Lương Thục Trân bị ánh mắt của Tần Sanh doạ sợ, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.\nBà ta thẳng sống lưng, cười lạnh nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, nói em đó! Nếu không phải em vẫn luôn kéo chân sau của lớp 1, thì làm sao thành tích của lớp 1 có thể thua kém lớp 2 nhiều như vậy!”\nBà ta quét mắt nhìn lên phía trên một chút, sắc mặt hơi hoà nhã một chút: “Cũng chỉ có Nghiên Xu thi đứng đầu mới kéo được thành tích của lớp 1 về một ít, nếu không thì các cô cậu còn không thể so được mấy lớp 5 lớp 6 đâu!”\n“Cũng là họ Tần, sao lại kém nhiều như vậy đâu?!”\nTần Sanh cảm thấy, cô cũng đã đủ khiêm tốn trong mấy năm ý thức ngủ say này, nhưng tại sao lại có nhiều kẻ ngu ngốc vẫn thích đến trước mặt cô gây chuyện vậy?\nCó lẽ là do cô quá khiêm tốn.\nVì thế cô từ chỗ ngồi đứng lên.\n“Phiền nhường một chút.” Tần Sanh gõ gõ cái bàn bên cạnh, giọng nói không có một chút cảm xúc nào, lại không hiểu sao khiến lòng người run lên.\nCô gái ở bàn bên cạnh theo bản năng đứng dậy.\nTần Sanh đi ra khỏi chỗ ngồi, theo lối đi nhỏ đi tới phía trước.\nLối đi nhỏ không hề rộng, thậm chí còn bởi vì tài liệu học tập được đặt rải rác mà có vẻ hơi chen chúc, cũng không biết vì sao, mọi người nhìn Tần Sanh đang đi ở đó, vậy mà lại cảm thấy có vài phần tuỳ ý và… Kiêu ngạo?\nTóm lại, cực kỳ giống đại ca.\n“Em… Em muốn làm gì?” Lương Thục Trân nhìn Tần Sanh đang đứng trước mặt mình, sắc mặt không tự giác trở nên trắng bệch, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.\nBà ta mơ hồ nhớ tới, vị này hình như còn là kẻ đánh nhau rất giỏi?\nChẳng lẽ cô muốn ra tay với bà ta sao?\nNghĩ vật, sắc mặt Lương Thục Trân lại trắng hơn, giọng nói cũng càng run: “Tôi, tôi nói cho em biết, tôi là cô giáo, hành… Hành hung thầy cô là phạm pháp! Tôi sẽ nói nhà trường đuổi học em!”\nBọn học sinh lớp 1: “…”\nBọn họ chỉ nghe nói qua việc hành hung cảnh sát, còn hành hung thầy cô là cái quỷ gì?\nLương Thục Trân lại không ý thức được chính mình đang nói xằng nói bậy, bà ta nói xong liền nhìn về phía mấy nam sinh đằng sau: “Còn thất thần làm gì, không nhanh ngăn nó lại! Tôi là giáo viên của các người đó! Giáo viên!”\nSợ là đã quên chính mình mới vừa mắng người ta là “Không có chí cầu tiến, không có chí tiến thủ, khối u ác tính của lớp” rồi.\nCác nam sinh trợn trắng mắt, phớt lờ bà ta.\nTần Sanh cười nhẹ một tiếng, lấy đi thước dạy học trong tay Lương Thục Trân.\nLương Thục Trân cuối cùng cũng nhịn không được nữa, bà ta theo bản năng ôm đầu, thét chói tai: “Đừng đánh tôi!”\nĐáp lại bà ta chính là hai tiếng “Răng rắc”.\nThế giới lại trở nên yên tĩnh.\nLương Thục Trân đợi một hồi lâu cũng không thấy thước dạy học rơi vào người mình, cũng ý thức được không đúng, bà ta cẩn thận ngẩng đầu nhìn sang Tần Sanh.\nChỉ thấy cô gái nhỏ đang cầm bốn đoạn thước dạy học bị bẻ gãy ở trong tay, thấy bà ta nhìn qua, đôi tay cô dùng sức một cái, lại là một tiếng “Răng rắc”, thước dạy học từ bốn chuyển sang tám đoạn.