\"Cái con tiện nhân trời đánh này, nhà họ Bùi tao có lòng tốt nhận nuôi mày, mày lại không biết tốt xấu lấy oán báo ơn, ngay cả em trai mày cũng dám đánh, tại sao mày không đi chết đi hả!\"\n\n\"Không phải chỉ là chui vào chăn của mày thôi sao? Làm sao? Nó là em trai của mày đấy!\"\n\n\"Giả chết cái gì, mày đứng lên cho tao!\"\n\n\"Này, này...\"\n\nTiếng chửi rủa yếu ớt quanh quẩn bên tai, Tần Sanh chỉ cảm thấy trên trán đau đớn vô cùng, cô theo bản năng đưa tay lên sờ.\n\nXúc cảm ấm áp dính nhớp, mang theo mùi tanh nhàn nhạt, là mùi vị quá quen thuộc đối với cô.\n\nMáu.\n\nMột ít ký ức hỗn loạn tràn vào trong óc, trong con ngươi giấu dưới lông mi đen dài của Tần Sanh xẹt qua một chút u ám.\n\nCô mở mắt ra rồi chậm rãi đứng dậy: \"Dậy rồi, sau đó thì sao?\"\n\nĐôi mắt hạnh trắng đen rõ ràng của cô gái nhỏ lướt qua người Tần Tuyết Hoa, rõ ràng không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến tóc gáy sau lưng Tần Tuyết Hoa dựng đứng lên.\n\nSau khi phản ứng lại càng khiến bà ta tức giận hơn: \"Nhìn cái gì, đứng lên rồi thì mau quỳ xuống trước mặt em trai mày nhận lỗi đi!\"\n\nTần Sanh nhìn theo ngón tay Tần Tuyết Hoa, vừa vặn đối diện với ánh mắt đắc ý dạt dào của Bùi Vũ, cô dừng một chút, bỗng nhiên cong môi cười: \"Được thôi.\"\n\nCô thật sự rất xinh đẹp, vẻ mặt không cảm xúc đã đẹp đến không tưởng, bây giờ cười một tiếng, cặp mắt hạnh kia như chứa đựng hàng ngàn vì sao lấp lánh, rạng rỡ tỏa sáng.\n\nTròng mắt Bùi Vũ sắp dính ở trên người cô.\n\nMãi đến khi cô gái đi đến trước mặt cậu ta, cậu ta mới phục hồi tinh thần lại.\n\nĐầu tiên Bùi Vũ ho khan một tiếng để che giấu sự thất thần của mình, sau đó giả vờ rộng lượng khoát tay: \"Xin lỗi hay không xin lỗi cũng không sao cả, chỉ là một cước trước đó đạp khiến eo của em đau dữ dội, nếu chị thật sự băn khoăn thì đến phòng của em xoa eo cho em đi.\"\n\nDứt lời cũng không đợi Tần Sanh trả lời liền đưa tay muốn ôm bả vai cô, nhưng lại bị ngăn lại giữa đường.\n\nBùi Vũ vẻ mặt kinh ngạc: \"Ý chị là sao?\"\n\nĐáp lại cậu ta là ánh mắt lạnh lẽo của cô gái, cùng với một tiếng “răng rắc” vang lên.\n\n\"A!!!\"\n\nTiếng hét như heo bị chọc tiết vang vọng trong phòng khách trống trải, Bùi Vũ ôm tay phải bị bẻ gãy ngã ngồi trên mặt đất, mồ hôi to như hạt đậu không ngừng chảy xuống gò má.\n\nCậu ta nhìn xuống tay mình sau đó lại nhìn Tần Sanh, khó tin hỏi: \"Sao cô dám?!\"\n\nLàm cũng đã làm rồi, còn hỏi cô có dám hay không?\n\nTần Sanh liếc cậu ta một cái liền thu hồi ánh mắt.\n\nLười để ý.\n\nCuối cùng Tần Tuyết Hoa cũng phản ứng lại, bà ta chạy ba bước đến bên cạnh Bùi Vũ, sau khi phát hiện tay phải của cậu ta đang buông xuống với một đường cong kỳ lạ, cả người bà ta sắp phát điên rồi!