“Sanh Sanh…”\nCố Nguyệt Minh nhìn bóng dáng tinh tế đang dần dần đi xa, cuối cùng cũng nhịn không được mà gọi ra xưng hô đã quanh quẩn ở trong lòng trăm ngàn lần kia.\nHốc mắt dần dần ửng đỏ.\nCố Nguyệt Minh tuyệt vọng rời đi, thậm chí còn quên chào hỏi với chủ nhiệm Vương.\nChủ nhiệm Vương nhìn theo hướng Tần Sanh rời đi, lại nhìn nhìn Cố Nguyệt Minh, trong mắt xẹt qua vẻ suy tư.\nXem ra, có lẽ bọn họ vẫn luôn nghĩ sai về chuyện nào đó…\nMãi đến khi Cố Nguyệt Minh đi tới cổng trường mới dần dần hoàn hồn, bà ấy nhìn đường phố tấp nập người qua lại, một lúc lâu sau, lấy di động ra.\n“A Tranh, em… Nhìn thấy Sanh Sanh.”\n“Em thấy có mấy tên côn đồ muốn bắt nạt con bé, liền không nhịn được…”\n“Con bé… Con bé…” Giọng của Cố Nguyệt Minh dần dần nghẹn ngào, cuối cùng cũng nhịn không được mà khóc lên: “Con bé nói em đừng lãng phí thời gian ở trên người mình.”\nĐầu bên kia của điện thoại.\nTần Tranh nghe cố Nguyệt Minh miêu tả đứt quãng, cuối cùng cũng xem như hiểu rõ được mọi chuyện.\nÔng ấy đè đè giữa mày, nhẹ giọng an ủi nói: “Em hãy nín khóc trước đi, chuyện này anh sẽ giải quyết.”\nTrong lòng của Cố Nguyệt Minh vô cùng hoảng loạn, vội vàng hỏi: “Anh giải quyết như thế nào?”\nĐáp lại bà ấy chính là sự im lặng.\nThật lâu sau, lâu đến mức Cố Nguyệt Minh cho rằng Tần Tranh chỉ đang trấn an bà ấy thì giọng nói vô cùng khàn của người đàn ông mới tời điện thoại truyền tới.\nTần Tranh nói: “Mười bảy năm, chúng ta chuẩn bị đủ lâu rồi, cũng đã đến lúc.”\nTrong lòng Cố Nguyệt Minh căng thẳng: “Nhưng bên phía Sanh Sanh…”\nTần Tranh thở dài: “Là chúng ta có lỗi với con bé, cho nên chờ anh giải quyết tất cả mọi chuyện, chúng ta sẽ cố gắng bù đắp cho con bé có được không?”\n“Còn những người đã từng làm tổn thương con bé, anh cũng sẽ không bỏ qua!”\n*\nMặt mày của Tần Sanh đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường ngày, chỉ có cánh môi hơi mím chặt là bán đứng tâm tình có chút không ổn của cô.\nBước chân của cô dừng một chút, đột nhiên xoay người, đi đến văn phòng giáo viên ở lầu 3.\nLúc này tiếng chuông của buổi tự học sớm đã vang rồi, các giáo viên người thì đi quản lý việc học, người thì đi kiểm tra, toàn bộ lầu 3 cũng không có mấy người.\nTần Sanh xuyên qua cầu thang, rẽ một cái, cuối cùng dừng lại ở trước cửa văn phòng tổ Ngữ Văn ở gian đầu tiên.\nVừa lúc có người từ bên trong bước ra.\n“Tần Sanh?” Ôn Mộ Vân kinh ngạc, ngay sau đó nhẹ nhàng thở ra: “Em không có việc gì là tốt rồi.”\nLông mày Tần Sanh giật giật, kêu: “Cô Ôn.”\nTrên mặt Ôn Mộ Vân vẫn là nụ cười hiền hoà: “Là có việc tìm cô sao? Vào đây nói đi.”\nTần Sanh gật gật đầu, đi theo sau Ôn Mộ Vân bước vào văn phòng.\n“Tiểu Sanh” Tay Ôn Mộ Vân đang cầm bình giữ ấm, suy nghĩ xong mới nói ra: “Cô đã nghe nói về chuyện trên diễn đàn, nhưng cô biết đó là do có người đang bôi nhọ em, em đừng quá để ở trong lòng, cô sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này.”\n“Em chỉ cần học tập thật tốt là được, có hiểu không?”\nTrong lòng Tần Sanh hiểu rõ chuyện trên diễn đàn, cũng không để ý lắm, cô trực tiếp nói ra mục đích mình đến đây: “Cô Ôn, em muốn thôi học.”\nLà “Muốn” không phải “Nghĩ” thái độ đã rất rõ ràng.\nÔn Mộ Vân trố mắt một cái, ngay sau đó cũng nóng nảy lên: “Tiểu Sanh, nếu là vì chuyện diễn đàn, em thật sự không cần…”\n“Không phải diễn đàn.” Tần Sanh ngắt lời bà ấy, ngước mắt: “Là vấn đề cá nhân của em, em có chuyện quan trọng hơn phải làm.”\nÔn Mộ Vân há miệng thở dốc, rất muốn nói ở tuổi này của cô thì còn có chuyện gì quan trọng hơn việc học sao, nhưng khi đối diện với đôi mắt lạnh lùng của cô, bà ấy liền không tự chủ được mà nuốt vào lời muốn nói.\nBà ấy dừng một chút, lắc đầu: “Không được, cô không thể đồng ý với em.”