Tần Sanh không trở về phòng thu dọn hành lý, ngoại trừ một chiếc điện thoại di động và bản thỏa thuận vừa ký xong thì cô không mang theo cái gì cả, rõ ràng là muốn phân rõ giới hạn với nhà họ Bùi.\n\nMắt thấy Tần Sanh sắp ra khỏi cửa, rốt cuộc Tần Tuyết Hoa vẫn không nhịn được: \"Mày đã nghĩ kỹ chưa, hôm nay mày bước ra khỏi cánh cửa này mà muốn trở về thì không phải chỉ cần nói lời xin lỗi là được!\"\n\nCũng không phải là bà ta không nỡ bỏ Tần Sanh, chỉ là theo Tần Tuyết Hoa thì nhà họ Bùi bọn họ không thể nuôi hàng lỗ vốn nhiều năm như vậy, bây giờ cái cần có vẫn chưa nhận được, nếu cứ để cô đi như vậy thì chẳng phải là mua bán lỗ vốn sao?\n\nHuống hồ mấy ngày trước bà ta mới đồng ý với Kiều thiếu sẽ dẫn Tần Sanh đến tham gia thọ yến của ông cụ Kiều vào tháng sau.\n\nTần Sanh dừng bước.\n\nTrên mặt Tần Tuyết Hoa lập tức lộ ra nụ cười đắc ý: \"Biết sai thì mau cút về xin lỗi, xem...\"\n\nNhững lời còn lại chưa nói dưới ánh mắt lạnh lẽo của cô gái khiến bà ta im bặt.\n\n\"Nể tình quen biết một khoảng thời gian, nhắc nhở mấy người một câu.\" Ánh mắt Tần Sanh dừng lại trên đôi mắt đen nhánh của Bùi Vũ một lúc, tự giác coi như có chút y đức, liền nghiêm túc dặn dò: \"Tuổi còn nhỏ đã túng dục quá độ, nếu không tiết chế thì nhà họ Bùi sẽ tuyệt hậu.\"\n\nDứt lời Tần Sanh cũng không quay đầu lại mà cứ thế rời đi.\n\nNhà họ Bùi ở phía sau.\n\n\"Thật sự cứ để cho nó đi như vậy sao? Bên Kiều thiếu phải làm sao bây giờ?\" Sau khi chửi bới một trận, rốt cuộc Tần Tuyết Hoa cũng tỉnh táo lại vừa không cam lòng vừa lo lắng hỏi.\n\n\"Trước tiên tìm lý do lừa gạt đã, cũng nên để cho nó đi ra ngoài đụng phải vách tường để biết không có nhà họ Bùi thì nó chẳng làm được gì, như vậy nó mới có thể ngoan ngoãn nghe lời.\"\n\n\"Vậy đơn giải trừ kia...\"\n\nBùi Vĩnh Thọ liền cười khẽ một tiếng: \"Nó mới mười bảy, trẻ vị thành niên ký vào có thể có hiệu lực về mặt pháp luật sao?\"\n\nTần Tuyết Hoa cuối cùng yên tâm: \"Ông có tính toán là tốt rồi, nha đầu này quả thật không nghe lời, nên để nó chịu chút giáo huấn.\"\n\n*\n\nTuy chỉ mới cuối tháng mười, nhưng gió mùa thu ở An Thành đến sớm mang theo vài phần lạnh lẽo đến thấu xương.\n\nNhất là đêm hôm qua trời còn vừa mưa xong, mặt đất còn ướt sũng, ngoại trừ các cụ già ngày ngày giẫm lên ánh nắng ban mai tập Thái Cực Quyền, khu Xuân Hòa ven sông xưa nay náo nhiệt lại không nhìn thấy mấy bóng người.\n\nTần Sanh đi dọc theo bờ sông một mình.\n\nCô chỉ mặc một chiếc áo hoodie rộng màu đen, chiếc quần bò bó sát người làm tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp.\n\nNhưng mà xuất sắc nhất còn phải kể đến khuôn mặt của cô.\n\nLàn da nhẵn nhụi trắng nõn, mặc dù nhìn gần nhưng cũng không tìm được một chút tỳ vết, ngũ quan tinh xảo tuyệt lệ, nhất là cặp mắt hạnh kia, đen trắng rõ ràng, đồng tử đen nhánh giống như viên đá quý tốt nhất, sáng bóng rực rỡ.\n\nĐiểm duy nhất không hoàn mỹ chính là vết thương đã đóng vảy trên trán cô.