\n\n\"Tần, Sanh!!!\"\n\nTần Tuyết Hoa gào thét, hai mắt như sắp phun lửa nhìn Tần Sanh không biết đã lùi sang một bên từ lúc nào.\n\n\"Không phải nói tôi đánh cậu ta sao?\" Tần Sanh tiện tay rút hai tờ giấy lau tay, thản nhiên nói: \"Đây mới gọi là đánh.\"\n\nBộ dáng bình tĩnh kia phảng phất như đang nói \"Hôm nay thời tiết cũng không tệ lắm\" khiến Tần Tuyết Hoa triệt để tức giận mất đi lý trí!\n\nBà ta cầm dao gọt trái cây trên bàn trà, muốn rạch lên mặt Tần Sanh!\n\nĐương nhiên Tần Sanh sẽ không đứng yên để bà ta rạch, cô ngăn trở tay Tần Tuyết Hoa, nhẹ nhàng chụp đoạt được dao.\n\nMũi đao sắc bén hiện ra ánh sáng lạnh lẽo, càng tôn lên đầu ngón tay trắng nõn của cô gái nhỏ.\n\nTần Tuyết Hoa theo bản năng lùi lại hai bước: \"Mày muốn làm gì?!\"\n\nDáng vẻ rụt rè sợ hãi kia, phảng phất như người vừa rồi cầm dao muốn hành hung người khác không phải là bà ta.\n\nTần Sanh cúi đầu vuốt vuốt dao nhọn trong tay, không biết đang suy nghĩ cái gì.\n\n\"Đủ rồi!\"\n\nĐúng lúc này, một tiếng quát lạnh lùng vang lên.\n\nÔng Bùi vẫn luôn trầm mặc ngồi trên ghế salon đứng dậy, ánh mắt xẹt qua người Bùi Vũ và Tần Tuyết Hoa, cuối cùng rơi vào trên người Tần Sanh.\n\nÔng ta nhìn chằm chằm Tần Sanh, giọng nói trầm xuống: \"Cô náo loạn đủ chưa?!\"\n\n\"Náo loạn?\" Tần Sanh nói lại hai chữ, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: \"Nói thế nào thì nhà họ Bùi cũng là một trong những gia tộc hào môn của An Thành, Bùi Vũ nửa đêm chui vào chăn tôi, giở trò đồi bại với chị gái, nếu truyền ra ngoài liệu mặt mũi của nhà họ Bùi gia có còn không?\"\n\nVẻ mặt Bùi Vĩnh Thọ biến sắc.\n\nMãi đến tuổi trung niên ông ta mới có được một đứa con trai như Bùi Vũ, từ trước đến nay đều cực kỳ yêu thương, nhưng từ khi chuyện này xảy ra đến bây giờ, ông ta vẫn không nói gì, vì sao chứ?\n\nCũng là bởi vì lo lắng chuyện này truyền ra ngoài sẽ gây bất lợi cho nhà họ Bùi!\n\nÔng Bùi trầm mặc hồi lâu, giọng nói chậm lại: \"Tiểu Sanh, chúng ta là người một nhà, có chuyện gì không thể giải quyết chứ.\"\n\n\"Vũ Vọng là em trai của con, tối hôm qua trời mưa sấm chớp nó sợ hãi mới chạy đến phòng con, chẳng qua là nó quá ỷ lại vào chị gái, con cần gì phải nắm chặt không buông?\"\n\n\"Nam nữ bảy tuổi khác biệt, tôi mười bảy, mà anh ta…\" Tần Sanh dùng cằm trắng như tuyết chỉ vào Bùi Vũ \"Mười sáu.\"\n\n\"Hơn nữa…\" Tần Sanh cong môi cười không chút vui vẻ: \"Đến cả sấm chớp cũng sợ, nhà họ Bùi tốn nhiều sức lực như vậy mà bồi dưỡng ra được một tên phế vật như vậy sao?\"\n\nGiọng nói của cô gái nhỏ vừa trong vừa lạnh, nhưng lời nói ra lại liên tục đâm chọc khiến Tần Tuyết Hoa lập tức xù lông.