Hủy hợp đồng có sẵn hợp đồng khuôn mẫu, chỉ cần sửa một ít thông tin là được.\n\nHứa Tiêu đẩy hợp đồng đã in ra trước mặt Tần Sanh: \"Ký tên ở đây, thủ tục tiếp theo mình sẽ giúp cậu làm tốt.\"\n\nTần Sanh gật đầu, ký tên của mình.\n\nMọi chuyện đã kết thúc, tâm trạng Hứa Tiêu thả lỏng, cô ấy quan sát Tần Sanh một chút, lúc này mới phát hiện, Tần Sanh hôm nay có gì đó không giống với những gì cô ấy nhìn thấy một tháng trước.\n\nTuy khuôn mặt vẫn là khuôn mặt đó, khiến người ta có cảm giác cũng lạnh nhạt như trước, nhưng Hứa Tiêu cảm thấy, không giống với lúc trước.\n\nNếu nhất định phải nói ra nguyên do...\n\nHứa Tiêu lại cẩn thận đánh giá cô một lần nữa, mơ hồ bừng tỉnh.\n\nĐại khái là, đôi mắt của cô gái càng sáng hơn.\n\nTrước kia Tần Sanh đẹp thì đẹp, nhưng luôn thiếu chút sức sống, cả người u ám đầy tử khí.\n\nVới những hành động của Tần Tuyết Hoa, ngay cả người đứng xem như cô ấy cũng cảm thấy không nhìn nổi, nhưng cô lại giống như một búp bê sứ không có tình cảm, bảo làm gì thì làm, không nói lời nào, cũng không phản kháng.\n\nKhông biết còn tưởng rằng cô chính là một cái xác không có linh hồn.\n\nNhưng bây giờ Tần Sanh đã khác.\n\nHứa Tiêu nhìn đôi mắt hạnh sáng rực của cô gái, trong lòng không nhịn được cảm thán.\n\nQuả nhiên, cô ấy bị nhà họ Bùi ức hiếp quá lâu, lần này thoát khỏi nhà họ Bùi cả người đều sáng lên.\n\nHứa Tiêu vui vẻ cười, vỗ vỗ bả vai cô: \"Nếu không có việc gì thì chơi ở đây một lát, lát nữa mình mời cậu ăn cơm.\"\n\nÍt nhiều gì cũng có chút việc.\n\nNhưng Tần Sanh lại chỉ vào máy tính cách đó không xa: \"Có thể dùng không?\"\n\nHứa Tiêu nhìn theo ngón tay cô, giật mình: \"Không có việc gì, cứ tùy tiện dùng.\"\n\nTrẻ con ở tuổi này thích xem phim chơi game, cô ấy có thể hiểu được.\n\nGần đây Hứa Tiêu rất bận.\n\nChủ yếu là hợp đồng lao động của cô ấy và công ty sắp hết hạn, hợp đồng mới mà công ty thiết lập có phần khác so với dự kiến của cô ấy, cô ấy đang trao đổi với công ty.\n\nCòn có trong nhà cũng có một đống chuyện.\n\nCô ấy ấn ấn cái bụng đau âm ỉ, chào Tần Sanh rồi ra khỏi văn phòng.\n\nTần Sanh khoát tay với cô ấy, một tay khác tùy ý gõ bàn phím.\n\nCó lẽ là máy tính của Hứa Tiêu đã lâu năm, tính năng lạc hậu thì không nói, bên trong còn chứa một đống phần mềm rác rưởi lộn xộn, dẫn đến tùy tiện mở một trang web cũng phải tải rất lâu.\n\nTần Sanh đợi vài giây cũng không thể vào trang web, đầu ngón tay cô dừng một chút, đổi trang khác.\n\nNgón tay chậm rãi gõ, chỉ thấy ký hiệu màu trắng nhanh chóng hiện lên trên giao diện, đợi lúc lại hoán đổi về màn hình chính, trên màn hình xuất hiện một biểu tượng hình chữ S.\n\nTần Sanh click vào biểu tượng chữ S.\n\nĐợi khoảng hai mươi giây, Tần Sanh mở trang web trước đó ra, lần này lập tức vào được.\n\nHUNT.\n\nLiệp võng.\n\nĐây là mạng lưới chính thức do Liên minh Thợ săn quốc tế thành lập, chuyên môn dùng để tiếp nhận nhiệm vụ.\n\nĐã hai năm Tần Sanh không lên trang web, một đống tin tức ở mục thông báo, cô lười xem, trực tiếp chuyển trang web đến thanh nhiệm vụ.\n\nPhần lớn là nhiệm vụ mới ban bố, tiền thưởng không cao, nhưng Tần Sanh cũng không ngại, chọn mấy cái để hoàn thành.\n\nSau đó liền thoát tài khoản.\n\nLại không biết chiêu thức này của cô đã nhấc lên bao nhiêu gợn sóng ở Liên minh Thợ săn.\n\n[Mẹ kiếp! Tôi có nhìn lầm hay không, thật sự là Tendo?! Thần trở về rồi!!]\n\n[Đúng vậy người anh em Die, anh không nhìn lầm, là anh ấy là anh ấy.]\n\n[!!!]\n\n[Cho nên tôi thật sự được đại lão đứng đầu trên bảng xếp hạng sủng hạnh, thật sự không phải tối hôm qua tôi uống nhiều xuất hiện ảo giác?]\n\n[Còn có tôi, có người nào có thể nói cho tôi biết tôi thật sự không phải đang nằm mơ không?!!]\n\n[Tôi tôi tôi tôi! Tôi cũng vậy! Trời ơi, thần ơi! Tôi yêu anh!]