Chờ Tần Sanh từ phòng đi ra đã là chín giờ tối.\n\nPhó Cảnh Hành nhìn sắc mặt cô gái rõ ràng đã trắng bệch, lông mày nhíu lại: \"Sao lại ở trong phòng lâu như vậy?\"\n\nTần Sanh: \"Ngủ rồi.\"\n\nCái cớ tương đối qua loa.\n\nPhó Cảnh Hành vừa bực mình vừa buồn cười.\n\nAnh nhìn cô gái, nghiêm túc dặn dò: \"Phải ăn cơm đúng giờ.\"\n\nMột người ba ngày hai bữa không ăn cơm, lại ở đây để bắt người ta ăn cơm đúng giờ?\n\nTạ Phóng âm thầm trợn mắt.\n\nTần Sanh thật sự đói bụng.\n\nChỉ là giờ này, dì nấu cơm đã trở về, ánh mắt cô quét một vòng, cuối cùng ở trong ngăn tủ lấy ra một túi mì ăn liền.\n\nMì thịt bò.\n\nPhó Cảnh Hành nhìn cái bao bì đỏ rực kia, trong lòng nghẹn lại.\n\nAnh bước lên kéo cô gái xuống, liếc cô một cái: \"Ra ngoài chờ.\"\n\nTần Sanh dừng vài giây, nhìn anh, mang theo chút nghi ngờ: \"Anh biết nấu cơm?\"\n\nPhó Cảnh Hành xắn hai ống tay áo sơ mi, lộ ra một đoạn cổ tay gầy gò: \"Biết một chút.\"\n\nKỳ thật so sánh với nồi niêu xoong chảo hiện đại, anh càng am hiểu thịt nướng dã ngoại hơn, dù sao trước kia...\n\nMột số hình ảnh xa xăm xẹt qua trong đầu, trong mắt Phó Cảnh Hành xẹt qua một vệt ám sắc, anh thu lại suy nghĩ, nhìnvề phía Tần Sanh khẽ nâng cằm: \"Ngoan, đi ra bên ngoài chờ.\"\n\nTần Sanh liếc nhìn bàn tay như ngọc của anh, chậm rãi xoay người đi ra ngoài.\n\nNhưng cũng không đi xa, nghiêng người dựa vào mép cửa phòng bếp.\n\nPhó Cảnh Hành cũng không thể làm món quá phức tạp được, liền lấy nguyên liệu nấu ăn có sẵn trong bếp làm một nồi mì cà chua thịt bò.\n\nMãi đến khi ăn hết cả bát mì lẫn canh, Tạ Phóng mới chậm chạp phục hồi tinh thần, tràn đầy cảm giác không chân thật: \"Cậu làm?\"\n\nPhó Cảnh Hành kinh ngạc: \"Nếu không thì sao?\"\n\nTạ Phóng: \"...\"\n\nCũng không biết hình dung như thế nào.\n\nTrước đây đường đường là tam thiếu gia nhà họ Phó thì không nói, nhưng Phó Cảnh Hành, một người nổi tiếng lạnh lùng lại có một ngày xuống bếp.\n\nLúc còn sống anh ta lại được ăn mì do chính tay Phó gia nấu!!!\n\nMặc dù là tiện thể.\n\nNghĩ vậy Tạ Phóng không tự chủ được nhìn sang Tần Sanh, ánh mắt phức tạp tới cực điểm.\n\nLà một nhân vật tầm cỡ.\n\nTần Sanh cũng ăn xong.\n\nCô nhận lấy khăn giấy Phó Cảnh Hành đưa qua, khen ngợi từ đáy lòng: \"Hương vị không tệ.\"\n\nPhó Cảnh Hành cong môi: \"Cảm ơn đã khen ngợi.\"\n\nXong lại vỗ vỗ đầu cô, dặn dò: \"Chỉ cần hoạt động một chút là đi ngủ.\"\n\nĐôi mắt nhỏ nhắn ngưng lấy khuôn mặt trắng trẻo của cô: \"Con gái chỉ có ăn ngon ngủ ngon, mới có thể càng ngày càng xinh đẹp.\"\n\nTần Sanh gật đầu, ngoan ngoãn không chịu được: \"Đã biết.\"\n\nTạ Phóng: ... Còn càng ngày càng xinh đẹp, cô mà xinh đẹp hơn nữa còn cho người ta đường sống hay không?\n\nNhưng nói đến không có đường sống, Tạ Phóng nghĩ đến.\n\nAnh ta tiến đến trước mặt Tần Sanh, vô cùng hiếu kỳ nói: \"Trước đó em cho cô gái kia ăn cái gì, sao hiệu quả cầm máu lại tốt như vậy?\"\n\nBác sĩ kia không biết, Tạ Phóng lại tận mắt nhìn thấy.\n\nLúc cùng Hứa Tiêu chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng phẫu thuật, Tần Sanh âm thầm bắt mạch cho cô ấy, lại nhét vào miệng cô ấy một viên thuốc to bằng ngón tay cái.\n\nTạ Phóng có thể khẳng định, Hứa Tiêu sở dĩ có thể ngừng chảy máu trước khi phẫu thuật, tất nhiên là nhờ công lao của viên thuốc kia.\n\nTần Sanh ngước mắt lên nhìn anh ta: \"Muốn?\"\n\nTạ Phóng gật đầu như giã tỏi.\n\nTần Sanh trở về phòng thuốc trên lầu hai, chỉ chốc lát sau lại cầm một cái hộp nhỏ xuống.\n\nCô không nhìn Tạ Phóng giơ tay trước mặt, mở hộp ra: \"Một viên một trăm vạn, muốn mấy viên?\"\n\nTạ Phóng: \"...