Cuối cùng Tống Ngôn Chi vẫn không đi theo Tần Sanh ra ngoài.\n\nCũng không phải là cậu ta không muốn, mà là, cậu ta không vượt qua được bức tường cao hơn hai mét kia của trường học!\n\nTrơ mắt nhìn Tần Sanh mượn lực nhảy lên đỉnh tường, hai tay khẽ chống liền dễ dàng nhảy qua, Tống Ngôn Chi: \"...\"\n\nThật sự, là cậu ta không xứng.\n\nTần Sanh không để ý tới nỗi bi thương nhỏ nhoi của Tống Ngôn Chi, giờ phút này cô có chút buồn phiền.\n\nCô mở điện thoại ra nhìn số dư thẻ ngân hàng.\n\nA, 27 tệ 6 xu.\n\nPhó Cảnh Hành đã đưa cho cô một trăm triệu, nhưng hai năm nay cô đều không chuyển tiền đến căn cứ nghiên cứu, trong WeChat toàn là tin nhắn nhân viên nghiên cứu than thở, cô trực tiếp chuyển một trăm triệu qua.\n\nTần Sanh lại nhìn số dư, xoay người, đi vào tiệm trà sữa bên cạnh trường học.\n\nMười phút sau.\n\n\"Lão đại! Không xong rồi! Có người tấn công vào hệ thống tài vụ của Vạn Minh, từ bên trong chuyển đi một trăm triệu!\"\n\nTiếng hét hoảng sợ của Chư Tây Nguyên từ trong điện thoại truyền ra, Tần Sanh để điện thoại cách xa một chút, chờ âm thanh nhỏ lại mới đưa về.\n\nCô nhấp một ngụm trà sữa, giọng nói rất lạnh nhạt: \"Là tôi.\"\n\nChư Tây Nguyên: \"...\"\n\n\"Mượn dùng một chút, qua mấy ngày nữa sẽ trả lại.\" Tần Sanh lại nói.\n\nChư Tây Nguyên: \"...\"\n\nChư Tây Nguyên nhịn một chút, không nhịn được: \"Tôi nói này lão đại, hai năm qua rốt cuộc cô đi làm gì thế, tới nỗi phải lấy một trăm triệu từ hệ thống tài vụ Vạn Minh.\"\n\nTần Sanh nuốt xuống một viên khoai sọ, nói: \"Trải nghiệm cuộc sống.\"\n\nChư Tây Nguyên: \"...\"\n\nKhách sạn Tinh Lan là chuỗi khách sạn dưới danh nghĩa của quốc tế Mặc thị, cách trường trung học số một mười phút đi xe, lúc này thời gian còn sớm, Tần Sanh thong thả đi qua.\n\nMột chiếc xe con màu đen dừng lại bên cạnh cô.\n\n\"Bạn nhỏ, đã nói là đi học rồi mà?\" Cửa sổ xe hạ xuống, giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông truyền vào trong tai, bước chân Tần Sanh dừng lại.\n\nCô nghiêng đầu nhìn, liếc mắt một cái liền chạm vào trong đôi mắt đang mỉm cười của người đàn ông.\n\nĐôi mắt Phó Cảnh Hành rất đặc biệt.\n\nThoạt nhìn, là loại đen kịt thâm trầm đến mức không thấy đáy, nhưng có đôi khi, cũng giống như hiện tại, đón ánh mặt trời, đồng tử giống như được nhiễm một tầng ánh sáng.\n\nThần bí, thánh khiết.\n\nTần Sanh hơi hoảng hốt.\n\nMặt Phó Cảnh Hành khẽ nhúc nhích, cười: \"Anh trai đẹp không?\"\n\nNói thật, đẹp.\n\nTrước khi trở thành \"Tần Sanh\", Tần Sanh là một linh thể có ý thức, từng đi qua vô số thế giới, nhưng dù vậy, trong rất nhiều ký ức của cô cũng không tìm ra một người đàn ông nào đẹp hơn anh.\n\nNhưng mà...\n\nTần Sanh liếc mắt đánh giá người đàn ông, nói: \"Không đẹp bằng tôi.\"\n\nPhó Cảnh Hành nhịn không được bật cười: \"Đúng, cô gái nhỏ nhà chúng ta đẹp nhất thế giới.\"\n\nNgay sau đó thò người ra mở cửa xe, nói: \"Đi đâu, tôi đưa cô đi.\"\n\n\"Quốc tế Mặc thị.\" Tần Sanh lên xe, đóng cửa: \"Đi thôi.\"\n\nCũng không hề khách sáo.\n\nPhó Cảnh Hành nhìn cô qua gương chiếu hậu, đôi mắt đen hiện ra ý cười.\n\nTần Sanh nhìn người đàn ông vẫn luôn đi theo bên cạnh mình, sau đó lại quay sang hỏi: \"Đi khách sạn Tinh Lan?\"\n\n\"Tham gia buổi đấu giá.\" Phó Cảnh Hành nói tiếp.\n\nTần Sanh: ... Quả nhiên.\n\nCô ấn huyệt thái dương, thầm nghĩ lần này sau khi tỉnh dậy thân thể cô không chỉ yếu đi, ngay cả phản ứng cũng chậm đi rất nhiều.\n\nPhó Cảnh Hành bị vẻ mặt buồn bực của cô chọc cho bật cười, không nhịn được xoa xoa mái tóc của cô: \"Đáng yêu.\"\n\nTần Sanh: \"...\"\n\nLần thứ ba, Tần Sanh thực sự không nhịn được: \"Đừng xoa đầu tôi, sẽ hói.\"\n\nPhó Cảnh Hành nhìn cô hai ba giây, bỗng nhiên cong môi cười: \"Không sao hết, anh trai không chê.\"\n\nNói xong lại giơ tay xoa xoa đỉnh đầu của cô.