[Đây là nhan sắc thần tiên gì vậy! Nữ thần hoa khôi đẹp đến tầm cao mới!]\n[Kinh ngạc! Con cưng của trời Tần Nghiên Xu thổ lộ ở trước mặt mọi người lại bị từ chối, đây là là thảm án động trời gì vậy!]\n[Hai lần khiến cho bạn nói không nên lời, nữ thần tái hiện thần kỹ, dạy bạn làm người!]\nNgày hôm nay trường Trung học số 1 chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt.\nMọi người còn chưa thoát khỏi chuyện Tần Sanh quyến rũ em trai, bị đuổi ra khỏi nhà họ Bùi, lại có mấy bài đăng mới có độ hot đột ngột tăng vọt, trực tiếp chiếm cứ top ba của diễn đàn.\nĐặc biệt là top 1.\nBài đăng tổng cộng có ba bức ảnh.\nMột tấm là hình chụp bóng dáng của Tần Sanh đi lên bục giảng, tấm thứ hai là lúc Tần Sanh nghiêng người bẻ thước dạy học, tấm cuối cùng là chụp chính diện lúc cô cong môi cười.\n[Trời, tay không bẻ thước dạy học gì đó cũng quá dữ rồi, mẹ ơi con cong rồi!]\n[Oa, đây là nụ cười thần tiên gì vậy, sao lại có thể đẹp như thế, tôi muốn báo nguy, cô gái này phạm quy rồi!]\n[Khó trách Tần Nghiên Xu cũng nhịn không được mà thổ lộ, đến lượt tôi, là trực tiếp đẩy ngã rồi!]\n[Lầu trên chậm một bước rồi, em gái đã ở trong lòng ngực tôi]\n[Cứ như vậy mà dám nói cô ấy quyến rũ Bùi Vũ, sợ sợ, cầu em gái quyến rũ tôi, mạng của anh trai cũng cho em luôn!]\n[…]\nVừa đến giờ tan học, cửa sổ bên ngoài lớp 1 đã bị chen chúc kín mít, đều là người nghe danh tới xem Tần Sanh.\nChỉ tiếc, Tần Sanh đã lấy áo khoác che đầu, ngủ.\nVết thương của cô chưa lành, chỉ có ngủ nhiều một chút mới có thể bổ sung một chút tinh thần.\nMọi người chỉ có thể thất vọng mà trở về.\nSự náo nhiệt kéo dài đến giữa trưa, bên ngoài phòng học lớp 1 cuối cùng cũng được yên tĩnh.\nTần Sanh bị một ngón tay chọc tỉnh, cô kéo áo khoác xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên: “Có việc gì?”\nCô gái nhỏ mới vừa tỉnh ngủ, con ngươi chứa sương mù, nhìn người qua đôi mắt mơ màng, vài phần mê mang vài phần hồn nhiên, khác biệt với bộ dạng ngầu lòi của buổi sáng.\nMặt Hạ Thiên không tự giác mà ửng đỏ, nhỏ giọng nói: “Bạn học Tần, nên ăn cơm trưa.”\nTần Sanh phát ngốc vài giây, chợt hoàn hồn.\nCơm vẫn phải ăn.\nNhưng, cô không không có thẻ trường.\nTần Sanh nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn nữ sinh bên cạnh, thương lượng với cô ấy: “Có thể cho tôi mượn thẻ trường dùng một chút được không?”\nHạ Thiên sửng sốt chừng sáu bảy giây, bỗng nhiên hoàn hồn, dùng sức gật đầu: “Đương nhiên có thể!”\nNữ thần mượn thẻ trường của cô ấy, như vậy có nghĩa cô ấy có thể cùng nhau ăn cơm với nữ thần phải không?!\nHạ Thiên chỉ cảm thấy niềm vui đến thật bất ngờ, cô ấy có chút không chịu nổi!