\n\nTrên điện thoại di động của ba người vừa nói chuyện đồng thời xuất hiện một tin nhắn.\n\nBạn bị \"Quản lý viên Yin\" mời ra khỏi nhóm trò chuyện.\n\nBa người: \"...\"\n\nNhưng mà bị mời khỏi nhóm chat thì thế nào, có quan trọng bằng thần tượng hay không!\n\nBọn họ là con cưng được Thiên Đạo chiếu cố, để đám người kia chết dưới cây chanh đi!\n\nSau khi Hướng Ân xử lý xong ba người nhận đơn hàng nhưng không hoàn thành được, tay lướt qua lướt lại trên giao diện WeChat nhiều lần, nhịn nửa ngày, vẫn không nhịn được mở khung chat trên cùng.\n\n[Yin:???]\n\n[Yin: Vì sao không nhận đơn của tôi, là tôi không xứng sao, hay là yêu vào sẽ thật sự biến mất?]\n\nHướng Ân nhìn chằm chằm vào khung chat không chớp mắt, mắt trợn tròn đến mức cay xè, phía dưới màn hình mới chậm rãi nhảy ra một tin nhắn.\n\n[T thần: Không yêu]\n\nHướng Ân: \"...\"\n\nĐó, siêu cấp vô tình.\n\n[Yin: Hai năm qua cậu xảy ra chuyện gì, vì sao lâu như vậy không xuất hiện?]\n\nLại là nửa ngày.\n\n[T thần: Dưỡng lão]\n\nHướng Ân: \"...\"\n\n[Yin: Cậu bận cái gì, cũng không nhận đơn của tôi, không thể nói với tôi vài câu an ủi tâm hồn bị thương của tôi sao?]\n\nLần này ngược lại nhanh một chút.\n\n[T thần: Chơi game]\n\n[Yin: Trò chơi quan trọng hay tôi quan trọng?]\n\n[T thần: Nhìn không ra?]\n\nSau đó lại không còn tiếng vang.\n\nHướng Ân vuốt mặt, tâm đã chết.\n\nCuối cùng chỉ có thể chuyển hai bức ảnh qua, nói: \"Vẫn là đơn hai năm trước, hai năm qua đối phương lần lượt tăng tiền thưởng lên gấp mười, cậu xem cậu có muốn suy nghĩ thêm hay không.\"\n\nTần Sanh kết thúc trò chơi mới đọc được tin nhắn này, cô trầm mặc một lát, trả lời: \"Để tôi xem sau.\"\n\nCùng lúc đó, trong một con hẻm chật hẹp.\n\nSát thủ áo đen nằm ngổn ngang trên đất, bọn chúng nhìn người đàn ông càng ngày càng đi xa, trong mắt đều lộ ra vẻ may mắn.\n\nNhưng lại không nhịn được cười nhạo.\n\nDù sao từ nhỏ đã sống trong chùa miếu, cho dù thân phận quý trọng thì thế nào, cho dù thân thủ hơn người thì thế nào, còn không phải dưỡng thành tính tình nhân từ nương tay sao.\n\nTừ trước tới nay tài phiệt tranh giành đều là ngươi chết ta sống.\n\nHôm nay Phó Cảnh Hành buông tha bọn chúng, vậy lần sau người chết nhất định là anh ta!\n\nÝ niệm trong đầu vừa mới chuyển qua, đám người áo đen đột nhiên cảm thấy thân thể tựa hồ cứng ngắc một chút, sau một khắc...\n\nKhông có giây phút tiếp theo.\n\nNếu có người ở đây, sẽ thấy bên ngoài thân thể những sát thủ áo đen này xuất hiện một lao tù hiện ra ánh bạc, lao tù nhanh chóng siết chặt, thân thể đám sát thủ áo đen nhanh chóng tan rã, cho đến khi hoàn toàn biến mất.\n\nNgay cả một vết máu cũng không lưu lại.\n\nPhó Cảnh Hành phủi phủi bụi bặm không tồn tại trên ống tay áo, đang muốn lên xe, lại nghe thấy một tiếng thét chói tai gần như muốn xuyên thủng nóc xe.\n\nPhó Cảnh Hành dừng một chút, nhíu mày: \"Gọi hồn à?\"\n\nTạ Phóng không quan tâm đến sự bất mãn rõ ràng của Phó Cảnh Hành, bước nhanh đến trước mặt anh: \"Tendo! Tendo! Anh ta, anh ta, anh ta xuất hiện rồi!\"\n\nCơ thể Phó Cảnh Hành hơi cứng lại: \"Anh ta nhận đơn rồi?\"\n\nBả vai Tạ Phóng lập tức buông thõng xuống: \"Không.\"\n\nLập tức nghĩ đến điều gì đó, Tạ Phóng lại phấn chấn tinh thần: \"Tuy anh ta không nhận đơn của chúng ta, nhưng anh ta đã nhận ba đơn hàng khác, ít nhất nói rõ anh ta thật sự tái xuất giang hồ!\"\n\nPhó Cảnh Hành cụp mắt, một lúc lâu sau: \"Ừ.\"\n\nDứt lời liền mở cửa xe.\n\nTạ Phóng ngẩn người: \"Cậu làm gì vậy?\"\n\nChuyện này còn chưa nói xong, sao đã lên xe rồi?\n\nPhó Cảnh Hành liếc Tạ Phóng một cái: \"Đi đón cô gái nhà tôi.\"\n\nTạ Phóng: \"...\"\n\nCũng rất mê.\n\nKhông phải lúc này nên nhanh chóng đi xem tình huống của T thần là như thế nào, lại nói là cô gái nhà tôi, đó rõ ràng là em họ của anh ta, sao lại thành cô gái nhà cậu ta được?!