Chương 8: Tần Sanh nghiêm túc nói: “Tôi không phải”
“Tôi nói này Nghiên Nghiên, thím hai của cậu có phải hiểu lầm mối quan hệ giữa cậu với Tần Sanh hay không?” Một hồi lâu sau Ninh Vũ Đồng mới hồi phục tinh thần lại, cô ta có chút hoảng hốt hỏi.\nTần Sanh và Tần Nghiên Xu một người là nữ thần hoa khôi mà trường học công nhận, một người là con cưng nhà trời của nhà họ Tần, tuy cùng ở trong một ban, lại ít tiếp xúc với nhau, ngay cả nói chuyện cũng không quá hai câu.\nThím hai của Tần Nghiên Xu sao lại ra mặt giúp Tần Sanh vậy?\nNhất định là nghĩ sai rồi!\nTần Nghiên Xu cũng rất muốn tin là Cố Nguyệt Minh nghĩ sai rồi, nhưng trong lòng cô ta có một âm thanh mơ hồ nói với bản thân, không phải là như thế.\nCố Nguyệt Minh đối với cô ta đúng là không tồi, nhưng trước nay vẫn là khách sáo nhiều hơn thân mật, Cố Nguyệt Minh như vậy, ngay cả Tần Nghiên Xu cũng chưa từng thấy qua.\nÁnh mắt của Tần Nghiên Xu đảo qua khuôn mặt của Cố Nguyệt Minh và Tần Sanh, đột nhiên, ánh mắt cô ta cứng lại.\nHai người này… Sao lại giống nhau như thế?\nTrong lòng không khỏi dâng lên sự hoảng loạn, trước khi kịp suy nghĩ rõ ràng, Tần Nghiên Xu đã theo bản năng chạy tới phía trước vài bước, duỗi tay ôm lấy cánh tay của Cố Nguyệt Minh.\n“Thím hai, sao ngài tới trường học mà không nói cho cháu, còn chạy tới nơi này?” Tần Nghiên Xu nghiêng đầu nhìn Cố Nguyệt Minh, nụ cười vừa ngọt ngào vừa ngoan ngoãn.\nLúc này Cố Nguyệt Minh mới chú ý tới Tần Nghiên Xu cũng ở bên này, bà ấy miễn cưỡng dời tầm mắt từ trên người Tần Sanh trở về, cười với Tần Nghiên Xu: “Thím hai chỉ là đi ngang qua, thuận đường tiến vào nhìn xem, không nghĩ tới vừa lúc liền gặp có người bắt nạt… Vị bạn học này.”\nNụ cười của Tần Nghiên Xu mang theo chút ngượng ngùng: “Đã làm phiền thím hai ra mặt cho bạn học của cháu rồi.”\nThoáng tăng thêm mấy chữ “Bạn học của cháu”, Tần Sanh ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, vừa lúc Tần Nghiên Xu cũng đang nhìn cô.\nNụ cười đó phải nói như thế nào đây, nó mang theo chút thù địch và khiêu khích không rõ ràng.\nTần Sanh khẽ thở dài, thu hồi ánh mắt.\nLiền nghe Tần Nghiên Xu tiếp tục nói: “Nhưng sợ là lần này thím hai giúp sai người rồi, Tần Sanh cậu ta đánh nhau lợi hại lắm, còn nổi tiếng ở trường Trung học số 1 bọn cháu đó, ngay cả đám người Trần Khải cũng căn bản không phải là đối thủ của cậu ta.”\nTần Nghiên Xu vốn tưởng rằng Cố Nguyệt Minh ít nhiều gì cũng sẽ lộ ra chút không vui, ai ngờ cô ta vừa dứt lời thì ánh mắt của Cố Nguyệt Minh lại sáng lên.\nBà ấy nắm một cái đã bắt được tay Tần Sanh: “Bạn học Tần Sanh đánh nhau rất lợi hại sao, không giấu gì cháu, lúc cô còn trẻ cũng thích nhất là đánh nhau, cháu xem thử có thời gian hay không, chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau một chút!”\nTần Sanh nhìn Cố Nguyệt Minh một cái, mím môi: “Được.”