\n\n\"Cái gì mà bảy tuổi khác biệt, Tần Sanh, mày đừng có ở đây nói chuyện văn hóa nho nhã với tao, tao chỉ biết nhà họ Bùi chúng tao nuôi mày lớn lên, cho mày ăn mặc cho mày đi học, mày chỉ là một đứa con nuôi được chăm sóc như vậy rồi còn có gì không được? Mày nhất định phải chăm sóc tốt em trai của mày!\"\n\n\"Hôm nay mày có hai lựa chọn, một là tự bẻ gãy hai cánh tay của mày rồi nhận lỗi với em trai mày, cam đoan sau này mọi chuyện thuận theo chúng tao, hai là cút khỏi cái nhà này cho tao!\"\n\n\"Nhà họ Bùi chúng tao không nuôi loại ăn cháo đá bát như mày!\" Tần Tuyết Hoa lạnh lùng nói.\n\nLần này Bùi Vĩnh Thọ cũng không nói nữa, hiển nhiên là chấp nhận với quyết định của Tần Tuyết Hoa.\n\nTần Sanh trầm mặc một lát.\n\nNgay khi mấy người tràn đầy tự tin cảm thấy cô nhất định sẽ thỏa hiệp, đã thấy cô tiện tay kéo giấy bút trên bàn bên cạnh, tư thế đoan chính viết lên.\n\nBa phút sau.\n\nTần Sanh đẩy bản thỏa thuận đã viết xong đến trước mặt Bùi Vĩnh Thọ, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ: \"Vậy ký tên đi.\"\n\nBùi Vĩnh Thọ cúi đầu nhìn.\n\nMột tay cầm bút máy nhỏ, nét chữ thanh tú nhưng không mất đi nhuệ khí, Bùi Vĩnh Thọ chưa bao giờ biết đứa con gái nuôi của ông ta lại có thể viết được chữ đẹp như vậy.\n\nNhưng điều khiến ông ta khó tin nhất vẫn là nội dung trên giấy.\n\n[Đơn giải trừ quan hệ nhận nuôi.]\n\nMấy chữ to treo trên đầu khiến con ngươi Bùi Vĩnh Thọ cũng không nhịn được run rẩy: \"Cô...\"\n\n\"Không phải bảo tôi cút sao, ký thỏa thuận này, tôi lập tức đi.\" Tần Sanh nói.\n\nKỳ thật thật rất lâu trước đây cô đã muốn làm chuyện này, chỉ là hai năm trước bởi vì cô ngoài ý muốn bị thương nặng, ý thức rơi vào ngủ say, mãi đến hôm nay bị ngoại lực tác động mới bị cưỡng ép tỉnh lại.\n\nChỉ là mặc dù đã tỉnh, thương thế lại càng nguy hiểm, cô nhất định phải mau chóng tìm được dược vật chữa thương, nếu không một khi ngủ say lần nữa cô rất có thể sẽ không tỉnh lại được.\n\nCho nên cô không có thời gian ở đây dây dưa với người nhà họ Bùi.\n\nNghĩ đến đây trong lòng Tần Sanh càng thêm nóng nảy, không nhịn được gõ gõ mặt bàn: \"Ký đi.\"\n\n\"Được lắm! Được lắm! Quả nhiên tao nói cấm có sai, Tần Sanh mày chính là đồ ăn cháo đá bát!\" Tần Tuyết Hoa không nghĩ tới cô lại có thể làm ra chuyện này, tức giận chửi ầm lên.\n\nVẻ mặt Bùi Vĩnh Thọ cũng không dễ nhìn lắm.\n\nNgười trong giới hào môn An Thành đều biết Tần Sanh là con gái nuôi nhà họ Bùi, nếu cứ như vậy đuổi người ra ngoài sẽ không tốt cho thanh danh nhà họ Bùi.\n\nNhưng mà...\n\nBùi Vĩnh Thọ cân nhắc giữa lợi và hại, cuối cùng buông lời nói: \"Có phải chúng tôi ký tên rồi thì cô sẽ không truy cứu chuyện này nữa?\"\n\nTần Sanh \"Ừ\" một tiếng.\n\nBùi Vĩnh Thọ nhìn cô thật sâu: \"Hi vọng cô nói được làm được.\"