Tần Sanh nhìn tin nhắn vừa nhận được trên điện thoại, ngẩng đầu nhìn Hứa Tiêu: \"Có hai người bạn của mình, cậu có muốn đi cùng không?\"\n\nHứa Tiêu mới từ bên ngoài trở về, vẻ mặt còn có chút hoảng hốt, nghe vậy quay đầu lại, trên mặt mang theo chút xin lỗi: \"Xin lỗi Sanh Sanh, tạm thời mình có chút việc, sẽ không đi cùng cậu.\"\n\nTần Sanh liếc mắt đánh giá Hứa Tiêu, hơi nhíu mày: \"Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?\"\n\nHứa Tiêu cười với Tần Sanh, lắc đầu: \"Không sao, có thể là tối hôm qua ngủ không ngon.\"\n\nTần Sanh mím môi: \"Để mình đưa cậu về.\"\n\nHứa Tiêu há miệng, muốn nói không cần phiền phức như vậy, nhưng đối diện với đôi mắt hạnh đen bóng của cô gái nhỏ, lời từ chối lại nói không nên lời.\n\nCô ấy rũ mi mắt xuống: \"Được.\"\n\nTrở về cũng tốt, có lẽ cô ấy nên nghỉ ngơi một đoạn thời gian.\n\nTần Sanh đi qua đỡ Hứa Tiêu.\n\nĐầu ngón tay sượt qua mạch cổ tay Hứa Tiêu, động tác của Tần Sanh khựng lại, nhưng liếc mắt nhìn thấy hàng mi rủ xuống của Hứa Tiêu, Tần Sanh chần chờ một chút, vẫn thu tay lại.\n\nĐược rồi.\n\nHai người rất nhanh đã đi xuống lầu.\n\nTần Sanh nửa đỡ Hứa Tiêu đi ra ngoài, đột nhiên, cơ thể Hứa Tiêu cứng đờ, đứng tại chỗ.\n\nTần Sanh dừng bước, nhìn theo ánh mắt của Hứa Tiêu.\n\nCách đó không xa là một nam một nữ.\n\nNgười đàn ông mặc trang phục nhàn nhã, diện mạo tuấn mỹ, trên người tỏa ra khí tức ôn hòa, giống như một khối ngọc ấm thượng hạng, là loại hình rất dễ dàng khiến người ta tin tưởng và sinh ra hảo cảm.\n\nTần Sanh biết anh ta.\n\nGiản Trạch.\n\nẢnh đế, đồng thời cũng là bạn trai thanh mai trúc mã của Hứa Tiêu.\n\nChỉ là giờ phút này người đàn ông đang ôm bả vai một người phụ nữ khác, giữa lông mày lộ vẻ dịu dàng.\n\nSắc mặt Hứa Tiêu vốn tái nhợt lại trắng thêm vài phần, môi cũng mất đi huyết sắc, theo bản năng nắm chặt tay Tần Sanh: \"Đi thôi.\"\n\nGiọng nói khàn khàn, mang theo chút run rẩy.\n\nChỉ là còn chưa kịp xoay người rời đi thì người đối diện đã phát hiện ra họ.\n\nTrì Tử San không ngờ lại gặp mặt Hứa Tiêu ở đây, sắc mặt có chút u ám, nhưng chỉ trong chớp mắt, cô ta đã nở nụ cười xán lạn, cất bước đi về phía Hứa Tiêu.\n\nGiản Trạch cau mày, bàn tay ôm vai Trì Tử San vô thức dùng sức: \"Tử San.\"\n\nTrì Tử San quay đầu lại, nhíu mày với Giản Trạch: \"Sao vậy, đau lòng à?\"\n\nGiản Trạch liếc nhìn xung quanh, có chút bất đắc dĩ: \"Đây là dưới lầu công ty, náo loạn rất khó coi.\"\n\nÁnh mắt đảo qua ngoài cửa, Giản Trạch tiếp tục nói: \"Nhỡ đâu bị chụp, đối với ai cũng không tốt.