\"Sanh... Sanh Sanh...\"\n\nKhoảng chừng năm sáu giây, Cố Nguyệt Minh rốt cuộc phục hồi tinh thần, nhanh chóng ấn nút \"Mở cửa\", sau đó lập tức xông ra ngoài.\n\nĐồng thời lấy điện thoại ra gọi điện: \"Này, A Tranh, mau về đi, Sanh Sanh tới rồi!\"\n\nChỉ một câu, Cố Nguyệt Minh đã trực tiếp ngắt điện thoại, lao ra ngoài như bay.\n\nTòa nhà Tần thị.\n\nNhóm quản lý cấp cao của Tần thị đang họp, một âm thanh nhỏ đột nhiên vang lên.\n\nMọi người nhìn xung quanh một chút, thầm nghĩ cũng không biết là ai lá gan lớn như vậy, đang họp mà cũng không tắt âm thanh, liền thấy Tần Tranh đột ngột đứng lên.\n\nKhông nói lời nào, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn mọi người một cái, một cước đá văng ghế dựa sau lưng rồi sải bước đi ra ngoài.\n\nTất cả mọi người nhìn nhau.\n\nCuối cùng là một người đàn ông thân hình cao lớn đứng dậy.\n\nTần Hạo ho nhẹ một tiếng thu hút sự chú ý của mọi người, lúc này mới nói: \"A Tranh chắc là có việc gấp, thôi, hội nghị hôm nay đến đây, chờ A Tranh trở về lại tiếp tục.\"\n\nTuy rằng Tần Tranh là chủ tịch của Tần thị, nhưng ở đây ai mà không phải là quản lý cấp cao của công ty, đối với hành vi không nói một lời trực tiếp rời khỏi như Tần Tranh, nói mọi người không có bất mãn là không thể.\n\nNhưng người đã đi rồi, họ còn có thể làm gì, chỉ có thể lần lượt rời đi.\n\nTần Hạo là người cuối cùng rời đi.\n\nÔng ta nhìn ghế dựa bị Tần Tranh đá văng ra, trầm ngâm một lát, cuối cùng cầm lấy điện thoại bấm một cuộc gọi.\n\n\"Mạnh Linh, em qua nhà chính bên kia xem sao.\"\n\n\"Anh cũng không rõ lắm, em đi trước xem một chút rồi nói sau.\"\n\n\"Vậy thì gọi cả mẹ qua, họ hỏi thì em cứ nói là mẹ muốn đi qua.\"\n\nTần Hạo cúp điện thoại, xoay người ra khỏi phòng họp.\n\n*\n\nCố Nguyệt Minh vừa trông thấy Tần Sanh, cô bé vừa đi vào trang viên nhà họ Tần không bao lâu, vừa xem điện thoại vừa đi vào trong.\n\nNghe thấy tiếng động, Tần Sanh ngẩng đầu nhìn sang.\n\nChỉ thấy một bóng dáng mảnh mai như một cơn gió lao về phía mình, mãi đến khi sắp đến trước mặt cô mới dừng lại.\n\nCố Nguyệt Minh căng thẳng tới mức tay chân không biết để đâu: \"Sanh... Ừm... Bạn học Tần Sanh... sao cháu lại tới đây?\"\n\nDứt lời lại cảm thấy không đúng, bà ấy vội vàng xua tay nói: \"Không phải ý đó!\"\n\n\"Ý của dù là... Dì muốn nói... Chào mừng cháu đến nhà...\"\n\n\"Không phải không phải...\"\n\nNói thế nào cũng không đúng, Cố Nguyệt Minh buồn bực hận không thể tự đập chết mình.\n\nTần Sanh nhìn khuôn mặt có chút tương tự mình trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ dị, cô mím môi nói: \"Vào trong nói chuyện?\"\n\n\"Đúng đúng đúng, vào nhà trước, vào nhà trước.\"\n\nCố Nguyệt Minh định kéo tay Tần Sanh, nhưng tay vừa đưa ra đã rụt lại.\n\nTần Sanh nhìn thấy, môi mím chặt hơn.\n\nHai người nhanh chóng vào phòng, Cố Nguyệt Minh vẫy tay bảo người giúp việc mới dọn dẹp xong, tự mình hâm sữa bò mang tới trước mặt Tần Sanh: \"Trời lạnh rồi, uống chút sữa cho ấm.\"\n\nTần Sanh nhận lấy.\n\nVốn chỉ muốn uống cho phải phép hai ngụm, ai ngờ vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt sáng long lanh của Cố Nguyệt Minh, thấy bà ấy nhìn mình, lập tức hỏi: \"Uống ngon không?\"\n\nTần Sanh: \"...Cũng được.\"\n\nCố Nguyệt Minh lập tức cười rạng rỡ: \"Ngon thì cháu uống nhiều một chút.\"\n\nTần Sanh: \"...\"\n\nCô cầm lấy cái ly vừa mới chuẩn bị đặt xuống, tiếp tục uống.\n\nĐôi mắt Cố Nguyệt Minh càng sáng hơn.\n\nÂn, Sanh Sanh thích uống sữa bò, phải nhớ kỹ.\n\nCuối cùng cũng uống xong, Tần Sanh đang muốn nói chuyện, lại một viên chocolate được đưa tới trước mặt.\n\n\"Ăn chút chocolate, ngọt lắm.\" Cố Nguyệt Minh nói.