\nMắt Cố Nguyệt Minh càng sáng hơn: “Hôm nay luôn được không, sau khi tan học cô tới đón cháu!”\nTần Sanh: “… Được ạ.”\nNụ cười của Tần Nghiên Xu dần dần tan vỡ: “… Tại sao chuyện lại không phát triển giống như những gì cô ta nghĩ vậy.”\nCô ta hít sâu một hơi, lại lần nữa nở nụ cười: “Thím hai, gần đây bạn học Tần Sanh có lẽ sẽ hơi bận rộn, thím đột ngột mời cậu ta như vậy có khả năng sẽ khiến cậu ta bối rối.”\nTrong lòng Cố Nguyệt Minh căng thẳng, lập tức nhìn về phía Tần Sanh: “Là… Là vậy sao?”\nTần Sanh còn chưa kịp nói chuyện, Ninh Vũ Đồng ở bên cạnh đã mơ hồ hiểu rõ ý tứ của Tần Nghiên Xu liền giành trước mở miệng.\n“Đương nhiên là như vậy, bạn học Tần vừa mới quyến rũ em trai mình thất bại nên bị đuổi ra khỏi nhà, lúc này sợ là không có nhà để về, nói vậy có nghĩa là đang vội vàng nghĩ cách để bù đắp sai lầm của chính mình!” Ninh Vũ Đồng nói, trong giọng nói không chút nào che giấu sự mỉa mai.\nNói xong lại nhìn về phía Cố Nguyệt Minh, tươi cười lấy lòng: “Bác gái, chắc là ngài không biết, Tần Sanh này không chỉ học tập kém, thích đánh nhau gây chuyện, mà còn ỷ vào chuyện bản thân xinh đẹp để đi khắp nơi tán tỉnh đàn ông, ngài nhưng đừng bị cậu ta… Lừa…”\nGiọng của Ninh Vũ Đồng dần dần yếu đi, cô ta nhìn thấy Cố Nguyệt Minh không biết đã sa sầm mặt mày từ khi nào, không tự chủ mà lui ra phía sau một bước.\n“Bác… Bác gái, ngài sao vậy?” Ninh Vũ Đồng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười hỏi.\nGiọng nói của Cố Nguyệt Minh cùng trầm giống như khuôn mặt của mình: “Một cô gái, vừa mở miệng ra là quyến rũ tán tỉnh, nhà cháu dạy cháu như vậy sao?”\nSắc mặt Ninh Vũ Đồng trắng nhợt: “Không phải… Không phải như thế…”\nNhưng cũng nói không “Như thế” là như nào, cô ta chỉ có thể nhìn sang Tần Nghiên Xu xin giúp đỡ.\nTrong lòng Tần Nghiên Xu cực kỳ bực bội, nhưng Ninh Vũ Đồng nói như thế nào cũng là người của cô ta, ở trước mặt nhiều người như vậy, cô ta đương nhiên không thể mặc kệ cô ta.\nVì thế cô ta quơ quơ ống tay áo của Cố Nguyệt Minh, nhẹ giọng nói: “Thím hai, Vũ Đồng cậu ấy chỉ là lanh mồm lanh miệng một chút, không có ác ý, hơn nữa cậu ấy cũng là bị người khác lừa gạt.”\nĐối mặt Tần Nghiên Xu, sắc mặt Cố Nguyệt Minh mới thoáng chuyển biến tốt đẹp một ít, nhưng cũng không tốt hơn là bao, bà ấy cười lạnh nói: “Lanh mồm lanh miệng không phải là lý do để mở miệng tổn thương người khác, bất kỳ kẻ nào cũng phải chịu trách nhiệm cho lời nói của chính mình.”\n“Xin lỗi!” Hai chữ, như chém đinh chặt sắt, không có một chút đường sống.\n“Thím hai…”\nTần Nghiên Xu còn muốn cầu tình, nhưng mới vừa mở miệng lại bị ánh mắt không vui của Cố Nguyệt Minh quét lại đây, sắc mặt cô ta chợt biến đổi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.\nThôi, để Ninh Vũ Đồng nói lời xin lỗi mà thôi, cũng không tính là chuyện lớn, không đáng để cô ta vì thế mà chọc giận Cố Nguyệt Minh.