\"\n\nTrì Tử San vén lên mái tóc dài tới eo, không thèm để ý nói: \"Nơi này là giải trí Thiên Hằng.\"\n\n\"Tôi muốn xem ai dám chụp.\" Cô ta cười lạnh một tiếng, dứt lời liền tránh khỏi tay Giản Trạch, bước vài bước tới trước mặt Hứa Tiêu.\n\n\"Không phải tôi đã sai bộ phận nhân sự đưa hợp đồng sa thải cho cô rồi sao, sao cô còn ở đây?\" Trì Tử San kinh ngạc nhìn Hứa Tiêu, trong mắt lộ vẻ khinh thường: \"Thế nào, ngại tiền không đủ, hay là không chịu đi?\"\n\nHứa Tiêu chỉ cảm thấy bụng vốn đau dữ dội lại càng đau hơn, cô ấy cắn chặt môi dưới nói không ra lời.\n\nChỉ cần có người có mắt đều nhìn ra được cô ấy không thoải mái.\n\nTần Sanh nhìn sắc mặt của Hứa Tiêu.\n\nTrong vẻ nhợt nhạt mang theo chút sắc vàng, ánh mắt tan rã, sức nặng cả người gần như đều đã đè lên người Tần Sanh.\n\nTầm mắt dời xuống, một bàn tay gắt gao ấn bụng dưới.\n\nÁnh mắt Tần Sanh ngừng lại.\n\n\"Nói chuyện đi, giả chết làm gì, cô tưởng mình giả bộ nhu nhược yếu đuối như vậy A Trạch sẽ hồi tâm chuyển ý chắc?\" Trì Tử San cười nhạo: \"Cô xem anh ấy có liếc cô thêm một cái không.\"\n\nNói xong lại liếc mắt nhìn Tần Sanh.\n\n\"Tôi nói cô gái nhỏ, cô là nghệ sĩ dưới tay Hứa Tiêu đúng không, tôi nói cho cô biết, cô ta đã bị công ty giải trí Thiên Hằng đuổi việc, thức thời...\"\n\nNói được một nửa đột nhiên dừng lại.\n\nLà đại tiểu thư của công ty giải trí Thiên Hằng, từ nhỏ Trì Tử San đã lớn lên trong đống mỹ nhân, cô ta đã từng gặp qua vô số tuấn nam mỹ nữ, nhưng dù vậy, trong nháy mắt khi cô ta nhìn thấy dung mạo của Tần Sanh, hô hấp cũng trì trệ.\n\nCô ta chưa bao giờ nghĩ tới, có người có thể nhìn đẹp đến tình trạng này.\n\nTừng nét từng nét như được trời cao tỉ mỉ tạo hình, tinh xảo tuyệt vời, cho dù là dùng ánh mắt bắt bẻ nhất nhìn cô cũng tìm không ra một tia tỳ vết nào.\n\nNhất là khi cô nhấc mí mắt lên nhìn người, một đôi mắt hạnh như ngưng tụ toàn bộ tinh không quang huy.\n\nChỉ là lời nói ra lại không khiến người ta vui vẻ như vậy.\n\n\"Tránh ra.\"\n\nCô gái nhỏ mang giọng nói thanh đạm, vừa nóng nảy vừa lạnh lùng.\n\nTrì Tử San lấy lại tinh thần, cô ta chỉ vào mình, khó có thể tin: \"Cô bảo tôi tránh ra?\"\n\nNghe không hiểu tiếng người, sợ là đầu óc có vấn đề.\n\nTình hình của Hứa Tiêu không tốt, Tần Sanh không có thời gian dây dưa với người khác ở đây, cô trực tiếp đưa tay giữ lấy bàn tay của Hứa Tiêu, vung sang bên cạnh.\n\nDừng lại một chút, Tần Sanh dứt khoát bế ngang Hứa Tiêu lên, lướt qua Trì Tử San và Giản Trạch đi ra ngoài.