40 phút sau.\n\n“Cô cứ như vậy mà mang tôi về nhà sao? Không sợ tôi là người xấu à?” Phó Cảnh Hành nhìn cô gái vừa đến nhà liền ngã xuống sô pha, có chút buồn cười hỏi.\n\nCả người Tần Sanh đều lười biếng, nghe vậy thì nhấc mí mắt nhìn anh một cái: “Không sợ, anh đánh không lại tôi.”\n\nPhó Cảnh Hành: “…”\n\nÝ thức của Tần Sanh vừa mới thức tỉnh, hơn nữa cả đêm không ngủ, lúc này thật sự rất buồn ngủ.\n\nNhưng với nguyên tắc khách hàng là thượng đến, cô vẫn cố gắng giữ tỉnh táo để thương lượng với Phó Cảnh Hành: “Chờ tôi tỉnh ngủ rồi trị liệu cho anh được không?”\n\nPhó Cảnh Hành: “Được.”\n\nNhưng khi tầm mắt đảo qua khuôn mặt của cô gái nhỏ, anh dừng một chút, lại nói: “Đợi một chút rồi ngủ.”\n\nNói xong liền xoay người đi qua.\n\nTần Sanh không biết anh muốn làm gì, cũng không rảnh quan tâm, mí mắt cô đã rũ xuống.\n\nMãi đến lúc thái dương cảm nhận được xúc cảm hơi lạnh.\n\nTần Sanh mở hai mắt, ngẩng đầu nhìn lại.\n\n“Anh làm gì vậy?”\n\nGiọng nói của cô gái nhỏ hơi khàn, đáy mắt còn chút hơi nước mờ mịt, nhìn vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng thương.\n\nGiống như chú thỏ nhỏ mềm mại ngốc nghếch.\n\nĐầu ngón tay của Phó Cảnh Hành hơi nắm chặt lại.\n\nSắc mặt anh vẫn không đổi, trả lời: “Bôi thuốc.”\n\nLúc này Tần Sanh mới nhớ tới miệng vết thương trên trán, mắt hạnh xẹt qua một tia đen tối.\n\nTần Tuyết Hoa…\n\nKý ức mấy năm nay vừa mới được tiếp nhận xẹt qua ở trong đầu, nghĩ đến cục diện rối rắm mà mấy năm nay đôi ba mẹ nuôi kia để lại cho mình, Tần Sanh liền cảm thấy miệng vết thương vốn chỉ hơi đau lại càng đau hơn một chút.\n\n“Có thể.” Sau khi phục hồi tinh thần lại, Tần Sanh né ra phía sau, tránh đi ngón tay đang đặt trên trán mình của đối phương.\n\nPhó Cảnh Hành cũng không thèm để ý.\n\nAnh đóng nắp chai thuốc, đặt ở trên bàn trà: “Thời tiết lạnh, miệng vết thương hồi phục chậm, nhớ bôi thuốc đúng giờ.”\n\nLại quét mắt qua khuôn mặt của Tần Sanh, trong mắt chứa ý cười không rõ ràng: “Khuôn mặt đẹp như vậy, nếu để lại sẹo thì quá đáng tiếc.”\n\nLời này mang theo một ít trêu ghẹo, nếu là người khác nói ra, tất nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy tùy tiện, nhưng người nói lời này là Phó Cảnh Hành.\n\nMột gương mặt hoàn hảo trời sinh, hoàn toàn thuyết minh như thế nào là “Công tử như ngọc, trên đời vô song”, Tần Sanh thực sự rất khó để liên hệ anh với hai chữ “Tuỳ tiện” với nhau.\n\nTần Sanh thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.\n\nVô cùng ngoan ngoãn.\n\nÁnh mắt Phó Cảnh Hành tối lại, áp xuống xúc động muốn duỗi tay xoa đầu cô gái nhỏ, cuối cùng dặn dò một câu “Trở về phòng ngủ” xong liền trở về phòng tạm mà Tần Sanh chỉ cho anh.