Chương 24: Tuyệt đối không thể để chuyện như vậy phát sinh!
Con người đôi khi thật sự là một loại sinh vật rất kỳ quái.\n\nLúc trước vừa nhìn, Vương Thục Quân đã cảm thấy Tần Sanh rất giống Cố Nguyệt Minh, nhưng lúc biết Tần Sanh là cháu gái ruột của mình, đột nhiên cảm thấy, đứa nhỏ này giống hệt Cố Nguyệt Minh hồi nhỏ!\n\nBà cụ càng xem càng thích, càng xem càng thấy thân thiết, cuối cùng dứt khoát duỗi tay kéo Tần Sanh đến trước mặt mình, cười tủm tỉm nói: \"Tần Sanh, hay là bà nội gọi cháu là Sanh Sanh được không?\"\n\nTần Sanh cúi đầu nhìn Vương Thục Quân nắm tay mình.\n\nLàn da rất trắng, cũng không có nếp nhăn thô ráp nên có ở tuổi này, mang theo hơi ấm.\n\nTần Sanh có một chút hoảng hốt.\n\nMột lúc lâu sau, cô mím môi nói: \"Được.\"\n\nVương Thục Quân liền cười: \"Đứa nhỏ ngoan, thật là đứa trẻ ngoan!\"\n\nVừa nói vừa cởi vòng ngọc đeo lên tay Tần Sanh: \"Lần đầu gặp mặt, bà nội cũng không chuẩn bị gì, vòng tay này coi như quà gặp mặt, hai ngày nữa bà sẽ làm yến tiệc chính thức về nhà cho cháu, bà nội sẽ chuẩn bị cho cháu một phần đại lễ.\"\n\nVẻ mặt Tần Sanh cứng lại, muốn nói cô tạm thời chưa có dự định trở về nhà họ Tần, nhưng đối diện với ánh mắt ôn hòa từ ái của bà cụ, trong cổ họng cô lại không nói nên lời.\n\nNhưng cô không nói, có người lại không nhịn được.\n\nHồ Mạnh Linh nhìn vòng ngọc xanh biếc kia phảng phất có thể nhỏ xuống nước, tròng mắt đều sắp trợn lồi ra ngoài, bà ta vội vàng nói: \"Mẹ! Đây chính là vòng tay phỉ thúy màu xanh lục do em trai môn nhờ người mua từ Miến Điện về, gần nghìn vạn, sao mẹ nói tặng liền tặng người ta vậy?!\"\n\nCho dù muốn tặng thì cũng nên tặng cho Nghiên Nghiên nhà con chứ, đó mới là cháu gái ruột mẹ nhìn từ nhỏ lớn lên!\n\nCâu nói kế tiếp không dám nói, bởi vì bà cụ tức giận trừng mắt nhìn bà ta một cái.\n\n\"Chị cũng nói là thằng hai tặng cho tôi, vậy tôi tặng Sanh Sanh thì làm sao? Gần nghìn vạn thì sao? Cháu gái nhà họ Tần tôi không thể đeo nổi cái vòng mấy nghìn vạn sao?\"\n\nLời lẽ thẳng thắng còn rất đáng yêu?\n\nNgay cả Tần Sanh cũng không nhịn được nhìn bà cụ thêm một cái.\n\nVương Thục Quân vừa vặn thấy được cái nhìn này, cười càng vui vẻ hơn, không nhịn được sờ lên mặt Tần Sanh: \"Đứa nhỏ này, sao lại lớn lên xinh đẹp như vậy?\"\n\nMấu chốt là, cô gái xinh đẹp như vậy lại là cháu gái của bà cụ!\n\nChờ lần sau trở về Thiên Đều, bà cụ nhất định phải để đám lão gia hỏa kia nhìn ngắm Sanh Sanh nhà bà cụ, ngày nào cũng khen tiểu tử nhà họ Phó kia trên trời dưới đất không có, hiếm có biết bao!\n\nVương Thục Quân mặt mũi tràn đầy yêu thích và vui mừng, chỉ cần người có mắt đều nhìn ra, Hồ Mạnh Linh đang tức giận!\n\nBà ta sớm biết bà già này không thể dựa vào, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới thế không đáng tin cậy như vậy, đã bao nhiêu tuổi rồi, sao còn học người trẻ tuổi làm Nhan cẩu?!\n\nDáng dấp đẹp thì sao, đẹp thì giỏi lắm à!\n\nĐúng là hồ ly tinh giống như mẹ nó!\n\nTrong lòng Hồ Mạnh Linh và Tần Nghiên Xu tràn đầy phẫn nộ uất ức, bên kia Tần Tranh và Cố Nguyệt Minh nhìn vẻ mặt Tần Sanh dịu dàng hơn không ít mới đồng thời thở phào nhẹ nhõm.\n\nMay mà có mẹ ở đây.