\nĐang nghĩ ngợi, Tần Sanh đưa điện thoại di động tới trước mặt cô ấy, nói: “Thêm WeChat đi, chốc lát nữa sẽ chuyển tiền cơm cho cậu.”\nHạ Thiên đang muốn nói “Không cần mượn, tôi mời cậu: “… Được.”\nMặc kệ, cứ thêm WeChat trước rồi nói.\nTrước đây mỗi ngày nhà họ Bùi đều có người chuyên đưa cơm cho Bùi Vũ, cũng sẽ thuận tiện mang một phần cho Tần Sanh, bởi vậy cô gần như không tới nhà ăn để ăn cơm.\nCũng bởi vậy việc hôm nay cô đến đây đã gây ra xôn xao không nhỏ.\nLớp 12, lớp 10 lớp 11, rất nhiều người đều đang lén lút nhìn hoặc là công khai nhìn cô.\nTần Sanh không quan tâm, chỉ tập trung ăn cơm.\nHạ Thiên ngồi đối diện, cũng lén nhìn cô.\nCô gái nhỏ ăn uống rất duyên dáng và tao nhã, nhưng thần kỳ thay, đồ ăn trên mâm lại giảm dần với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.\nHạ Thiên còn chưa phản ứng lại, liền thấy cô gái đã buông đũa.\n“Ăn… Ăn xong rồi?” Hạ Thiên phục hồi tinh thần lại.\nTần Sanh “Ừm” một tiếng, nhưng không rời đi: “Cậu cứ từ từ ăn.”\nNói xong liền dựa vào lưng ghế chơi trò chơi.\nTrò chơi là vương giả, là tựa game hiện tại đang được người trẻ tuổi chơi rất nhiều.\nTrò chơi này đã ra mắt nhiều năm, trước khi Tần Sanh ngủ say đã từng chơi một thời gian, hiện tại lại lần nữa chơi tiếp mà thôi.\nChỉ là bởi vì hai năm không chơi, ngượng tay là một chuyện, nhưng trong trò chơi lại ra mắt thêm rất nhiều anh hùng mới.\nVí dụ như Dao ở đối diện.\nTần Sanh chọn anh hùng cấp nhập môn Hậu Nghệ, cô từng chơi qua vài lần, cũng xem như quen thuộc.\nXoay người một cái liền tránh khỏi chiêu thức khống chế ở đối diện, quay người một lại ra chiêu bắn trúng trợ thủ đối diện.\nCô vừa đi về phía trước vừa kích hoạt kỹ năng tăng tốc, đang muốn tấn công, liền nhìn thấy một con nai con chân ngắn nhỏ chạy đi rồi.\nTần Sanh: “???”\nBên dưới góc trái nhảy ra một cái khung thoại.\n[Phong Hành (Trang Chu): Một Hậu Nghệ lại dùng chiêu cuối tấn công Dao, chẳng lẽ ngốc à]\n[Phong Hành (Trang Chu): Quả nhiên, mười tên Hậu Nghệ thì hết chín tên chơi gà]\nTần Sanh: “…”\nMột loạt tiếng cười “Ha ha ha” đúng lúc vang lên, theo sát là tiếng cười nhạo mơ hồ quen thuộc: “Tần Sanh này cũng quá cùi bắp rồi! Cậu nhìn đồng đội của cậu cũng không nhịn nổi kìa.”\nTần Sanh: “…”\nCô vừa điều khiển tướng lùi về sau, vừa quay lại nhìn.\nỒ, là đứa con trai xui xẻo của cô giáo Ôn, Tống Ngôn Chi.\nTần Sanh liền thu hồi ánh mắt, tiếp tục chơi game.\nTống Ngôn Chi lại không an phận, ồn ào không để yên.\n“Dao có thể xem là con tướng khó bị giết nhất trong Vương giả, cậu đuổi theo nó làm gì?”\n“Đúng đúng đúng, lên đi, bắt nó bắt nó!”\n“Người đâu, mau lui lại lui lui!”