\"\n\nAnh ta nhìn một hộp đầy thuốc, giãy dụa: \"Không thể rẻ hơn một chút sao?\"\n\nTần Sanh nghĩ ngợi, lấy ra mười viên đựng riêng: \"Mười viên, chín trăm chín mươi chín vạn.\"\n\nKhuôn mặt Tạ Phóng nghẹn đỏ bừng, không cẩn thận nói ra miệng: \"Nói như thế nào thì anh cũng là anh họ ruột thịt của em, em đã giảm giá cho Phó Cảnh Hành 2% rồi, sao đến phiên anh...\"\n\nNói được một nửa liền không nói được nữa.\n\nTạ Phóng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô gái, tim đập thình thịch.\n\nKhông nhịn được lùi lại mấy bước: \"Anh... Anh không có ý...\"\n\nTần Sanh đặt bình nhỏ lên bàn: \"Hai ngàn vạn.\"\n\nKhá lắm, không chỉ không có ưu đãi một vạn, còn trực tiếp tăng gấp đôi.\n\nPhó Cảnh Hành chỉ liếc mắt nhìn anh ta một cái, hoàn toàn không có ý muốn cầu tình giúp anh ta. \n\nTạ Phóng cắn răng: \"Thành giao!\"\n\nTrong lòng lại đau đớn đến rỉ máu, hận không thể khâu lại cái miệng không dán giấy niêm phong của chính mình.\n\n*\n\nNgày hôm sau Tần Sanh ngủ thẳng đến trưa, ăn xong cơm trưa mới đi bệnh viện.\n\nMặc dù Hứa Tiêu vẫn còn hơi yếu, nhưng sắc mặt đã dễ nhìn hơn nhiều.\n\nCô ấy nhìn thấy Tần Sanh liền không nhịn được lộ ra nụ cười: \"Cậu đến rồi.\"\n\nTần Sanh gật đầu, đặt cháo kê giúp việc nấu sang một bên, đỡ Hứa Tiêu ngồi dậy.\n\nHứa Tiêu hơi sững sờ, cô ấy nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô gái, không nhịn được hỏi: \"Sao lại đối xử với mình tốt như vậy?\"\n\nMới quen biết Tần Sanh hơn năm tháng, số lần gặp mặt cộng lại cũng không vượt quá số ngón tay trên một bàn tay, cô ấy đối với Tần Sanh không tệ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc chủ động yêu cầu tiếp nhận Tần Sanh, chỉ là không ép buộc cô xuất đạo mà thôi.\n\nNhưng bất luận là vì đắc tội Trì Tử San hay là cùng cô ấy phẫu thuật, chăm sóc cô ấy, những gì Tần Sanh đã làm cho cô ấy đã vượt xa những gì cô ấy nên có được.\n\nHứa Tiêu chìm nổi trong giới giải trí mười năm, gặp nhiều người vì danh lợi mà không từ thủ đoạn, cô ấy không hiểu vì sao Tần Sanh lại giúp mình như vậy.\n\nTần Sanh đã ngồi xuống ghế sô pha cách đó không xa, nghe vậy ngẩng đầu lên: \"Nhìn cậu thuận mắt.\"\n\nHứa Tiêu không ngờ mình lại nhận được câu trả lời như vậy, sau một thoáng ngây người, cô ấy không khỏi bật cười: \"Sanh Sanh, trên đời này sao lại có cô gái đáng yêu như cậu chứ?\"\n\nĐầu ngón tay Tần Sanh khựng lại.\n\nĐáng yêu...\n\nHai chữ này, gần đây cô nghe được có hơi nhiều.\n\nCó điểm gì đó không đúng.\n\nHứa Tiêu ăn không ngon lắm, chỉ ăn một chén nhỏ đã không ăn được nữa, cô ấy đặt cháo sang một bên, nói đến chính sự: \"Nhiệt độ của cậu trên Weibo lại bị xào lên rồi.\"\n\nTần Sanh trầm mặc: \"Ừm?\"\n\n\"Chắc là Trì Tử San.\" Hứa Tiêu nói: \"Video cậu ném Trì Tử San hôm qua bị người ta đăng lên mạng, Trì Tử San có danh tiếng không nhỏ, bây giờ khắp Weibo đều là người mắng cậu.\"\n\nHứa Tiêu vừa nói vừa mở Weibo, bên cô ấy đã tìm bạn bè đi giảm nhiệt, cô ấy chuẩn bị xem hiệu quả, vừa xem, lập tức ngây người.\n\nMột lúc lâu sau cô ấy mới tìm lại được giọng nói của mình: \"Sanh... Sanh Sanh, mấy video kia... là cậu tìm người đăng lên?\"\n\nCái gì?\n\nTần Sanh lấy điện thoại di động ra, truy cập vào giao diện Weibo.\n\nHot search lúc trước mắng cô vong ân bội nghĩa đã không thấy đâu nữa, thay vào đó là ba từ khóa nóng đang nhanh chóng tăng lên.\n\n[Nhà họ Bùi, sống lâu.]\n\n[Giáo viên tiếng Anh trường Trung học Số Một An Thành nhục mạ học sinh trước mặt mọi người, thẹn với danh hiệu giáo viên]\n\n[Tần Sanh]\n\nBa hot search đã leo đến top bảy tám chín, hơn nữa còn có xu hướng tiếp tục tăng lên.\n\nÁnh mắt Tần Sanh hơi sâu, nhấp vào từng cái.