\n\nLúc này Cố Nguyệt Lam có chút cảm kích Hồ Mạnh Linh đã đặc biệt dẫn Vương Thục Quân tới.\n\nNghĩ như vậy sắc mặt bà ấy liền dễ nhìn hơn không ít, cười nói với Vương Thục Quân: \"Mẹ, hôm nay là ngày tốt, nếu không mẹ ở đây ăn cơm tối đi, con tự mình xuống bếp.\"\n\nTần Sanh nhìn vẻ mặt mặt bà cụ vừa rồi còn hiền lành, bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được sự cứng đờ, môi giật giật, nhưng không nói chuyện.\n\nĐầu ngón tay Tần Sanh dừng lại, đã hiểu.\n\nCô nhìn Cố Nguyệt Minh một cái, nói: \"Con còn có việc, lát nữa sẽ đi.\"\n\n\"Hơn nữa…\" Cô khẽ nâng mí mắt: \"Không phải nói trước mười tám tuổi con phải rời xa người thân sao?\"\n\nLần này đến phiên vẻ mặt Tần Tranh và Cố Nguyệt Minh cứng đờ.\n\nHai người nhìn nhau, không nói gì.\n\nTần Sanh nhìn, trong mắt xẹt qua ý cười rất nhỏ.\n\nChỉ trong chớp mắt, Tần Tranh đã phục hồi tinh thần lại trước, ông ấy vội vàng nói: \"Lúc đầu quả thật phải chờ con tròn mười tám tuổi mới có thể về nhà, nhưng đoạn thời gian trước Vinh đại sư gửi thư, nói con đã vượt qua tử kiếp, chỉ cần đeo ngọc bội tùy thân ông ấy khai quang cho con là có thể bình an trôi qua.\"\n\nĐây cũng không phải là Tần Tranh nói bậy.\n\nĐể chứng minh lời nói của mình, ông còn đặc biệt lên lầu một chuyến, lúc xuống dưới tay liền có thêm một cái hộp gỗ nhỏ.\n\nTần Sanh nhận lấy cái hộp từ trong tay Tần Tranh, mở ra, khi thấy rõ đồ vật trong hộp, con ngươi của cô run lên, mạnh mẽ siết chặt ngón tay.\n\nTrong hộp là một đóa hoa sen màu xanh ngọc chất.\n\nMột đóa nho nhỏ, còn không lớn bằng bàn tay Tần Sanh, nhưng chỉ nhìn màu sắc tính chất của nó là có thể biết giá trị của thứ này không thể đo lường.\n\nTần Sanh im lặng cười nhẹ.\n\nĐóa hoa sen này, từ khi ý thức của cô sinh ra đã làm bạn ở bên người cô, là một đóa duy nhất thế gian này, thế nhân xưng là Hỗn Độn Thanh Liên.\n\nLà người mà cô chưa từng thấy qua, lại sáng tạo ra \"cha\" của cô tặng cho cô.\n\nCô cho rằng cả đời này cô sẽ không gặp lại nó nữa, nhưng không ngờ, nó lại một lần nữa trở lại bên cạnh cô bằng cách này.\n\nTần Sanh chậm rãi cầm lấy đóa Thanh Liên, giọng nói trong trẻo lạnh lùng khàn khàn: \"Ông ấy đâu?\"\n\nTần Tranh ngẩn người, một hồi lâu mới phản ứng lại là cô hỏi Vinh đại sư, chỉ là cái này ông ấy lại không biết: \"Từ trước đến nay Vinh đại sư đi vô ảnh đi vô tung, đừng nói là ông ấy, kể có là người chùa Giác An cũng không biết ông ấy ở đâu.\"\n\nTần Sanh không nói gì nữa, chỉ khép hộp lại, cất đi.\n\n*\n\nTần Sanh đồng ý trở về nhà họ Tần, nhưng không phải hiện tại.\n\nCô còn có một số việc chưa làm xong.\n\n\"Sanh Sanh, thật sự không ở lại ăn cơm tối sao, tay nghề nấu cơm của mẹ thật sự siêu cấp ngon, không tin con hỏi ba con!\"\n\nTần Tranh: \"... “rất tuyệt”.\"\n\nCố Nguyệt Minh như hiến vật quý, hất cằm: \"Con xem đi.\"\n\nTần Sanh: \"...\"\n\nChỉ là một lời khó nói hết.\n\nCô sờ sờ Huyền Sâm mà Tần Tranh vừa mới cho cô, lắc đầu: \"Không được.\"\n\nÁnh mắt Cố Nguyệt Minh lập tức ảm đạm, Tần Sanh cảm thấy, nếu bà ấy có tai thỏ, lúc này nhất định sẽ cụp xuống.\n\nCô dừng một chút: \"Lần sau ạ.