\n\nTần Sanh liếc mắt nhìn thuốc mỡ trên bàn trà, chậm rãi đứng dậy, lên lầu, ngủ.\n\n*\n\nTần Sanh bị một tiếng đập cửa đánh thức.\n\nCô lấy điện thoại từ dưới gối đầu ra nhìn, 18:03.\n\nNgủ một giấc gần mười tiếng.\n\nCô đè đè cái đầu nặng nề bởi vì ngủ lâu của mình, ngơ ngác khoảng một phút, lúc này mới xốc chăn đứng dậy.\n\nDưới lầu.\n\nPhó Cảnh Hành ăn mặc như lúc sáng, chỉ là chiếc áo sơ mi vốn dĩ không chút cẩu thả lại có thêm không ít nếp gấp, thoạt nhìn có vẻ hỗn độn, lại làm anh nhìn có vẻ có thêm chút khói lửa nhân gian.\n\nTần Sanh mới vừa đi đến cầu thang liền đối diện với ánh mắt nhìn sang đây của người đàn ông.\n\nHai người gật đầu chào, Phó Cảnh Hành giải thích một câu: “Mấy vị thuốc mà tiệm thuốc không có, tôi đã cho người đưa lại đây.”\n\nTần Sanh gật gật đầu, cũng không để ý.\n\nPhó Cảnh Hành mở cửa, lập tức liền có một bóng người nhảy vào, cùng với tiếng tặc lưỡi và giọng điệu than thở.\n\n“Phó Cảnh Hành cậu làm gì mà để người ta hận cậu dữ vậy, đã chạy đến An Thành rồi mà còn có người đuổi giết, người xưa nói ông trời đố kỵ người tài, đúng là không sai!”\n\n“Cậu nói muốn mua nhà ở An Thành, chẳng lẽ thật sự muốn ở lại đây sao, ông cụ nhà cậu có biết không, cậu…”\n\nLời nói tới đây đột nhiên im bặt, Tạ Phóng nhìn cô gái đang cầm ly uống nước cách đó không xa, kinh ngạc đến nỗi tròng mắt sắp rớt ra.\n\n“Cô ấy cô ấy cô ấy…”\n\n“Tần Sanh, chủ nhân của ngôi nhà này, cũng là ân nhân cứu mạng của tôi.” Phó Cảnh Hành đóng cửa lại, giới thiệu.\n\nSắc mặt Tạ Phóng lại càng quái dị: “Cô ấy, cứu cậu?”\n\nĐừng để bộ dạng như thần tiên không dính khói lửa phàm tục này Phó Cảnh Hành đánh lừa, Tạ Phóng từng chính mắt thấy anh ra tay nên rất rõ ràng sức chiến đấu của tên nhóc này, anh ta không cảm thấy những sát thủ mà mấy người đó tìm tới có thể làm khó được anh, cũng càng không cảm thấy cô gái nhỏ nhỏ gầy gầy này có thể cứu được anh!\n\nCho nên, vị này là động lòng phàm coi trọng cô gái nhỏ nhà người ta sao?\n\nTầm mắt của Tạ Phóng không tự chủ được mà nhìn về phía Tần Sanh, đến lúc thấy rõ khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo đến mức không thể bắt bẻ của cô gái nhỏ kia thì rất kinh ngạc, Tạ Phóng cảm thấy chính mình chắc chắn đã phát hiện ra chân tướng!\n\nAnh ta lập tức thay đổi sắc mặt, lộ ra một nụ cười mà bản thân tự cho là thân thiện nhất: “Chào em gái Sanh Sanh, anh là Tạ Phóng, em có thể gọi anh là anh Tạ, đương nhiên, anh Phóng cũng được.”\n\nTần Sanh liếc anh ta một cái, gật đầu một cái, vừa xa cách lại vừa không mất lễ phép: “Chào anh.”\n\nTạ Phóng lập tức kích động giống như mấy kẻ hấp tấp: “Được được!”\n\nLại không chú ý tới người đàn ông phía sau hơi hơi nheo mắt lại.