\"Tóm lại chuyện này mình sẽ nghĩ cách giải quyết, mình gọi điện thoại cho cậu là hy vọng cậu không vì ba mẹ nuôi của mình mà tự nhận tội này!\"\n\nNếu không bên này cô ấy vừa mới làm sáng tỏ mọi chuyện, quay đầu lại tự mình nhận lỗi, vậy không phải tất cả đều uổng công sao!\n\nCòn có một chuyện.\n\nHứa Tiêu nhìn qua video quan sát sắc mặt Tần Sanh, mang theo chút thăm dò nói: \"Chỉ là nếu làm như vậy, chuyện cậu là nghệ sĩ dưới trướng giải trí Thiên Hằng sẽ không giấu được nữa, công ty cũng nhất định sẽ thừa dịp sức nóng này yêu cầu mình sắp xếp cho cậu ra mắt.\"\n\nTần Sanh không muốn ra mắt, nếu không phải vì Tần Tuyết Hoa ép, cô sẽ không ký hợp đồng kia, Hứa Tiêu hiểu rõ điều này hơn ai hết.\n\nCũng chính vì biết, cho nên ký hợp đồng đã sắp năm tháng, cô ấy cũng không ép Tần Sanh phối hợp với công ty.\n\nNhưng lần này Hứa Tiêu không còn cách nào khác.\n\nĐể mặc chuyện này tiếp tục lan truyền, đừng nói bên công ty cô ấy không có cách nào giải thích, mà thanh danh của Tần Sanh cũng bị hủy, vậy đời này của cô coi như xong rồi!\n\nCô gái nhỏ mới mười bảy tuổi, Hứa Tiêu đương nhiên không muốn nhìn thấy kết quả như vậy.\n\nTần Sanh không trả lời ngay mà nhìn đồng hồ, tám giờ mười lăm phút.\n\nCô suy nghĩ một chút, nói: \"9 giờ, ở công ty chờ mình.\"\n\n\"Chúng ta gặp mặt nói chuyện.\"\n\nHứa Tiêu ngẩn người, đáp ứng: \"Được.\"\n\n *\n\nTối hôm qua Tần Sanh lại châm cứu cho Phó Cảnh Hành một lần, hai ngày sau, vết thương của anh đã gần khỏi.\n\nAnh nhìn Tần Sanh từ trên lầu đi xuống, mím môi: \"Thương thế của tôi đã được kiểm soát rồi.\"\n\nTrong mắt Tần Sanh xẹt qua nghi hoặc: \"Cho nên?\"\n\n\"Cho nên...\" Phó Cảnh Hành nhích lại gần cô vài phần, cười cong mi mắt: \"Em bao nuôi tôi đi.\"\n\nTần Sanh: \"???\"\n\nHai chuyện này có liên quan gì?\n\nPhó Cảnh Hành: \"Sao?\"\n\nTần Sanh: \"Không được.\"\n\nCô liếc nhìn người đàn ông một cái, mặt không biểu cảm nói: \"Nghèo.\"\n\nLại nhìn bóng dáng cao ngạo của anh, càng lạnh lùng thốt ra: \"Nuôi không nổi.\"\n\nLạnh lùng cự tuyệt ba lần.\n\nPhó Cảnh Hành nhíu mày: \"Vậy ngược lại, tôi bao nuôi em?\"\n\nVậy cũng không tệ.\n\nTần Sanh nghĩ một lát, đưa tay về phía anh: \"Cho tôi mượn một ngàn vạn.\"\n\nTối hôm qua sau khi bị Chư Tây Nguyên thúc giục đòi nợ, cô đã trả lại một trăm triệu, trừ đi tiền trà sữa hôm qua, trên người cô còn lại mười lăm nghìn sáu trăm tệ.\n\nLát nữa còn phải trả tiền vi phạm hợp đồng, cô không có tiền.\n\nPhó Cảnh Hành liếc nhìn cô một cái, lấy điện thoại di động ra soạn một tin nhắn gửi đi.\n\nVài giây sau.