\n\nTần Sanh dừng một chút, nhận lấy.\n\nSau đó lại một viên, lại một viên.\n\nThấy Cố Nguyệt Minh cầm viên chocolate thứ tư lên, chuẩn bị đưa tới, Tần Sanh nhanh tay cầm một viên đưa tới: \"Dì cũng ăn đi.\"\n\nCố Nguyệt Minh ngẩn người, lập tức cảm động tới đỏ cả mắt.\n\nBà ấy đẩy cả đĩa chocolate tới trước mặt Tần Sanh, nghẹn ngào nói: \"Thích ăn thì ăn nhiều một chút, đều là của cháu.\"\n\nTần Sanh: \"...\"\n\nLuôn cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.\n\nSau khi ăn liên tục năm viên chocolate, Tần Sanh lại uống một cốc sữa, Cố Nguyệt Minh lúc này mới hài lòng dừng công việc cho ăn lại.\n\nBà ấy nhìn cô gái trước mắt, càng nhìn càng thích, càng nhìn càng vui mừng, cười tủm tỉm nói: \"Bạn học Tần Sanh tới tìm dì luyện tập sao, dì chuẩn bị xong rồi, lúc nào cũng được.\"\n\nTần Sanh: ... Cô đã quên chuyện này rồi.\n\nNhưng mà, được rồi.\n\nTần Sanh đứng dậy, đi theo Cố Nguyệt Minh xuống phòng tập thể dục dưới tầng hầm của nhà họ Tần, nhưng vừa đi tới cầu thang thì có tiếng bước chân truyền vào.\n\nBước chân hai người đồng thời dừng lại.\n\nCố Nguyệt Minh nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi thay đổi, có chút khẩn trương nhìn Tần Sanh, hạ giọng nói: \"Bạn học Tần Sanh, cháu xuống dưới trước, dì ra ngoài một chút rồi sẽ xuống ngay.\"\n\nTần Sanh liếc nhìn bà ấy một cái, không nhúc nhích.\n\nCố Nguyệt Minh trong lòng thầm lo lắng, khóe mắt thoáng nhìn thấy ba bóng người đã xuất hiện ở cửa, bà ấy vô thức dịch bước chân, che Tần Sanh ở phía sau.\n\nHồ Mạnh Linh đỡ Vương Thục Quân đi vào nhìn thấy một màn này.\n\nÁnh mắt bà ta trầm xuống, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên nhà chú hai có vấn đề, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười oán trách: \"Em dâu, sao em đứng đó vậy, không thấy mẹ tới, cũng không biết ra đỡ một chút sao?\"\n\nCố Nguyệt Minh trong lòng căng thẳng, nhưng không động.\n\n\"Mẹ, sao mẹ đột nhiên lại tới đây, con...\" Cố Nguyệt Minh kéo kéo bộ đồ ở nhà trên người, ngượng ngùng cười: \"Chưa chuẩn bị.\"\n\nVương Thục Quân cười ha hả xua tay: \"Đều là người một nhà, có gì mà phải lo lắng, Tiểu Trà, con đừng đứng đó nữa, lại đây ngồi.\"\n\n\"Mẹ không gặp con đã lâu, lại đây nói chuyện với mẹ.\"\n\nNhìn thấy một góc ống tay áo, Vương Thục Quân dừng một chút, nghi hoặc hỏi: \"Có khách ở đây sao?\"\n\nCố Nguyệt Minh sắc mặt cứng đờ, cũng không thể phủ nhận, bà ấy cắn răng, kéo Tần Sanh ra, cười nói: \"Là bạn học của Nghiên Nghiên, tên Tần Sanh, lần trước gặp nhau ở Nhất Trung, con thấy có duyên với cháu nên mời cháu tới nhà chơi.\"\n\nVương Thục Quân bừng tỉnh, lập tức lộ ra thần sắc không đồng ý: \"Nếu là bạn học của Nghiên Nghiên, vậy con nên nói cho Nghiên Nghiên, để Nghiên Nghiên ra tiếp chứ, sao lại trực tiếp dẫn con bé vào đây?\"\n\nTần Nghiên Xu đã biến sắc ngay khi nhìn thấy Tần Sanh, nghe Vương Thục Quân nhắc tới mình, cô ta mới phục hồi tinh thần.\n\nCô ta cười cười: \"Bà nội nói đúng, sao thím hai không báo cho con, con cũng không biết Tần Sanh tới nhà.\"\n\nVừa nói vừa đi về phía hai người, đưa tay muốn kéo tay Tần Sanh.\n\nGần như theo bản năng, Cố Nguyệt Minh tiến lên một bước, chắn giữa Tần Nghiên Xu và Tần Sanh.\n\nTần Nghiên Xu dừng một chút, lộ ra thần sắc nghi hoặc: “Thím hai, thím làm gì vậy?\"\n\nCố Nguyệt Lam quay đầu nhìn Tần Sanh, thấy cô không có gì không vui, thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới quay đầu lại. \n\n\"Không sao, chỉ là Tần Sanh nhát gan, cháu đừng dọa con bé.\" Cố Nguyệt Lam nói, giữ gìn trong lời nói.\n\nMặt Tần Nghiên Xu trầm xuống.\n\nCố Nguyệt Lam đã kéo Tần Sanh đi về phía ghế sô pha.