Mãi tới khi Cố Nguyệt Minh và Tần Sanh ngồi xuống ghế sô pha đối diện, Hồ Mạnh Linh mới thấy rõ tướng mạo của Tần Sanh, vừa nhìn đã kinh ngạc.\n\nKhông chỉ vì Tần Sanh lớn lên xinh đẹp, quan trọng hơn là cô gái này quá giống Cố Nguyệt Minh.\n\nÁnh mắt Hồ Mạnh Linh quét qua hai người, bà ta nhìn Tần Sanh với vẻ mặt lạnh nhạt, lại nhìn Cố Nguyệt Minh như ngồi trên đống lửa, càng nhìn trong lòng càng nghi hoặc.\n\nĐột nhiên, trong đầu bà ta lóe lên một ý nghĩ, lập tức đè thấp giọng hỏi Tần Nghiên Xu vừa mới ngồi xuống bên cạnh: \"Nghiên Nghiên, cô bé này thật sự là bạn học của con?\n\nTâm trạng Tần Nghiên Xu không tốt, thuận miệng đáp một tiếng.\n\nHồ Mạnh Linh trừng mắt liếc cô ta một cái, đầu óc cũng đã nhanh chóng vận chuyển.\n\nBạn học của Nghiên Nghiên, lớn bằng Nghiên Nghiên, mười bảy tuổi.\n\nHồ Mạnh Linh đột nhiên nghĩ đến, mười tám năm trước, khi bà ta còn mang thai Nghiên Nghiên, Cố Nguyệt Minh gần một năm không lộ diện, mãi cho đến khi Nghiên Nghiên sắp được nửa tuổi, mới một lần nữa trở về nhà họ Tần.\n\nChẳng lẽ nói...\n\nTrong lòng Hồ Mạnh Linh có một ý nghĩ dần dần thành hình, trong mắt bà ta lóe lên một tia tính toán.\n\nBà ta ho nhẹ một tiếng đè xuống kích động trong lòng, như là lơ đãng nói: \"Lần đầu tiên tôi thấy em dâu mời bạn bè đến nhà chơi, còn là một tiểu thư khuê các, xem ra em dâu thật sự rất thích vị bạn học này của Nghiên Nghiên.\"\n\nCố Nguyệt Minh đang gửi tin nhắn cho Tần Tranh, nghe vậy ngẩng đầu lên.\n\nĐầu tiên chỉ vào Hồ Mạnh Linh một cái, sau đó chuyển ánh mắt sang Tần Sanh, mặt mày bất giác dịu dàng: \"Đúng vậy, tôi thực sự rất thích bạn học Tần Sanh, có lẽ đây là duyên phận.\"\n\nHồ Mạnh Linh gật đầu, rất tán thành: \"Còn không phải là duyên phận sao, nếu không phải chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, hiểu rõ nhau, tôi đây vừa nhìn qua, đều sẽ cho rằng đây là con gái của em!\"\n\nNói xong bà ta quay sang Vương Thục Quân, cười nói: \"Mẹ, mẹ xem xem, có phải cô bé Tần Sanh này rất giống em dâu hay không?\"\n\nVương Thục Quân đã lớn tuổi, mắt kém, nghe vậy lấy kính lão ra đeo lên, lúc này mới nhìn hai người, vừa nhìn liền giật nảy mình.\n\nMãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn, cười cảm thán nói: \"Thật đúng là vậy.\"\n\nHồ Mạnh Linh che miệng cười: \"Đúng vậy, tôi không lừa mẹ.\"\n\nNói xong bà ta lại nhìn về phía Cố Nguyệt Minh, vui đùa nói: \"Hay là em dâu lén lút sinh con sau lưng em trai tôi đấy chứ? Cô bé này không phải con gái của em đấy chứ?\"\n\nCố Nguyệt Minh giật thót mình, gần như theo bản năng, bà ấy nhìn sang Tần Sanh, vừa vặn nhìn vào trong đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô bé.\n\nTần Sanh khẽ nhếch môi, nhìn không ra tâm tình cười: \"Có phải không?\"\n\nGiống như nghiêm túc, lại giống như vui đùa.\n\nCố Nguyệt Minh tim đập càng kịch liệt, một chữ \"phải\" suýt nữa thốt ra.\n\nNhưng... Bà ấy không dám.\n\nBà ấy không chắc chắn nếu lúc này nói chân tướng cho Tần Sanh biết, bọn họ có thể cầu xin cô tha thứ hay không, lại có thể để cô một lần nữa trở lại bên cạnh bọn họ hay không.\n\nNhưng bà ấy lại mơ hồ có loại dự cảm, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng duy nhất của bà ấy.\n\nMột chữ \"phải\" xoay quanh môi, Cố Nguyệt Minh nhìn cô bé với đôi mắt cực giống mình, lòng đầy do dự.\n\nHồ Mạnh Linh nhìn hai người đang nhìn nhau, trong lòng càng ngày càng hưng phấn.\n\nTới rồi, lập tức tới rồi...\n\nChỉ cần Cố Nguyệt Minh dám thừa nhận, vậy bà ta tuyệt đối có thể đuổi người này ra khỏi nhà họ Tần, liên kết giữa ba anh em nhà họ Tần cũng xong đời!\n\n\"Là con.\"\n\nNgay khi bầu không khí ngưng kết đến cực điểm, một giọng nam trầm thấp từ cửa truyền vào, thân hình cao lớn của Tần Tranh xuất hiện.