\n“Chết tiệt, đường dưới còn có người đang chơi mạt chược! Cậu chạy mau!”\nTần Sanh:… Ồn muốn chết.\nCô dứt khoát mang tai nghe, thật yên tĩnh.\nTống Ngôn chi: “…”\nTheo một tiếng “Victory” vang lên, Tần Sanh rời khỏi giao diện trò chơi, đang chuẩn bị cất điện thoại, một số điện thoại bất ngờ gọi đến.\nTần Sanh nhìn màn hình, lại lần nữa mang lên tai nghe.\n“Nói.”\nMột chữ, dập tắt toàn bộ lòng nhiệt tình của Chư Tây Nguyên ở trong nôi, anh ta mếu máo, nói tới chuyện chính.\n“Lão đại, tôi vừa nhận được tin tức nói hôm nay có một buổi đấu giá ở khách sạn Tinh Lan của An Thành, trong danh sách đấu giá có Bồi Nguyên Thảo.”\n“Lúc này tôi phái người đi cũng không kịp, cô xem cô có thời gian không, nếu có thì tự mình đi một chuyến?”\nTần Sanh: “Đã biết.”\nDứt lời, ngắt điện thoại.\nChư Tây Nguyên: “…”\nCũng, cực kỳ vô tình.\nBồi Nguyên Thảo sao…\nĐầu ngón tay trắng nõn thon dài của Tần Sanh gõ nhẹ mặt bàn, ngẩng đầu: “Buổi chiều giúp tôi xin nghỉ với cô giáo Ôn.”\nHạ Thiên ngẩn người, lúc này mới ý thức được cô đang nói chuyện với mình, vội vàng gật đầu: “Ừ ừ.”\nTần Sanh gật đầu với cô ấy, đứng dậy rời đi.\nTống Ngôn Chi vừa định hỏi một câu cậu muốn làm gì: “…”\nCậu ta nghĩ nghĩ, dứt khoát không ăn cơm nữa, ba bước cũng làm hai bước đuổi theo.\n“Đi theo tôi làm gì?” Tần Sanh nhìn Tống Ngôn Chi ở bên cạnh không rời mình một bước, bước chân dừng một chút, hỏi cậu ta.\nTống Ngôn Chi đúng lý hợp tình: “Mẹ tôi dặn tôi phải chăm sóc cậu nhiều hơn!”\nTần Sanh liếc mắt nhìn cơ thể nhỏ nhắn của cậu ta, vô cảm nói: “Chiều cao 173cm, cân nặng 52kg.”\nChỉ nhiêu đó, mà muốn chăm sóc cô?\nTống Ngôn Chi nghe hiểu ý của cô, tức đến mức dậm chân: “Tôi mới mười tám, tôi còn có thể cao lên!”\nTần Sanh: “Ồ.”\nTống Ngôn Chi: “…”\nNhưng trở lại chuyện chính: “Cậu rốt cuộc muốn đi làm gì, hiện tại tin tức cậu bị đuổi khỏi nhà họ Bùi đã bị lan truyền khắp nơi, không biết có bao nhiêu người đang lén lút chờ xem chuyện cười của cậu, cậu bớt chạy tới chạy lui ở bên ngoài.”\nKhông phải Tống Ngôn Chi lo lắng suông.\nTuy cậu ta mới chuyển đến trường Trung học số 1 An Thành không bao lâu, nhưng cũng nghe nói qua Tần Tuyết Hoa không có việc gì liền thích mang theo Tần Sanh đi tham gia tiệc rượu, cô lại còn xinh đẹp, trong giới quý tộc An Thành không biết có bao nhiêu người đang nhắm vào cô.\nTrước kia là Tần Sanh còn nhỏ, hơn nữa Tần Tuyết Hoa muốn treo giá, nên vẫn luôn không thật sự bán cô dii, nhưng hôm nay mất đi sự che chở của nàh họ Bùi…\nTống Ngôn Chi nhíu nhíu mày, nhắc nhở nói: “Dù sao cậu cũng cẩn thận một chút.”\nSự lạnh lẽo trong mắt Tần Sanh hơi giảm bớt, “Ừm” một tiếng.