\"\n\nTai thỏ của Cố Nguyệt Minh lập tức dựng thẳng lên: \"Ngày 31 tháng này được không, vừa vặn là sinh nhật của ba con, ngày 31 con liền chuyển về được không?\"\n\nBà ấy cẩn thận quan sát Tần Sanh, nói: \"Coi như quà sinh nhật cho ba con.\"\n\nMột đôi mắt hạnh lóe sáng, tràn ngập thấp thỏm cùng chờ mong, làm người ta không đành lòng từ chối.\n\nTần Sanh tính toán thời gian, cũng không sai biệt lắm.\n\nCô chỉ gật gật, đồng ý.\n\nTai con thỏ của Cố Nguyệt Minh suýt chút nữa bay ra ngoài: \"Quyết định vậy đi!\"\n\n\"Ừm.\"\n\nCố Nguyệt Minh nhìn bóng lưng Tần Sanh rời đi, lòng tràn đầy không nỡ.\n\nCùng lúc đó, biệt thự của trang viên nhà họ Tần.\n\nSau một tiếng ầm nặng nề đập vào tường, Hồ Mạnh Linh tức giận đến mức ném hết trà cụ trên bàn, tức giận đến lồng ngực phập phồng: \"Cái gì mà thiên kim được ông trời yêu quý, cái gì mà nuôi dưỡng ra ngoài, tất cả đều là vô nghĩa!\"\n\n\"Con gái của tôi mới là thiên kim chân chính của nhà họ Tần! Thiên kim duy nhất! Tần Sanh kia là cái thá gì, ông nói xem, cô ta là cái thá gì!\"\n\nTần Hạo sờ phía sau lưng đau đớn, nhíu chặt mi tâm: \"Bà bình tĩnh một chút.\"\n\nHồ Mạnh Linh tức giận nở nụ cười: \"Bình tĩnh, ông bảo tôi làm sao bình tĩnh, lão già chết tiệt kia ngay cả lập di chúc cũng tính luôn phần của cô ta vào, ông còn muốn tôi bình tĩnh như thế nào?!\"\n\nCàng nói càng tức giận, bà ta đập loạn một cái vào ngực Tần Hạo: \"Đều tại ông! Ông ngay cả tình huống gì cũng không biết liền để cho tôi mang theo mẹ qua, lần này thì tốt rồi, bà ta ngay cả cái vòng tay gần nghìn vạn nói đưa liền đưa rồi!\"\n\n\"Sao bà ta lại không biết đưa cho Nghiên Nghiên chúng ta, Nghiên Nghiên mới là cháu gái mà bà ta nhìn cháu lớn lên!\"\n\nTần Hạo nhíu mày đè xuống phiền não trong lòng, vừa kéo Hồ Mạnh Linh ra, vừa bình tĩnh nói: \"Bà cũng không phải ngày đầu tiên quen biết mẹ, bà ấy là người như thế nào bà không biết sao?\"\n\nHồ Mạnh Linh đương nhiên biết, chính là vì biết, bà ta mới càng thêm tức giận!\n\nLúc trước không để ý tới sự phản đối của mọi người mà cố chấp cho Tần Tranh mà cưới người có lai lịch bất minh là Cố Nguyệt Minh, hại bà ta trải qua hơn hai mươi năm bị đè ép không ngẩng đầu lên được, hiện tại lại không chút do dự nhận về Tần Sanh, đây là muốn để con gái của Cố Nguyệt Minh đè ép con gái bà ta cả đời sao?\n\nHồ Mạnh Linh bỗng nhiên run rẩy.\n\nKhông được, bà ta tuyệt đối không thể để chuyện như vậy phát sinh!\n\nBà ta nhất định phải ngăn cản Tần Sanh trở lại nhà họ Tần!\n\nTrong mắt hiện lên một tia độc ác, Hồ Mạnh Linh ghé vào lỗ tai Tần Hạo nói nhỏ vài câu.\n\n\"Như vậy có phải là...\"\n\n\"Là cái gì? Chẳng lẽ bà muốn trơ mắt nhìn chi thứ hai bên kia đẩy nhà chúng ta ra ngoài sao, bà cũng đừng quên, Tần Tranh còn có ba đứa con trai!\"\n\nỞ nơi Hồ Mạnh Linh không nhìn thấy, cơ thể Tần Hạo hơi cứng lại.\n\nMột lúc lâu sau, ông ta gật đầu: \"Tôi biết rồi.\"\n\nHai người lần lượt rời đi.\n\nMãi đến khi bóng dáng của hai người hoàn toàn không nhìn thấy nữa, một bóng người mới đi ra từ chỗ rẽ của cầu thang.\n\nTần Nghiên Xu nhìn dưới lầu một mảnh hỗn độn, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay.\n\nKhông nên... Là như vậy.