\nTần Sanh mím môi: “Cô giáo Ôn…”\nLần này đổi thành Ôn Mộ Vân ngắt lời Tần Sanh, bà ấy duỗi tay cầm lấy bàn tay của Tần Sanh, giọng điệu vừa chân thành vừa nghiêm túc: “Tiểu Sanh, em là học sinh thông minh và có linh tính nhất mà cô từng thấy, bất luận là vì chuyện gì, cô cũng không hy vọng em từ bỏ việc học như vậy.”\n“Nếu em có chuyện mà em cho rằng cần phải đi làm, vậy cô có thể cho phê giấy xin phép nghỉ cho em, một tuần, hay một tháng, đều được, nhưng thôi học” Ôn Mộ Vân lắc lắc đầu: “Cô sẽ không đồng ý.”\nTần Sanh nhìn bà ấy.\nTrong mắt người phụ nữ chứa đầy sự dịu dàng và bướng bỉnh, trước sau đều mang theo sự bao dung và đau lòng.\nTrong lòng Tần Sanh rung động, một chữ “được” được thốt ra.\nÔn Mộ Vân như vậy, cô không có cách nào từ chối.\nKhông chỉ là bởi vì bà ấy nói những lời này, càng là bởi vì, người này là một trong hai người bày tỏ ý tốt trong hai năm ý thức của cô ngủ say.\nTrên mặt Ôn Mộ Vân lập tức tràn ra nụ cười sung sướng.\nBà ấy lại vỗ vai Tần Sanh: “Được rồi, không có việc gì thì trở về đi học đi, muốn xin nghỉ thì lúc nào cũng có thể tới tìm cô.”\n*\nLớp 1 khối 12.\n“Im lặng im lặng! Làm gì đó, không muốn tự học thì cút đi ra ngoài cho tôi!”\nMột tiếng gầm lên cùng với tiếng thước dạy học vang lên trên bục giảng, phòng học ầm ĩ lập tức im lặng, nhưng chỉ vài giây sau, tiếng nói chuyện khe khẽ lại lần nữa vang lên.\n“Đúng là Tần Sanh, cậu ta vậy mà đã trở lại, tôi còn tưởng rằng cậu ta sẽ không về trường học nữa.”\n“Sao lại không trở về chứ, cậu ấy cũng không làm gì sai, người thật sự không nên tới phải là Bùi Vũ mới đúng.”\n“Hắc hắc, hoá ra cậu cũng không tin trên diễn đàn nói sao, tôi còn tưởng rằng mọi người đều say chỉ mình tôi tỉnh đó.”\nĐáp lại cậu ta chính là một mảnh cười nhạt.\nMột nam sinh nói: “Đầu óc của chúng ta bị lừa đá mới có thể bị loại bài đăng tào lao này lừa gạt!”\n“Đó là ai, đó là · Đoá hoa lạnh lùng · Tần Tiểu Sanh hàng thật của ban chúng ta, nếu cậu ấy có thể nhìn trúng loại mặt hàng như Bùi Vũ này, thì lúc trước ông đây cũng sẽ không bị đánh đến mức mười ngày không dám ra cửa gặp người khác!”\nMọi người tràn đầy đồng cảm gật đầu.\nNgười bên ngoài không biết, nhưng đám nam sinh đại ca từng có ý đồ theo đuổi Tần Sanh, cuối cùng lại bị đánh đến kêu cha gọi mẹ lại khá rõ ràng, vị này thật sự không phải phải là khó chơi thông thường.\nĐừng nói để cô chủ động quyến rũ ai, nếu mà có người có thể khiến cô nhìn nhiều hơn một cái, như vậy bọn họ cũng sẽ kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.\nĐang nói chuyện rất hăng hái, một tiếng “Phanh” thật lớn vang lên, khiến đám học sinh đột nhiên giật mình.\nMọi người theo bản năng nhìn qua nơi phát ra âm thanh.\nLương Thục Trân thiếu chút nữa đã đập gãy thước dạy học dày bằng hai ngón tay ở trong tay mới có thể khiến cho học sinh chú ý, tức giận đến mức thở hổn hển.\n“Lớp 1, mấy người như các cô cậu mà cũng xứng là học sinh lớp 1 sao?!”\n“Không có chí cầu tiến, không có chí tiến thủ, tôi dạy lớp mũi nhọn nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại học sinh như các cô cậu!”\n“Khó trách vĩnh viễn cũng không vượt qua được lớp 2, cũng khó trách đều bị lớp 3 lớp 4 đuổi kịp, chính là bởi vì có những khối u ác tính như các cô cậu đó!”\nTầm mắt của Lương Thục Trân xẹt qua ba hàng nam sinh, cuối cùng dừng ở trên người nữ sinh ngồi ở bàn thứ ba từ dưới đếm lên bên cạnh cửa sổ, vẻ châm chọc trong mắt càng sâu.\n“Có chút nữ sinh, ỷ vào chính mình có vài phần tư sắc liền thật sự xem chính mình là nữ thần, còn tưởng rằng chính mình vẫn là Trạng Nguyên kỳ thi tuyển sinh nổi bật vô song của lúc trước, toàn bộ cũng chỉ một cây gậy thọc cứt!”\n“Lớp 1 chính là bị loại rác rưởi như em làm thành bộ dạng không ra gì!”\n“Khó trách có thể được làm học trò cưng của người nào đó, đúng là có có loại giáo viên như nào thì cũng sẽ có loại học sinh như thế!”\nTần Sanh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo.