Phó Cảnh Hành cẩn thận nhìn Tần Sanh, trên mặt ngoại trừ còn vài giọt nước chưa khô, thì không nhìn ra được sự khác thường nào.\nTrong lòng anh thở dài, rút một tờ giấy đưa qua.\nTần Sanh duỗi tay nhận lấy.\nNồi lẩu và các món thả lẩu lục đục được bưng lên, Tần Sanh một tay chống mặt, thong thả ung dung nhúng thịt.\nLông mi màu xanh đen che khuất mắt hạnh xinh đẹp, khiến người ta không thể nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì.\n“Ăn chút rau xanh.” Giọng nói bình tĩnh của người đàn ông đánh vỡ sự yên lặng phòng.\nTần Sanh nhấc mi mắt nhìn lại, lúc nhìn thấy chén rau xanh nhỏ được Phó Cảnh Hành đẩy đến trước mặt cô, ánh mắt chợt loé lên.\nCô nhìn chằm chằm rau xanh một hồi lâu, cuối cùng cũng gắp một cọng, bỏ vào trong miệng.\nTuy rằng cô gái nhỏ vẫn là dáng vẻ vô cảm, Phó Cảnh Hành lại thấy được một loại cảm xúc có thể gọi là ghét bỏ từ trên mặt cô.\nAnh nhướng mày: “Không thích sao?”\nTần Sanh: “Ừm.”\nGiống như ăn cỏ vậy, không có vị gì.\nPhó Cảnh Hành buồn cười, cũng không ép buộc cô.\nAnh lại đẩy chén nhỏ sang hướng của Tần Sanh: “Ngoan, ăn cái này đi.”\nTần Sanh: “…”\nBiểu cảm kia, giống như không thể diễn tả bằng lời.\nPhó Cảnh Hành dỗ cô: “Ăn xong sẽ có thưởng.”\nTần Sanh: … Coi cô là đứa nhỏ ba tuổi sao?\nNhưng…\n“Có thể giảm giá được không?” Tần Sanh hỏi.\n“Có thể.”\nVậy được rồi.\nTần Sanh lại gắp cọng rau xanh bỏ vào trong miệng.\nTạ Phóng muốn nói gì đó nhưng lại không kịp nói ra: … Dường như anh ta vừa phát hiện ra bí mật khó lường nào đó.\nỪm, em gái Sanh Sanh thiếu tiền, nhớ rồi.\nCũng không biết là do tự mình điều tiết, hay là bị anh phân tán cảm xúc, mà đến lúc về nhà Phó Cảnh Hành cảm nhận rõ được sự nóng nảy của cô tan đi không ít.\nTrong lòng anh khẽ buông lỏng.\nTần Sanh vừa lúc nhìn lại đây, cô nói: “Tôi đi chuẩn bị thuốc tắm, một tiếng sau anh hãy lại đây.”\nDứt lời liền lên lầu.\nVết thương của Phó Cảnh Hành có chút khó giải quyết, nhưng đối với Tần Sanh mà nói thì cũng không tính là quá khó, chủ yếu là áp chế vết thương cũ tái phát một lần nữa.\nCòn chuyện chữa khỏi hoàn toàn…\nTần Sanh chần chờ một lúc, cúi đầu nhìn về phía Phó Cảnh Hành: “Anh có thể tìm cách có được cỏ Uẩn Thần và Thiên Thương không?”\nHơn nửa người của Phó Cảnh Hành đều ngâm ở trong nước thuốc màu nâu, chỉ lộ ra hai bên bả vai trắng đến loá mắt, lúc này đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy thì mở mắt.\nAnh nghĩ nghĩ: “Cỏ Uẩn Thần thì có thể thử, nhưng còn Thiên Thương… Thứ này hẳn đã tuyệt tích rồi?”\nTần Sanh biết chứ.\nBên phía căn cứ của cô có để lại hai hạt giống Thiên Thương, nhưng thứ này rất khó trồng, cho dù là cô thì cũng không thể bảo đảm trồng thành công một trăm phần trăm, cho nên cô cũng không nói.\nPhó Cảnh Hành lại ý thức được gì đó.\nTrên đầu trên vai anh đều bị kim đâm, không thể quay đầu nhìn sắc mặt của cô, đành phải trực tiếp hỏi: “Nếu mà có Thiên Thương thì cô có thể chữa khỏi vết thương trong cơ thể tôi sao?”\nTần Sanh gật gật đầu, nghĩ đến việc anh không nhìn thấy, liền “Ừm” một tiếng: “Nắm chắc được tám phần.”\nTám phần, rất cao.\nCon ngươi xưa nay luôn bình tĩnh của Phó Cảnh Hành xẹt qua một chút dao động, giọng nói bị thuốc tắm tiêm nhiễm nên có chút khàn khàn, anh nói: “Tôi biết rồi.”\nTần Sanh không nói nữa, chỉ lẳng lặng chờ thời gian.\nMười lăm phút sau.\nTần Sanh duỗi tay gỡ ngân châm trên người Phó Cảnh Hành xuống, dặn dò một câu “Ngâm hết một tiếng là có thể ra ngoài”, sau đó liền rời khỏi phòng thuốc.\n*\nLúc này đã sắp 10 giờ, nếu là ngày thường, lúc này Tần Sanh đã lên giường ngủ.\nNhưng cô đã ngủ cả buổi sáng hôm nay, vốn cũng không cảm thấy buồn ngủ, hơn nữa trong đầu có một ít suy nghĩ không thể vứt đi được, cô nằm ở trên giường gần hai mươi phút, sau đó vẫn quyết định ra khỏi phòng.\nPhó Cảnh Hành còn ở trong phòng ngâm thuốc tắm, dưới lầu chỉ có một Tạ Phóng đang chơi game rất hăng hái.\nCô nhìn sang Tạ Phóng: “Tôi đi ra ngoài một chuyến.”\nTạ Phóng mới vừa ăn được megakill còn chưa kịp vui vẻ, thì nghe được câu này, ngay sau đó chính là tiếng đóng cửa ầm một cái.\nSắp 10 giờ rồi, Tạ Phóng sao có thể yên tâm để một cô gái ra cửa một mình chứ?\nĐương nhiên là không thể.\nAnh ta không thèm để ý đến trò chơi, lập tức đuổi theo, nhưng làm gì còn bóng dáng của Tần Sanh nữa.\nTạ Phóng ở nhìn khắp xung quanh cửa tiểu khu, không thấy được Tần Sanh, lại hỏi bác bảo vệ ở cửa, cũng nói không thấy người, anh ta chỉ có thể trở về chung cư một lần nữa.\nVẫn nên hỏi Phó gia trước thì hơn.\nTần Sanh căn bản không đi bằng cửa lớn, mà là trèo tường ra khỏi tiểu khu, sau đó trực tiếp gọi taxi để rời đi.\nMột tiếng sau.\nTần Sanh nhìn tòa nhà vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ở trước mặt, mím môi.\nCũng không hề do dự, lập tức đi lên bấm chuông cửa.\nQua một lúc lâu, lâu đến mức Tần Sanh gần như cho rằng người bên trong đã rời đi thì cửa mới chậm rãi mở ra.\nMột ông lão râu bạc phơ tuổi nửa trăm xuất hiện ở cửa.\nTần Sanh dừng một chút, kêu: “Ông nội Lục.”