\n\nTần Sanh liếc nhìn số dư tài khoản ngân hàng, dừng một chút, nói lời cảm ơn: \"Cảm ơn.\"\n\nMượn một tỷ cho hai tỷ, là một cái đùi, phải ôm chặt một chút.\n\nPhó Cảnh Hành nhếch môi cười: \"Coi như tiền thuê nhà.\"\n\nThấy ánh mắt nghi hoặc của Tần Sanh nhìn mình, anh áp sát cơ thể, để cho bản thân đối diện với Tần Sanh, hỏi cô: \"Tôi không có nhà để về, Sanh Sanh thu nhận tôi một thời gian nữa được không?\"\n\nHơi thở ấm áp phả vào mặt Tần Sanh, cùng với mùi hương của hoa nhài, Tần Sanh vươn một ngón tay chọc vào mặt anh: \"Tránh xa một chút, đừng truyền năng lượng tiêu cực cho tôi.\"\n\nPhó Cảnh Hành: \"...\"\n\nCũng rất phũ phàng.\n\nCũng không nói là không cho.\n\nTrong mắt Phó Cảnh Hành xẹt qua ý cười, tiện tay cầm lấy chìa khóa xe trên bàn: \"Đi đâu, tôi đưa em đi.\"\n\n\"Giải trí Thiên Hằng.\"\n\n*\n\nHai tiếng \"cạch cạch\" nặng nề vang lên, nhân viên lễ tân miễn cưỡng dời tầm mắt khỏi tiểu tiên nữ trong điện thoại, lộ ra nụ cười ngọt ngào: \"Xin chào, giải trí Thiên Hằng, xin hỏi...\"\n\nNói được một nửa liền không còn tiếng động.\n\nLễ tân nhìn cô gái giống như từ trong tranh bước ra trước mắt, gò má dần dần đỏ lên, một hồi lâu mới nói tiếp: \"Xin, xin hỏi cô... Tìm ai ạ?\"\n\n\"Tìm Hứa Tiêu, cậu ấy ở tầng mấy?\" Tần Sanh hỏi.\n\nCô chỉ đến giải trí Thiên Hằng khi ký hợp đồng, mấy lần gặp mặt Hứa Tiêu đều ở bên ngoài, bởi vậy cũng không biết văn phòng của cô ấy ở đâu.\n\n\"Chị Hứa ạ, chị ấy ở tầng mười một.\"\n\nTần Sanh gật đầu, nói cảm ơn xong liền trực tiếp đi vào.\n\nMãi đến khi bóng lưng của cô gái biến mất trong thang máy, lễ tân mới bừng tỉnh lại, cô ấy mới vỗ mạnh trán mình: \"Nguy rồi, quên hỏi cô ấy có hẹn trước không!\"\n\nNhưng mà...\n\nCô gái xinh đẹp như vậy, cho dù không hẹn trước thì chắc hẳn chị Hứa cũng sẽ không trách cô ấy tự ý cho người vào chứ?\n\nLễ tân miễn cưỡng an ủi bản thân một chút, sau đó lại cúi đầu tiếp tục xem phim.\n\nNhưng trong đầu vẫn hiện lên khuôn mặt tinh xảo đến không thể bắt bẻ của cô gái vừa rồi.\n\nVốn dĩ đang theo dõi một bộ phim như si như cuồng đột nhiên không còn hứng thú nữa, ngay cả chị gái nhỏ Lê Thơ Vi gần đây mê mẩn không chịu nổi dường như cũng không còn sức hấp dẫn như vậy.\n\n\"Hình như cũng rất bình thường mà, trước kia sao mình không phát hiện ra chứ?\" Cô ấy nhịn không được lẩm bẩm một câu.\n\nCửa văn phòng của Hứa Tiêu không đóng, không cần tìm, Tần Sanh liếc mắt đã thấy Hứa Tiêu đang ngồi trên ghế sofa chờ mình.\n\nHứa Tiêu ngẩng đầu lên thấy cô, lập tức nở nụ cười dịu dàng: \"Đến rồi à.\"\n\nTần Sanh gật đầu với cô ấy, đi thẳng vào, thuận tay đóng cửa lại.