Bên cạnh đài phun nước cách đó không xa.\nMột cô gái kéo kéo ống tay áo của cô gái bên cạnh, mang theo vài phần ngạc nhiên nói: “Hửm, Nghiên Nghiên cậu nhìn kìa, kia không phải Tần Sanh sao, hình như cậu ấy đang gặp phiền toái.”\nCô gái có một mái tóc dài được cột đuôi ngựa, lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, mặc một bộ đồng phục học sinh, trong tay còn ôm mấy quyển sách, nhìn rất là ngoan ngoãn.\nNghe vậy thì động tác chợt khựng lại, nhìn theo hướng mà cô gái vừa chỉ, ngay sau đó chợt ngừng thở.\nMột gương mặt tinh xảo đến mức không thể bắt bẻ như vậy, chỉ sợ là cho dù có ai từng gặp qua cũng rất khó quên, huống chi cô ấy thật sự quá quen thuộc với gương mặt này.\nTay ôm sách của Tần Nghiên Xu không tự chủ mà nắm chặt lại, để lại vài dấu tay nhợt nhạt ở trên bìa sách.\nCô ta thu hồi ánh mắt, tùy ý “Ừm” một tiếng: “Là cậu ấy à.”\nNói như thế nào cũng đều là bạn học cùng một ban, cô gái có chút không đành lòng, nhịn không được nói: “Là đám người Trần Khải, chúng ta có nên qua đó nhìn xem không?”\nTrên mặt Tần Nghiên Xu lộ vẻ khó xử: “Nhưng thầy Ôn nói chúng ta phải cố gắng cách xa những người này.”\nCô gái há miệng thở dốc, rất muốn nói đó là người khác, cô ta chính là đại tiểu thư nhà họ Tần, cho dù Trần Khải có gan tày trời cũng không dám ra tay với cô ta!\nNhưng còn chưa mở miệng liền bị một cô gái khác kéo lấy.\nNinh Vũ Đồng đầu tiên là tức giận trừng mắt nhìn cô gái một cái, sau đó lúc quay đầu đối diện với Tần Nghiên Xu liền thay đổi thành nụ cười lấy lòng, cô ta nói: “Nghiên Nghiên cậu đừng nghe Hạ Thiên nói bậy, loại người như Tần Sanh này, ngay cả em trai mình mà cũng quyến rũ được, làm sao đáng để cậu tự hạ giá trị con người ra mặt cho cậu ta.”\n“Theo tôi thấy thì mấy bạn nam của trường chúng ta bị mù rồi, vậy mà là tôn sùng người như vậy là nữ thần hoa khôi, còn dám lấy cậu ta ra so với cậu, theo tôi thấy thì cậu ta còn không xứng để xách giày cho cậu!”\nTần Nghiên Xu cười cười, không chút nào để ý: “Cậu ta đẹp là thật.”\nNinh Vũ Đồng bĩu môi: “Cậu ta cũng chỉ đẹp mà thôi, cũng chỉ là một phế vật có dung mạo xinh đẹp mà thôi!”\nHạ Thiên nghe không nổi nữa, nhịn không được mà phản bác: “Cậu ấy còn là Thủ khoa kỳ thi tuyển sinh Trung học ở An Thành đó!”\nNói đến chuyện này, Ninh Vũ Đồng lại càng khinh thường: “Vậy thì thế nào? Cậu nhìn mấy năm nay xem, có lần nào cậu ta thi mà không nộp giấy trắng chứ, lại còn kéo thấp điểm trung bình của ban chúng ta, cũng chỉ có thầy Ôn là tốt tính, nếu là giáo viên khác thì đã sớm đuổi đi rồi!”\nCái này thì Hạ Thiên không nói nên lời, chỉ hơi phồng mặt lên, thở phì phì.\nNhưng mà hai người lại không thèm quan tâm cô ấy, tầm mắt bọn họ đều dừng trên người phụ nữ cách đó không xa đang chạy chậm lại đây.\n“Nghiên Nghiên, kia không phải là thím hai của cậu sao, bà ấy lại mang đồ tới cho cậu kìa, đừng nói nữa, gia đình chú hai của cậu thương cậu thật, hai ba ngày lại vào trường tặng đồ cho cậu.” Ninh Vũ Đồng nhận ra người tới, giọng nói lộ vẻ hâm mộ.\nTần Nghiên Xu gật đầu, mang theo chút rụt rè: “Chú hai và thím hai của tôi thật sự đối xử với tôi rất tốt.”\nNói xong liền đi tới chỗ Cố Nguyệt Minh, nhưng mà ngày sau đó, nụ cười trên mặt cô ta liền cứng lại.\nChỉ thấy người phụ nữ chạy ngang qua người cô ta, cũng không dừng lại, tiếp tục cắm đầu chạy tới phía trước, từ đầu tới cuối thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn cô ta một cái.\nTần Nghiên Xu có chút ngơ ngác mà quay đầu, sau đó liền nhìn thấy Cố Nguyệt Minh nhanh chóng vọt tới trước mặt Tần Sanh, kéo cô gái ra phía sau.\n“Các người muốn làm gì?!” Bà ấy trừng mắt nhìn mấy người Trần Khải, trong giọng nói là sự sắc bén mà Tần Nghiên Xu chưa từng nghe qua.\nSố lần mà Cố Nguyệt Minh tới trường Trung học số một cũng không tính là ít, hơn nữa bà ấy mang tên tuổi nhị phu nhân của nhà họ Tần, người quen biết bà ấy không ít, Trần Khải đương nhiên cũng nhận ra.