\n\nCó lẽ là do cô gái nhỏ quá đẹp, vết thương như vậy xuất hiện trên người cô, chỉ khiến người ta cảm thấy chói mắt, đau lòng, ngay cả mấy ông bà cụ chuyên tâm tập Thái Cực Quyền cũng không nhịn được hỏi han hai ba câu.\n\nTần Sanh cười với mấy ông bà cụ, lướt qua bọn họ tiếp tục đi về phía trước.\n\nĐúng lúc này điện thoại di động vang lên.\n\nTần Sanh nhìn chằm chằm màn hình một lúc lâu, rốt cuộc cũng ấn nút nghe, tiếng gào đầy thống khổ của người đàn ông vừa khóc lóc vừa kể lể lập tức truyền vào trong tai.\n\n\"Tổ tông! Tôi gọi cô là tổ tông được không? Đã hai năm rồi, tốt xấu gì cô cũng nói một câu đi, nếu như bị bắt cóc thì cô nói một tiếng, tôi lập tức mang theo mười vạn hỏa tiễn tới cứu cô!\"\n\n\"Lão đại, tôi cầu xin cô, cô thương xót tôi thì nói một câu đi, không có cô tôi thật sự sắp không sống nổi nữa!\"\n\n\"...\"\n\nTần Sanh ấn huyệt thái dương đang giật giật, ngắt lời: \"Ba việc.\"\n\nÂm thanh bên kia đột nhiên im bặt.\n\nTần Sanh không quan tâm tới hai năm qua thế nào, tự mình nói tiếp.\n\n\"Một, cho người đưa chìa khóa phòng của Cẩm Tú Lan Đình bên An Thành đến chỗ bảo vệ.\"\n\n\"Hai, lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu một vị trí, cậu xâm nhập hệ thống giám sát ở đó, bảo quản camera giám sát từ 6 giờ sáng nay đến bây giờ.\"\n\n\"Ba, trước kia bảo cậu tìm Huyền Sâm, giờ đã có tung tích chưa?\"\n\n\"Có, ở Thiên Ôn Gia, tôi đã phái người tới thương lượng rồi...\" Chư Tây Nguyên theo bản năng trả lời, nói được một nửa rốt cuộc phục hồi tinh thần lại.\n\n\"Lão đại!!!\" Một tiếng thét chói tai cắt ngang bầu trời thoát ra khỏi điện thoại, Tần Sanh kịp thời bấm tắt điện thoại.\n\nĐầu bên kia điện thoại, Chư Tây Nguyên: \"...\"\n\nMặc dù rất muốn tiến hành giao lưu sâu hơn với lão đại nhà mình, nhưng Chư Tây Nguyên cũng biết tính tình của cô, vì vậy anh ta chỉ có thể từ bỏ ý nghĩ dùng điện thoại oanh tạc đối phương, than thở mở ra giao diện WeChat.\n\nTrong khung chat đã lâu không có động tĩnh có thêm hai tin nhắn mới.\n\n[Vị trí]\n\n[Mau chóng lấy được Huyền Sâm.]\n\nChư Tây Nguyên nhìn vị trí trong khung chat, ánh mắt lóe lên: \"An Thành Hoa Quốc sao...\"\n\nTần Sanh không biết thuộc hạ của mình đang có ý đồ tìm cô ở An Thành, cô cảm thấy có thể cô đã gặp chút phiền phức.\n\nTrước đó cô vẫn luôn sắp xếp lại ký ức trong hai năm qua, không để ý đường, trong lúc vô tình liền đi đến cuối bờ sông.\n\nLúc này, vị trí của cô là một rừng trúc chưa được khai phá, cách một lớp trúc thưa thớt, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng người.\n\nTần Sanh liếc mắt một cái liền thấy được một đám người mặc áo đen đang vây quanh một người đàn ông.\n\nNgười đàn ông anh tuấn dựa nửa người vào một gốc cây trúc, vẻ mặt tái nhợt, hiển nhiên là bị thương không hề nhẹ.\n\nNhưng dù vậy thì khi đối mặt với một đám người mặc áo đen không có ý tốt, sắc mặt của anh vẫn lạnh nhạt, mang theo vài phần thờ ơ.\n\nTrái lại thì sáu người đàn ông mặc áo đen kia, đã bày trận địa sẵn sàng nghênh chiến.