\n\nEm gái Sanh Sanh? Anh Tạ?\n\nKhá tốt.\n\nPhó Cảnh Hành lướt qua Tạ Phóng đi đến trước mặt Tần Sanh, đổ ly nước ấm khác đổi lấy ly nước trong tay cô: “Mới vừa dậy, uống nước ấm đi.”\n\nTần Sanh tạm dừng lại, sau đó cầm ly nước mà Phó Cảnh Hành mới đổi uống hai ngụm, đúng là dễ chịu hơn một chút.\n\n“Cảm ơn.” Cô gật đầu nói cảm ơn với Phó Cảnh Hành.\n\nNgay sau đó liền nhìn về phía Tạ Phóng, chủ yếu là nhìn dược liệu trong tay anh ta: “Đưa cho tôi đi.”\n\nTạ Phóng miễn cưỡng khép lại cái cằm sắp rớt xuống đất của chính mình, trước tiên là nhìn về phía Phó Cảnh Hành, sau khi được anh chấp nhận mới tiến lên vài bước đưa đồ cho Tần Sanh, nhẫn nhịn, nhưng vẫn không nhịn được tò mò mà hỏi: “Em gái Sanh Sanh biết y thuật sao?”\n\nTần Sanh: “Biết một chút.”\n\nTạ Phóng há miệng thở dốc, rất muốn nói một câu “Biết một chút mà còn dám trị liệu cho vị này sao?” nhưng khi đối diện với ánh mắt nhàn nhạt nhưng lại ẩn chứa sự cảnh cáo của Phó Cảnh Hành, anh ta vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.\nĐược rồi, hai người này, kẻ muốn cho người muốn nhận, anh ta lo lắng làm gì.\nTần Sanh kiểm tra dược liệu xong, sau khi xác định không có vấn đề thì nói với Phó Cảnh Hành: “Anh chuẩn bị một chút, tôi pha thuốc tắm xong liền bắt đầu.”\n\nDứt lời liền xoay người đi, nhưng ngay lập tức đã bị Phó Cảnh Hành kéo lại.\nTần Sanh nghi hoặc nhìn anh.\n\n“Không vội, ăn cơm trước.” Phó Cảnh Hành nói.\n\nTần Sanh nghĩ một lúc: “Cũng được.”\n\nBụng rỗng tắm thuốc ít nhiều gì cũng không tốt lắm, cô nhận tiền người ta thì cũng phải tận tâm một chút.\n\nPhó Cảnh Hành liền cong môi: “Muốn ăn cái gì?”\n\nTần Sanh liếc mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới một chút, có vẻ chần chờ: “… Lẩu?”\n\nPhó Cảnh Hành dừng một chút, nghiêng đầu nhìn cô một cái.\n\nTần Sanh mím môi: “Nếu anh không thể ăn thì…”\n\n“Không phải.” Phó Cảnh Hành ngắt lời cô, tầm mắt đảo qua khuôn mặt trắng nõn như ngọc của cô, dường như đang suy tư gì đó: “Tôi cho rằng cô sẽ nói cháo hoặc là tổ yến gì đó, dù sao thì mấy cô gái trẻ hiện giờ đều có vẻ rất chú ý đến việc dưỡng sinh.”\n\n“Ăn lẩu dễ bị nóng người.”\n\n“Không sao hết, ăn xong dùng thảo dược pha nước uống một chút là tốt rồi, sẽ không nóng người.” Tần Sanh nói.\n\nDù không hiểu lắm, nhưng Phó Cảnh Hành lại cảm thấy mắt hạnh vốn dĩ sáng ngời của cô gái lại càng sáng hơn, đẹp đến nỗi khiến người ta không rời mắt được.\n\nAnh cười nhẹ: “Vậy đi thôi.”\n\nMãi đến khi hai người đã chuẩn bị xong và ra khỏi cửa, Tạ Phóng đang ngơ ngác mới chậm rãi phục hồi lại tinh thần.\n\nAnh ta: “???”\n\n… Tại sao không có ai hỏi ý kiến của anh ta một chút nào vậy?