\nCô ta đưa mắt ra hiệu cho Ninh Vũ Đồng, ý bảo cô ta làm theo.\nSắc mặt của Ninh Vũ Đồng lúc trắng lúc xanh, ở trước mặt nhiều học sinh như vậy, cô ta đương nhiên không muốn xin lỗi, nhưng cô ta biết rõ, nhà họ Tần, đặc biệt là chi thứ hai của nhà họ Tần, tuyệt đối không phải là người mà cô ta có thể đắc tội…\nCô ta không tự chủ được mà nhìn sang Tần Sanh, hy vọng cô có thể chủ động mở miệng bỏ qua chuyện này, nhưng ánh mắt đối phương vẫn lạnh lùng, thờ ơ.\nTrong lòng Ninh Vũ Đồng thầm mắng Tần Sanh không biết điều, nhưng thân mình lại hơi hơi cong xuống, giọng điệu nhục nhã nói: “Rất xin lỗi.”\nTần Sanh “Ồ” một tiếng, cười: “Không nghe thấy.”\nNinh Vũ Đồng: “…”\n“Rất xin lỗi!” Cô ta nói to, gân xanh trên mặt cũng nổi lên.\n*\nChủ nhiệm giáo dục của trường Trung học số 1 nghe được tin tức chạy tới đây, cuối cùng cũng đuổi được đám học sinh đang hóng hớt, lúc này mới xoa cái trán đầy mồ hôi đi tới trước mặt Cố Nguyệt Minh.\n“Tần phu nhân, thật ngại quá, để ngài chê cười rồi.”\nTâm trạng của Cố Nguyệt Minh không tốt lắm, nhưng Tần Sanh còn ở bên cạnh, bà ấy không muốn dọa đến cô, bởi vậy áp xuống tính tình nói: “Chủ nhiệm Vương nói quá lời rồi.”\nBà ấy tạm dừng một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhiều lời một câu: “Nhưng phẩm tính của học sinh nào đó của nhà trường ít nhiều gì cũng có chút vấn đề, tôi cảm thấy nhà trường có trách nhiệm dạy dỗ học sinh học tập nhưng đồng thời, cũng không thể xem nhẹ việc giáo dục đạo đức.”\nChủ nhiệm Vương còn có thể nói cái gì nữa, ông ta chỉ có thể liên tục gật đầu tán đồng.\nKhông còn cách nào, ai bảo nhà họ Tần bọn họ xây mấy tòa nhà cho trường bọn họ chứ, ngay cả thư viện trường học đang xây kia cũng là do Tần nhị gia bỏ vốn tài trợ.\nCó tiền chính là đại gia, ông ta phải cung phụng một chút.\nCố Nguyệt Minh lại nhìn về phía Tần Sanh, ánh mắt dịu dàng hơn không ít: “Còn có bạn học Tần Sanh, con bé là đứa nhỏ tốt…”\nLời nói mới vừa mở đầu, liền bị ngắt ngang.\nTần Sanh nâng mặt lên nhìn bà ấy, giọng nói lạnh lùng, cô nói: “Tôi không phải.”\nCố Nguyệt Minh ngây ngẩn cả người.\nTần Sanh nghiêm túc lặp lại: “Tôi không phải.”\n“Học tập kém, đánh nhau, gây chuyện, tôi nói đều là thật sự.” Tần Sanh nói: “À, tôi còn trốn học, không tôn trọng người lớn, bất kính với thầy cô, sói mắt trắng, không được dạy dỗ.”\nTần Sanh nhớ lại, thuận tiện nói ra mấy lời mà trước kia Tần Tuyết Hoa từng mắng cô.\nCố Nguyệt Minh mím môi thành một đường thẳng tắp, muốn phản bác, nhưng lại đột nhiên phát hiện, bản thân không có tư cách đó.\nTần Sanh cười, không phải nụ cười lạnh lùng như thường lệ, mà lại mang theo vài phần tùy ý: “Cho nên Tần phu nhân, ngài thật không cần lãng phí thời gian ở trên người tôi.”\nĐồng tử Cố Nguyệt Minh run rẩy dữ dội, ngay cả thân thể cũng không nhịn được mà run lên.