\n\nÔng ấy không để ý tới ba người Hồ Mạnh Linh đang kinh ngạc hoặc khó tin, trực tiếp đi tới trước mặt Tần Sanh.\n\nÔng ấy nhìn khuôn mặt cô gái có chút tương tự với vợ, chậm rãi ngồi xổm xuống.\n\nÔng ấy ngẩng đầu nhìn vào mắt cô gái, lặp lại lần nữa: \"Sanh Sanh, con đúng là con gái của Tần Tranh và Cố Nguyệt Minh.\"\n\nKiên quyết, khẳng định.\n\nMi mắt Tần Sanh giật giật, băng tuyết tan rã, cô cong cong khóe môi: \"Con biết.\"\n\nHốc mắt Tần Tranh lập tức đỏ lên, Cố Nguyệt Minh càng không nhịn được nữa.\n\nBà ấy ôm lấy Tần Sanh, khóc rống lên.\n\nCơ thể Tần Sanh cứng đờ trong chốc lát, rồi từ từ mềm xuống trong tiếng khóc gần như mất khống chế của người phụ nữ, cô dừng lại thật lâu, chậm rãi giơ tay xoa lưng Cố Nguyệt Minh.\n\nĐây là, mẹ của cô.\n\nNgười mẹ sẽ khóc vì cô.\n\n*\n\nVốn tưởng rằng đây sẽ là cảnh tượng cảm động lòng người khi một gia đình ba người đoàn tụ, Hồ Mạnh Linh nằm mơ cũng không nghĩ tới sự tình lại có thể phát triển như vậy.\n\nBà ta hít sâu một hơi, thật vất vả mới đè nén được sự phẫn nộ và khó chịu trong lòng, nở một nụ cười nói: \"Tôi nói này em hai, có phải em nhầm lẫn rồi không? Nhà họ Tần chúng ta là gia tộc danh giá nhất nhì An Thành, không thể để xuất hiện bê bối nhận nhầm thiên kim, nếu không sẽ thành trò cười cho toàn An Thành.\"\n\nTần Tranh đã đè xuống cảm xúc, nghe vậy đứng dậy, cười lạnh: \"Con gái của tôi, tôi làm sao có thể nhận sai?\"\n\n\"Nhưng mà...\"\n\nHồ Mạnh Linh còn muốn nói chuyện, Tần Tranh đã nhìn sang Vương Thục Quân đang kinh ngạc bên cạnh.\n\nÔng ấy nghiêng người để lộ Tần Sanh ra, trịnh trọng giới thiệu: \"Mẹ, đây là Tần Sanh, con gái của con, cháu gái ruột của mẹ.\"\n\nVương Thục Quân bị một loạt biến cố làm cho bối rối, lúc này thấy Tần Tranh nói chuyện với mình, một hồi lâu mới miễn cưỡng hoàn hồn: \"Chuyện này... Chuyện này rốt cuộc là thế nào?\"\n\nTần Tranh: \"Mẹ còn nhớ Vinh đại sư không?\"\n\nVương Thục Quân dừng một chút, nhớ tới: \"Con nói là vị sư trụ trì chùa Giác An, bạn cũ của ba con?\"\n\nTần Tranh gật đầu: \"Đúng, chính là ông ấy.\"\n\nVương Thục Quân: \"Ông ấy có liên quan gì đến chuyện này?\"\n\nTần Tranh lần nữa gật đầu: \"Vâng.\"\n\nTrong ánh mắt hoặc không tin, nghi hoặc của mọi người, Tần Tranh chậm rãi mở miệng kể lại câu chuyện năm xưa.\n\n\"Mười tám năm trước, Tiểu Trà vừa biết tin có thai, chúng con còn chưa kịp nói cho mọi người, Vịnh đại sư đã tới nhà, trên danh nghĩa là tìm ba ôn chuyện, thực tế là vì đứa nhỏ trong bụng Tiểu Trà mà tới.\"\n\n\"Ông ấy nói cho chúng con biết, đứa nhỏ này là người được trời cao phù hộ, con bé sinh ra sẽ mang đến cho con và Tiểu Trà, cho toàn bộ nhà họ Tần chúng ta vinh hoa phú quý, nhưng mà, đứa nhỏ này duyên phận mong manh, chỉ cần không cẩn thận sẽ chết yểu, nếu muốn bảo vệ con bé chu toàn, vậy chỉ có một cách.\"\n\n\"Đó là đem con bé gửi nuôi bên ngoài, rời xa chúng con, những người thân này, cho đến ngày con bé mười tám tuổi đã trưởng thành.\"\n\nTần Tranh dừng một chút, trước khi Hồ Mạnh Linh mở miệng, tiếp tục nói: \"Chuyện này ba cũng biết, nếu như mẹ không tin, chờ mấy ngày nữa ba từ phòng thí nghiệm trở về, mẹ có thể tự mình hỏi ông ấy.\"\n\nLời Hồ Mạnh Linh vừa định chất vấn nghẹn lại trong cổ họng, khuôn mặt bà ta đỏ lên vì tức giận.\n\nVương Thục Quân lập tức nghĩ đến một việc: \"Thảo nào, thảo nào lần trước ba con lập di chúc lại phân chia thêm một phần tài sản, mẹ còn thấy kỳ quái, thì ra ông ấy đã sớm biết Sanh Sanh tồn tại.\"\n\nBà cụ trực tiếp gọi là Sanh Sanh, vừa nhìn đã biết là đã tin lời Tần Tranh.\n\nSắc mặt Hồ Mạnh Linh và Tần Nghiên Xu càng thêm khó coi.