\n\nChờ đến khi hai người kịp phản ứng thì Tần Sanh đã sắp đi đến cửa chính.\n\nTrì Tử San nổi giận không thôi, trực tiếp chỉ bảo an bên cạnh: \"Ngăn cô ta lại cho tôi!\"\n\nLập tức có bốn năm bảo vệ ngăn trước mặt Tần Sanh.\n\nMi mắt Tần Sanh càng nóng nảy: \"Cùng lên đi.\"\n\nKiêu ngạo vô cùng.\n\nNhân viên an ninh đều trợn tròn mắt, mãi đến khi tiếng mắng chói tai của Trì Tử San truyền vào trong tai, bọn họ mới phản ứng lại, lập tức liền xông tới.\n\nMãi đến khi Tần Sanh thấy năm người vọt tới trước mặt mới có động tác.\n\nCô nắm thật chặt hai tay Hứa Tiêu, mũi chân điểm xuống mặt đất, đôi chân thon dài quét ngang ra.\n\nChỉ nghe thấy ầm ầm ầm ầm ầm năm tiếng, năm nhân viên bảo an gần như đồng thời bay ngược ra ngoài.\n\nTần Sanh vững vàng đáp xuống đất, ngay cả vị trí đứng cũng không thay đổi, Hứa Tiêu bị cô ôm vào trong ngực thậm chí không cảm thấy chấn động bao nhiêu.\n\nPhó Cảnh Hành vừa xuống xe đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy.\n\nAnh không khỏi nhếch môi.\n\nChậc, cô gái nhỏ nhà anh có chút lợi hại đấy.\n\nTần Sanh cũng nhìn thấy anh, bước chân khẽ động, trực tiếp đi tới.\n\nMở cửa xe ra sắp xếp cho Hứa Tiêu xong, Tần Sanh đi vòng qua ghế lái phụ ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn Phó Cảnh Hành: \"Đi bệnh viện trước.\"\n\nXe hơi nhanh chóng rời đi, để lại một đám người miệng đều không khép lại được.\n\nTrì Tử San phản ứng lại đầu tiên, giọng nói bén nhọn gần như lạc giọng: \"Điều tra cho tôi, tôi muốn biết cô ta là ai!\"\n\n*\n\nPhó Cảnh Hành ở bệnh viện bên kia đã chào hỏi trước, bởi vậy xe của bọn họ vừa mới dừng lại, liền có nhân viên y tế đẩy giường bệnh tiến lên đón.\n\nHứa Tiêu căn bản không có cơ hội nói chuyện, trực tiếp bị đẩy vào phòng cấp cứu.\n\nTrước đó Tần Sanh đã bắt mạch của Hứa Tiêu, xác định cô ấy thật sự mang thai.\n\nNhưng đứa nhỏ này, rất khó bảo toàn.\n\nPhó Cảnh Hành vừa quay đầu lại đã nhìn thấy cô gái nhỏ mím chặt môi, không nén được sự nóng nảy, anh tiến lên hai bước, cúi người nhìn cô: \"Đừng lo lắng, cô ấy sẽ không sao đâu.\"\n\nTần Sanh ngước mắt: \"Có tôi ở đây, cô ấy đương nhiên không sao.\"\n\nRất bá đạo đấy.\n\nPhó Cảnh Hành nhìn chằm chằm cô vài giây, đột nhiên giơ tay gõ gõ trán cô: \"Đừng nghiêm túc như vậy, tôi sợ.\"\n\nTạ Phóng ở bên cạnh nhịn không được trợn trắng mắt: Sợ cái búa nhà anh!\n\nNhưng khi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô gái nhỏ, anh ta dừng lại một chút, không tiến lên vạch trần.