nĐột nhiên nhoẻn miệng cười: \"Không cần.\"\n\nLà thật sự không cần.\n\nDù sao anh nợ cô, là một mạng.\n\nNhững thứ này, có là gì.\n\n*\n\nNói ăn cơm nhưng không thể ăn cơm lúc này vì mới hơn hai giờ, ăn điểm tâm còn tạm được.\n\nTần Sanh đã ăn không ít, lại uống một ly trà sữa, bởi vậy không còn nhiều khẩu vị, chỉ lấy hai miếng bánh kem nhung đỏ là xong.\n\nBồi Nguyên thảo đã tới tay, lúc này quan trọng nhất là chữa thương, bởi vậy Tần Sanh vừa về đến nhà liền cắm đầu vào phòng thuốc.\n\n\"Này, lúc nãy tôi không có ở đây, hai người đã xảy ra chuyện gì? Sao tôi cảm thấy thái độ của em gái Sanh Sanh đối với cậu không giống nhau?\" Tạ Phóng chọc chọc Phó Cảnh Hành đang cầm thìa múc bánh ngọt ăn, vẻ mặt nghi hoặc.\n\nPhó Cảnh Hành \"Ồ\" một tiếng, nói: \"Cũng không có gì, chỉ là cuối cùng cô ấy cũng nhận ra tôi.\"\n\nTạ Phóng sợ hãi cả kinh: \"Cái gì?! Hai người trước kia đã quen biết?!\"\n\nPhó Cảnh Hành: \"Đúng vậy, ba trăm năm trước tôi mới tới Trái Đất, cửu tử nhất sinh, vì được cô ấy cứu nên tôi lấy bảo vật gia truyền làm chứng, hứa hẹn bảo vệ cô ấy cả đời, ai ngờ thiên ý trêu người, nửa đường thất lạc.\"\n\nPhó Cảnh Hành cười nhẹ một tiếng: \"Cũng may, lại gặp được.\"\n\nTạ Phóng: \"... Còn hát hí khúc? Có phải còn phải thêm duyên phận trời định hay không?\"\n\nPhó Cảnh Hành tiện tay ném hết hộp bánh ngọt còn thừa vào thùng rác, liếc anh ta: \"Cái này còn cần phải nói sao?\"\n\nTạ Phóng: \"...\"\n\nTạ Phóng thật sự phục!\n\nVừa ý người ta liền coi trọng, thế mà còn bịa cái gì mà ba trăm năm trước, lâu ngày gặp lại, chẳng lẽ coi mình là nam chính trong tiểu thuyết huyền huyễn à!\n\n*\n\nTần Sanh vừa vào phòng thuốc đã hơn nửa ngày, lúc cô chế thuốc xong sắc trời đã hoàn toàn tối, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy một ngôi sao màu xanh trắng treo phía chân trời, hết sức sáng ngời.\n\nĐó là Thiên Tân tứ, Thiên Hỉ Tinh trong tinh tượng học của Hoa quốc.\n\nNhưng đối với một người đã từng là linh thể du đãng qua vô số vị diện như Tần Sanh mà nói, đó chẳng qua chỉ là một vị diện bình thường nhất trong vô tận hỗn nguyên, ngay cả sinh linh cũng không có, chỉ có thể trở thành vị diện cao cấp dùng để thu hoạch tài nguyên phụ thuộc.\n\nCô có chút xuất thần nhìn chằm chằm chân trời xa xôi, không biết đang suy nghĩ gì, cho đến khi một chuỗi tiếng vang leng keng vang lên, cô mới chậm rãi hoàn hồn.\n\nLà tin nhắn của Chư Tây Nguyên.\n\n[Chư Tây Nguyên: Lão đại, quả nhiên cô đoán không sai, những người của nhà họ Bùi kia quả nhiên có động tác.]\n\n[Tần Sanh: Hả?]\n\n[Hình ảnh]\n\n[Chư Tây Nguyên: Đây là ảnh chụp màn hình cuộc nói chuyện của Bùi Vĩnh Thọ với tài khoản tiếp thị, bây giờ còn chưa có động tĩnh gì, nhưng đến ngày mai, từ \"con gái nuôi nhà họ Bùi vong ân bội nghĩa, lấy oán báo ơn” sẽ leo đến top 10 hot search.]\n\n[Tần Sanh: Biết rồi.]\n\nTần Sanh cụp mắt suy tư một lát, đang muốn cất điện thoại, lại một tin nhắn nữa gửi vào.\n\nVẫn là của Chư Tây Nguyên.\n\n[Chư Tây Nguyên: Lão đại, gần đây kinh tế của Vạn Minh có chút eo hẹp, một trăm triệu kia của cô nhớ giữ gìn cẩn thận nhé.]\n\nTần Sanh: \"...\"