\n\nHứa Tiêu kinh ngạc trong chớp mắt, trong lòng đột nhiên có loại dự cảm không tốt lắm.\n\nTần Sanh đi thẳng vào vấn đề: \"Chuyện trên hot search mình có thể tự giải quyết, hôm nay mình đến là vì muốn hủy hợp đồng.\"\n\nQuả nhiên.\n\nHứa Tiêu cười khổ một tiếng, thầm nghĩ linh cảm của mình thật chuẩn.\n\n\"Bên phía nhà họ Bùi...\"\n\n\"Đã ký thỏa thuận chấm dứt quan hệ nhận nuôi, mình và nhà họ Bùi không còn quan hệ gì nữa.\" Tần Sanh nói.\n\n\"Chúc mừng cậu.\" Lời chúc mừng này ngược lại rất là chân thành.\n\nTuy không hiểu sao đột nhiên cô lại nghĩ thông suốt, nhưng Hứa Tiêu biết, Tần Sanh không bị nhà họ Bùi ràng buộc sẽ chỉ sống tốt hơn, cũng đi xa hơn.\n\nTần Sanh nghe được tiếng chúc mừng này, nhìn về phía cô ấy nói lời cảm ơn: \"Mấy tháng nay, cảm ơn cậu.\"\n\nHứa Tiêu biết cô đang ám chỉ điều gì, xua tay: \"Vốn là chuyện hai bên tự nguyện, cậu không muốn ra mắt, cho dù mình có ép buộc cậu thì cũng chỉ tốn công vô ích, có ý nghĩa gì?\"\n\n\"Chỉ là...\" Cô ấy dừng lại một chút, chần chờ nhìn về phía Tần Sanh: \"Hủy hợp đồng, cậu thật sự suy nghĩ kỹ rồi?\"\n\n\"Cậu nghe mình nói trước đã.\" Trước khi Tần Sanh mở miệng, cô ấy đã giơ tay ngăn cản cô, tiếp tục nói: \"Lúc trước mình không nhắc tới chuyện muốn cậu ra mắt, bản thân cậu không có hứng thú là một nguyên nhân, mặt khác cũng bởi vì nhà họ Bùi sau lưng cậu, ba mẹ nuôi cậu cũng không phải người hiền lành gì, có bọn họ ở đây, cho dù cậu thật sự thuận lợi ra mắt cũng chỉ là trở thành công cụ kiếm tiền cho bọn họ mà thôi, không cẩn thận một chút còn phải dâng cả bản thân mình vào.\"\n\n\"Nhưng bây giờ thì khác.\" Hứa Tiêu nhìn cô gái trước mắt, trong mắt hiện lên ánh sáng đã lâu không thấy: \"Không có mối quan hệ này với nhà họ Bùi, với điều kiện của cậu, mình đảm bảo, mình nhất định sẽ giúp cậu nổi tiếng khắp cả nước, thậm chí tiến ra quốc tế!\"\n\n\"Sanh Sanh, tin tưởng mình, cậu chắc chắn là người có tố chất để thành công trong ngành này!\"\n\nThành công cũng không tệ lắm, chỉ tiếc, cô không có hứng thú.\n\nCô lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đẩy tới trước mặt Hứa Tiêu, nói: \"Trong này có một tỷ, là tiền vi phạm hợp đồng.\"\n\nNgay cả tiền vi phạm hợp đồng cũng đã chuẩn bị xong, xem ra là không còn hy vọng gì nữa.\n\nTrong lòng Hứa Tiêu có đủ loại tư vị, nhưng trên mặt không lộ ra cảm xúc gì nữa, chỉ cười nói: \"Cậu đã quyết định, vậy mình cũng không tiện khuyên cậu nữa, vậy chúc cậu có tương lai tốt hơn.\"\n\nCô ấy vươn một bàn tay về phía Tần Sanh.\n\nTần Sanh dừng một chút, nắm lấy tay cô ấy.