\nCậu ta không nghĩ tới nhị phu nhân nhà họ Tần sẽ ra mặt thay Tần Sanh, lập tức ngây ngẩn cả người: “Tần phu nhân…”\nLúc này Cố Nguyệt Minh cũng ý thức được phản ứng của mình quá lớn, bà ấy ho nhẹ một tiếng để áp xuống cảm xúc, giải thích: “Tôi có quen biết với cô gái này, là bạn học cùng lớp với cháu gái tôi, các người muốn bắt nạt con bé chính là động đến nhà họ Tần chúng tôi!”\nTrần Khải cùng với đám người đang vây xem: “???”\nĐây là cái suy luận kết luận thần tiên gì vậy, sao Tần Sanh lại có liên quan đến nhà họ Tần?!\nCố Nguyệt Minh cũng không quan tâm người khác nghĩ như thế nào, chỉ xoay người nhìn Tần Sanh, mang theo chút cẩn thận: “Bạn… Bạn học, cô là…”\nHai chữ “Mẹ cháu” thiếu chút nữa là buột miệng thốt ra, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của cô gái nhỏ, Cố Nguyệt Minh không thể nói ra được.\nMắt bà ấy đỏ hoe, nặn ra một nụ cười rồi nói: “Cô là thím hai của bạn học Tần Nghiên Xu, cô… Cô đã gặp cháu.”\nTần Sanh “Ừm” một tiếng, nói: “Cảm ơn.”\nSau đó cúi đầu nhìn qua.\nCố Nguyệt Minh theo ánh mắt của cô mà nhìn lại, lúc này mới phát hiện bà ấy vẫn còn đang kéo tay Tần Sanh.\nTay của cô gái nhỏ trắng nõn tinh tế, giống như ngọc Dương Chi thượng hạng, cực kỳ đẹp, chỉ là đầu ngón tay hơi lạnh.\nCố Nguyệt Minh nắm lấy tay cô, có chút không nỡ buông ra, nhưng bà ấy lại sợ làm cô sợ hãi, nên chỉ có thể chậm rãi buông lỏng tay.\nĐộ ấm trong tay chậm rãi buông ra, Tần Sanh mím môi thành một đường thẳng tắp.\nNếu nói lúc trước cô chắc nắm chắc tám phần đối với suy đoán về thân phận của chính mình, thì lúc này lại có mười phần.\nKhông chỉ là bởi vì phản ứng không thích hợp của Cố Nguyệt Minh, mà càng là bởi vì dòng máu ẩn sâu trong cơ thể cô lại dường như đang sôi trào ngay khi bị Cố Nguyệt Minh bắt lấy tay.\nMối liên kết huyết thống này, cô muốn xem nhẹ cũng không xem nhẹ được.\nTần Sanh hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt dần tối lại.\nCô lướt qua Cố Nguyệt Minh nhìn về phía Trần Khải, hỏi cậu ta: “Gặp được Bùi Vũ chưa?”\nTrần Khải ngẩn người, theo bản năng trả lời: “Gặp rồi.”\nTần Sanh cong môi, nụ cười không mang theo sự lạnh lùng như bình thường mà lại mang theo vài phần đen tối, cô hỏi: “Vậy cậu ta có nói cho cậu biết tại sao tay cậu ta bị gãy không?”\n“Không… Chưa nói…” Trong lòng Trần Khải vô cớ rét run, âm thanh run rẩy.\n“Là như vậy này.” Tần Sanh nói, chậm rãi vươn tay.\nĐộng tác của Tần Sanh rất chậm, chậm đến mức bất kỳ người nào ở đây đều có thể thấy rõ được, cũng cảm thấy là bất kỳ ai cũng có thể né tránh.\nNhưng sự thật là, Trần Khải lại giống như bị người ta hạ Định Thân Chú, mặc cho tay Tần Sanh nắm cổ tay của cậu ta.\nMãi đến khi tiếng “Răng rắc” vang lên rõ ràng, cậu ta mới muộn màng phát ra một tiếng kêu thảm thiết.\n“Mày… Mày…” Trần Khải đau đến mức nói không nên lời, càng khó có thể tin được.\nTần Sanh liếc nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh lẽo: “Đừng để tôi nhìn thấy cậu lần nữa, hiểu không?”\nTrần Khải không hiểu cũng không muốn hiểu, nhưng chỉ cần vừa nhớ tới cảm giác cơ thể mất khống chế như vừa nãy, cậu ta cảm thấy cả người đều rét run.\nTần Sanh… Cô căn bản không phải là người!\n“Hiểu… Đã hiểu.” Cậu ta run rẩy trả lời, vừa dứt lời cũng không thèm quan tâm đến đám đàn em đang trợn mắt há mồm của mình, xoay người một cái liền rời đi giống như đang chạy trốn.\nNày liền… Xong rồi?\nĐám học sinh vốn dĩ đang dừng chân chuẩn bị xem một hồi trò hay lại theo bản năng mà xoa xoa hai mắt của mình, chỉ cảm thấy thế giới này thật kỳ lạ.\nBọn họ không tự giác mà nhìn qua phía Tần Sanh.\nChỉ thấy lưng cô gái vẫn thẳng tắp, trên mặt là vẫn vô cảm như thường lệ, mà khi bọn họ đối diện với đôi mắt của cô, trong lòng mọi người lại đột nhiên sinh ra một cảm giác kỳ lạ.\nTần Sanh, dường như không giống với trước kia.