\n\nCó lẽ là tiếng hét của Chư Tây Nguyên quá cao, người bên kia đã chú ý tới cô, những đôi mắt mang theo sự quan sát rơi vào trên người cô.\n\nVẻ mặt Tần Sanh khựng lại: \"Xin lỗi, đi nhầm đường rồi.\"\n\nNói xong xoay người định đi.\n\nNhưng đối phương lại không có ý buông tha cho cô.\n\nNgười áo đen cầm đầu phất phất tay, phân phó: \"Xử lý sạch sẽ.\"\n\nLập tức có một người đàn ông mặc áo đen tiến lên ngăn cản đường đi của Tần Sanh.\n\nKhông cho cô đi, vậy cô liền không đi.\n\nTiện tay cất điện thoại vào trong túi, tầm mắt Tần Sanh lướt qua một đám người mặc áo đen rồi nhìn về phía người đàn ông bị vây ở giữa, nói: \"Cần giúp đỡ không?\"\n\nPhó Cảnh Hành hơi cúi đầu thưởng thức một hạt châu màu vàng, nghe vậy ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt lơ đãng lại hơi khựng lại khi đối diện với Tần Sanh.\n\nAnh nhìn Tần Sanh, chừng hai ba giây, đột nhiên cong môi cười: \"Muốn.\"\n\nTướng mạo của người đàn ông là tướng mạo xuất sắc không thể nghi ngờ, lại không giống với người bình thường, toàn thân tỏa ra một cỗ cổ kính hàm súc, hôm giờ cười một tiếng càng như nước chảy mực nhuộm, thanh tao xuất trần.\n\nGiống như là thần linh từ trong bức tranh cổ bước ra.\n\nTần Sanh nhìn thoáng qua.\n\nÁnh mắt Phó Cảnh Hành khẽ nhúc nhích, hỏi cô: \"Một mình có thể làm được không?\"\n\nTần Sanh: \"Có tiền là có thể.\"\n\nPhó Cảnh Hành hiếm khi sửng sốt một chút, ngay sau đó nhịn không được bật cười: \"Một trăm triệu?\"\n\nTần Sanh quét mắt nhìn mấy người áo đen trong sân, lông mày cau lại.\n\nHai năm qua giá cả ở Hoa Quốc tăng nhanh như vậy sao, mấy tên sát thủ hạng ba đều có thể đáng giá một trăm triệu?\n\n\"Mười triệu đi, còn lại làm phí chữa bệnh cho anh.\" Tần Sanh nghĩ một lúc rồi nói.\n\nPhó Cảnh Hành không có ý kiến: \"Được.\"\n\nCuộc đối thoại của hai người thật sự quá đáng đến mức không coi ai ra gì, đám người áo đen đều sửng sốt cho tới lúc nghe được mười triệu này, đám sát thủ mới đột nhiên hoàn hồn.\n\nLại càng tức giận.\n\nSáu người bọn họ đều là những sát thủ đứng trong tốp một trăm của Hoa Quốc mà chỉ đáng giá mười triệu thôi sao?\n\nTrung bình một người còn chưa tới hai triệu!\n\nĐám sát thủ thẹn quá hóa giận không cho hai người cơ hội nói chuyện nữa, một người xông về phía Tần Sanh, năm người khác xông về phía Phó Cảnh Hành.\n\nTần Sanh lại nhanh hơn bọn họ một bước.\n\nChỉ thấy cô gái nắm lấy cánh tay của người mặc áo đen trước mặt, đầu gối nâng lên, sau đó dùng sức đạp một cái, người mặc áo đen lập tức giống như một quả đạn pháo bay ra ngoài.\n\nRầm rầm rầm!\n\nTrực tiếp đè ngã ba người gần nhất.\n\nCòn có hai người nữa lao lên nhưng cách có chút xa.\n\nPhó Cảnh Hành hứng thú nhìn cô gái nhỏ, tò mò không biết cô sẽ xử lý hai người còn lại như thế nào.\n\nTần Sanh cúi người nhặt hai cục đá, vung tay ném ra ngoài.\n\nSau đó liền thấy hai người vốn đang hăng hái xông về phía trước đột nhiên cứng lại tại chỗ, ngay sau đó lại ở dưới tác dụng của quán tính hung hăng ngã trên mặt đất.\n\nÁnh mắt Phó Cảnh Hành sâu thẳm, trên mặt đột nhiên nở nụ cười vui vẻ.