\nMọi người: “…”\nLương Thục Trân: “…”\nThước dạy học dày bằng hai ngón tay đó, bốn đoạn, thêm lên chính là tám đoạn, rốt cuộc là lực tay lớn đến mức nào mới có thể nhẹ nhàng bẻ gãy như thế này?!\nNếu mà dừng ở trên người…\nMọi người rùng mình một cái, sắc mặt của Lương Thục Trân càng thêm trắng bệch như tờ giấy.\nBà ta theo bản năng lùi ra phía sau vài bước: “Em… Em đừng tới đây!”\nTần Sanh cũng không đi qua, cô chỉ tùy tay nhặt một đoạn thước dạy học mà ngắm nghía, giọng nói thanh lãnh: “Lúc nãy, cô nói người nào đó là ai vậy?”\nLương Thục Trân sửng sốt vài giây, lúc này mới ý thức được cô lại đang trút giận thay Ôn Mộ Vân, sắc mặt tức khắc càng khó nhìn.\nBà ta rất muốn phản bác một câu “Tôi nói Ôn Mộ Vân đó, làm sao vậy?” Nhưng khi tầm mắt đảo qua một mảnh thước dạy học đang rơi rụng trên bục giảng, chân mày bà ta hơi giật, lời đến miệng lại nói thành: “Tôi! Tôi đang nói về chính mình!”\nBà ta vừa nói ra, những người khác thiếu chút nữa đã nhịn không được mà cười ra tiếng, nhưng sắc mặt của Tần Nghiên Xu đang ngồi ở bàn đầu tiện lại lập tức trầm xuống.\nCô ta là lớp trưởng môn tiếng Anh của lớp 1, đồng thời cũng được công nhận là “Học trò cưng của Lương Thục Trân” lúc này Lương Thục Trân lại thừa nhận “Người nào đó” là chính mình, như vậy chẳng phải cô ta sẽ biến thành gậy thọc cứt và rác rưởi mà lúc nãy bà ta mắng hay sao?!\nTần Nghiên Xu đi đến nơi nào cũng đều được người khác tâng bốc, đâu chịu nổi uất ức như vậy cô ta lập tức nhịn không được.\nCô ta đứng dậy khỏi chỗ ngồi, biểu tình rất lạnh lùng: “Tần Sanh, cậu đừng quá quá đáng!”\nĐừng nói là Tần Sanh, ngay cả Lương Thục Trân cũng không hiểu được sự tức giận của Tần Nghiên Xu đến từ đâu, bà ta chỉ cho rằng học trò cưng của chính mình đang bất bình thay mình.\nBà ta cảm động đến mức muốn rớt nước mắt: “Nghiên Xu, không uổng công cô thương em, em mau cứu cô với, Tần Sanh chính là người điên!”\nTần Nghiên Xu: “…”\nLúc nhìn thấy Tần Nghiên Xu, tâm trạng vốn không tốt của Tần Sanh lại càng tệ hơn.\nCô nhìn chằm chằm Tần Nghiên Xu nhìn vài giây, sau đó lại cong môi cười: “Tôi nói này, cậu thích tự thêm đất diễn cho mình lắm à, sao ở chỗ nào cũng có mặt cậu hết vậy?”\n“Hay là” Cô cười, vừa lạnh lùng vừa đen tối: “Cậu thích tôi?”\nTần Nghiên Xu: “?!”\nCô liếc mắt đánh giá Tần Nghiên Xu một cái, mang theo bắt bẻ: “Cậu không được.”\nTrong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt đẹp trai trời sinh của người đàn ông, dừng một chút, lại bổ sung một câu: “Quá xấu.”\nTần Nghiên Xu: “!!!”\nTần Nghiên Xu tức giận đến mức đỏ mắt, đang muốn nói chuyện, nữ sinh đang đứng cách đó không xa đột nhiên cúi người nhích lại gần.\nMột đôi mắt hạnh cực kỳ giống với Cố Nguyệt Minh.\nChỉ là, đôi mắt của Cố Nguyệt Minh trước nay đều là sự hoà nhã, nhưng đôi mắt của người trước mặt này… Tần Nghiên Xu chỉ thấy được sự lạnh lùng đến tận xương tuỷ, cùng với, nhàn nhạt hài hước.\n“Cậu nói xem, nếu bây giờ tôi đánh cậu, nếu lát nữa kêu phụ huynh mà người đến là thím hai của cậu, thì bà ấy sẽ giúp tôi hay là giúp cậu?”