\n\nTần Sanh: \"!\"\n\nLần này quy mô của buổi đấu giá tổ chức ở khách sạn Tinh Lan không nhỏ, cần thư mời điện tử mới có thể vào.\n\nTần Sanh có nhận được thư mời, nhưng lại không phải thân phận \"Tần Sanh\".\n\nCô nhìn vào email \"Trân trọng kính mời quý khách đến khách sạn Tinh Lan\", chần chờ một chút, nhìn Phó Cảnh Hành: \"Thư mời của anh có thể dẫn người đi cùng không?\"\n\nPhó Cảnh Hành nhướng mày: \"Muốn anh trai dẫn cô vào?\"\n\nTần Sanh gật đầu.\n\nPhó Cảnh Hành: \"Có lợi gì không?\"\n\nTần Sanh nghĩ nghĩ: \"Phí chữa bệnh tiếp theo giảm cho anh 10%\"\n\nPhó Cảnh Hành: \"...Vậy cảm ơn.\"\n\nTần Sanh: \"Không cần khách sáo.\"\n\nThật ra Tần Sanh có chút đau lòng, nhưng Phó Cảnh Hành đối xử với cô không tệ, rất quan tâm cô.\n\nCoi như là chăm sóc khách hàng cũ.\n\nTrong lúc nói chuyện Phó Cảnh Hành đã qua kiểm tra, anh dẫn Tần Sanh vào hội trường của khách sạn, hai người tìm một chỗ yên tĩnh rồi ngồi xuống.\n\nBuổi đấu giá không bao lâu đã bắt đầu.\n\nPhần lớn là đồ cổ ngọc khí, Tần Sanh không có hứng thú, vừa chơi điện thoại vừa chờ thứ mình cần.\n\n\"Vật tiếp theo muốn bán đấu giá là một viên ngọc trai.\"\n\n\"Viên ngọc trai này rất đặc biệt, bởi vì tất cả các chuyên gia thẩm định của hội đấu giá chúng tôi đều không thẩm định ra chất liệu, lai lịch, công dụng cùng với giá trị của nó, cho nên lần đấu giá này không đặt giá, các vị khách cảm thấy hứng thú có thể về nghiên cứu thêm.\"\n\nĐộng tác trên tay Tần Sanh dừng lại, như có cảm giác ngẩng đầu nhìn lại, khi thấy rõ đồ vật phía trên, ánh mắt của cô không kìm được khẽ run lên.\n\nĐó là...\n\n\"Một ngàn vạn.\"\n\nMột giọng nói vang lên bên cạnh, Tần Sanh đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Phó Cảnh Hành.\n\nPhó Cảnh Hành cũng đang nhìn cô, thấy cô nhìn qua, anh nhoẻn miệng cười với cô.\n\nAnh nói: \"Sanh Sanh, đây là chuỗi hạt, có tác dụng trừ tà hộ thân.\"\n\n...\n\n\"Tiểu gia hỏa, đây là chuỗi hạt, có tác dụng trừ tà hộ thân.\"\n\n\"Tặng cho con, đừng làm mất.\"\n\n...\n\nKý ức hỗn loạn xẹt qua trong đầu, Tần Sanh nhìn dung nhan như tiên như thần trước mắt, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.\n\n\"Là anh...\"\n\nPhó Cảnh Hành cười cười, xoa xoa đỉnh đầu cô: \"Rốt cuộc cũng nhớ ra rồi?\"\n\n\"Trí nhớ thật kém.\"\n\nTrong cổ họng Tần Sanh có chút căng thẳng, muốn nói không phải, nhưng lời đến bên miệng lại biến thành: \"Ừm, rất kém.\"\n\nCó lẽ là Phó Cảnh Hành vừa ra tay đã kêu giá một ngàn vạn dọa sợ những người khác, sau đó không còn ai theo giá nữa, rất nhanh đã có nhân viên đưa chuỗi hạt đến trước mặt Phó Cảnh Hành.\n\nPhó Cảnh Hành nhận lấy chuỗi hạt, nhét nó vào trong tay Tần Sanh, cười: \"Lần này đừng làm mất nữa.\"\n\nTần Sanh nhìn chằm chằm hạt châu màu vàng trong tay hồi lâu, đáp ứng: \"Được.\"\n\nĐây là vận khí và cơ duyên mà cô đã đánh mất hai năm, cô tất nhiên sẽ không đánh mất nữa.\n\nBuổi đấu giá vẫn còn tiếp tục.\n\nSau mấy bức tranh chữ, cuối cùng Tần Sanh cũng đợi được thứ cô muốn - Bồi Nguyên Thảo.\n\nTần Sanh cảm nhận được dược liệu đại khái năm mươi năm, dược tính cũng không tệ lắm, quan trọng nhất là, linh khí vương vấn trên gốc Bồi Nguyên Thảo này tuy mỏng manh, nhưng quả thật có tồn tại.\n\nTuy nói kém Huyền Sâm, nhưng có gốc Bồi Nguyên Thảo này, thương thế của cô có thể chữa trị được hai ba phần, chí ít không cần lo lắng rơi vào giấc ngủ say lần nữa.\n\nTần Sanh trực tiếp ra giá: \"Ba trăm vạn.\"\n\nTrực tiếp tăng giá gấp ba lần so với giá khởi điểm, không ít người nhìn theo hướng giọng nói của Tần Sanh, rất nhanh đã có người nhận ra cô, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ mặt kỳ quái.\n\nLại là cô ta...\n\nĐột nhiên nghĩ đến cái gì, mọi người theo bản năng quay đầu nhìn hai người bên cạnh.