\nGiọng nói trong trẻo lạnh lùng của nữ sinh truyền vào trong tai, tròng mắt của Tần Nghiên Xu hơi co lại.\nTần Sanh cười: “Tôi còn khá tò mò đấy.”\nÁnh mắt Tần Nghiên Xu biến đổi, cuối cùng trở lại bình thường.\nCô ta cắn răng: “Tần Sanh, chúng ta chờ xem.”\nTần Sanh cười khẽ một tiếng.\nLương Thục Trân thấy ánh mắt của Tần Sanh lại quay về chính mình, lập tức nóng nảy: “Nghiên Xu, em…”\nNói một nửa lại đột nhiên dừng lại.\nTần Sanh thu hồi ngón tay mới vừa điểm huyệt vị của Lương Thục Trân xong, mang theo vài phần tuỳ ý: “Nếu không quản được miệng, vậy để em giúp cô một chút.”\n“Không cần cảm ơn.”\nVừa dứt lời, liền xoay người trở về chỗ ngồi của chính mình.\nLương Thục Trân che lại cổ họng không nói nên lời của mình, trong mắt lộ ra sự hoảng sợ tột độ.\n*\nPhòng y tế.\n“Bác sĩ Tiêu, đây là có chuyện gì, sao cô giáo Lương lại đột nhiên không nói được?” Một người phụ nữ có diện mạo xinh đẹp nhìn bác sĩ mới vừa chẩn bệnh xong, nôn nóng hỏi.\nTrên mặt bác sĩ Tiêu lộ vẻ trầm tư, cuối cùng khẳng định: “Dây thanh quản của cô giáo Lương không có bất kỳ vấn đề gì, theo lý thuyết thì không có khả năng xuất hiện loại tình huống này.”\n“Nhưng loại tình huống này lại xuất hiện!” Trình Thư Nhã nói.\n“Vậy chỉ có thể giải thích, hoặc là xuất hiện hiện tượng siêu nhiên, hoặc là chính bản thân cô giáo Lương không muốn nói chuyện.”\nTrình Thư Nhã chỉ cảm thấy buồn cười: “Sao có thể?!”\nBác sĩ nhún vai, tỏ vẻ thương mà không giúp gì được.\nTrình Thư Nhã tức muốn chết, nhưng không thể làm gì bác sĩ, chỉ có thể quay đầu nhìn sang người phụ nữ bên kia: “Ôn Mộ Vân, đi gọi học sinh của cô tới đây, chuyện hôm nay cô phải cho tôi một lời giải thích!”\nÔn Mộ Vân buông bình giữ ấm trong tay xuống: “Cô giáo Trình đừng có gấp, tôi đã hỏi rõ mọi chuyện rồi.”\nBà ấy liếc nhìn Lương Thục Trân một cái, nụ cười dịu dàng: “Cô giáo Lương mắng mấy học sinh đang học tiết tự học buổi sáng, Tần Sanh chỉ là thấy cô ấy mắng đến mức khàn cả giọng, nên không đành lòng, vì vậy mới giúp cô ấy tạm thời tắt khả năng nói chuyện.”\n“Không cần lo lắng, chỉ hai ba ngày nữa sẽ tự tốt lên.”\nBà ấy quay đầu nhìn về phía chủ nhiệm Vương ở bên cạnh, cầu tình: “Cô giáo Lương thật sự không dễ dàng, chủ nhiệm Vương ngài xem kìa, không bằng cứ cho cô ấy nghỉ hai ngày đi.”\nNếu là đổi thành trước kia, chủ nhiệm Vương chắc chắn sẽ bắt Ôn Mộ Vân gọi Tần Sanh lại đây, cứ giải quyết mọi chuyện trước rồi mới nói tiếp, nhưng hiện tại…\nÔng ta hơi trầm ngâm, gật đầu: “Cô giáo Ôn nói có lý, cô giáo Lương cứ về nhà nghỉ ngơi hai ngày đi, yên tâm, tôi làm chủ, không trừ tiền lương của cô đâu.”\nLương Thục Trân và Trình Thư Nhã: … Đó là vấn đề không trừ tiền lương hay sao?\nNhưng mặc kệ bọn họ nghĩ như thế nào, chủ nhiệm Vương đã mang theo Ôn Mộ Vân rời đi, bọn họ chỉ có thể chấp nhận.\nLương Thục Trân bắt lấy tay Trình Thư Nhã, uất ức đến nỗi rơi nước mắt.\nSắc mặt của Trình Thư Nhã cũng khó coi, nhưng vẫn tận lực an ủi bà ta: “Cô yên tâm, cô là giáo viên của tổ tiếng Anh chúng tôi, chuyện này tôi nhất định sẽ lấy lại công bằng cho cô.”