Chương 26: Tôi cảm thấy cậu ta rất có thành ý, hay là cậu suy xét một chút đi?
Ôn Mộ Vân thấy Tần Nghiên Xu nhìn Tần Sanh như thế, tuy rằng không rõ vì sao đang nói đến chuyện của Tống Ngôn Chi mà cô ta lại nhìn sang Tần Sanh, nhưng vẫn trả lời: “Đương nhiên là ý của nhà trường.”\nTần Nghiên Xu cười cười: “Phải không?”\nRõ ràng là không tin.\nÔn Mộ Vân cau mày, tiếp tục nói: “Cô biết thành tích của bạn học Tống Ngôn Chi không tốt lắm, theo lý là không nên chuyển tới lớp 1, nhưng đây thật sự là quyết định của nhà trường, nếu bạn học Tần Nghiên Xu cảm thấy không thể chấp nhận được thì có thể nói với cô sau khi tan học, cô sẽ giúp em phản hồi lên nhà trường.”\nNói thật, bà ấy còn mong nhà trường thay đổi quyết định nữa.\nNhưng trên thực tế, chuyện này ngay cả người làm mẹ như bà ấy cũng không có cách nào.\nTống Ngôn Thi từ nhỏ đã không có hứng thú đối với việc học, lần này lại chủ động muốn chuyển tới lớp 1, còn bảo đảm sẽ đứng thứ ba từ dưới lên ở kỳ thi giữa kỳ tiếp theo.\nSự bảo đảm này thật đáng kinh ngạc.\nHai người lớn trong nhà còn một lòng ngóng trông cháu trai sẽ kế thừa y bát của nhà họ Tống, mắt thấy cháu trai đã quyết tâm như vậy, lập tức xử lý chuyện chuyển lớp.\nBà ấy cũng từng muốn ngăn cản, nhưng lại bị hai người lớn một khóc hai nháo làm cho rút lui, cuối cùng liền để bọn họ quyết định.\nVốn dĩ đã nói đến nước này, đổi thành ai cũng sẽ không tiếp tục dây dưa nữa, dù sao cũng chỉ là thêm một bạn học mà thôi, không thích thì không để ý tới là được.\nNhưng trong lòng Tần Nghiên Xu nhận định Tống Ngôn Chi là trợ thủ mà Tần Sanh tìm tới, đương nhiên không muốn bỏ qua như vậy.\nBởi vậy cô ta nhìn Tần Sanh một cái, sau đó nói: “Được, em sẽ phản hồi lên nhà trường.”\n“Không chỉ có em.” Tần Nghiên Xu dừng một chút, ánh mắt xẹt qua tất cả học sinh ở trong lớp 1 ngoại trừ Tần Sanh, nói năng có khí phách: “Em đại diện toàn thể học sinh lớp 1 để đưa ra kháng nghị với nhà trường!”\nHọc sinh lớp 1 đột nhiên bị đại diện: “…”\nLàm cái gì vậy?\n“Đại diện chính cậu là được, đừng tính tôi vào.” Trong một mảnh yên lặng ngơ ngác đó, giọng nói lạnh lùng của Tần Sanh vang lên.\nCô còn đang làm bài tập, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng không nâng lên.\nTrong lòng Tần Nghiên Xu bị nghẹn lại, một câu “Vốn dĩ cũng không tính cậu” thiếu chút nữa đã buột miệng thốt ra.\nNhưng mà, trước khi cô ta kịp mở miệng, lại có vài giọng nói rải rác vang lên.\n“Cũng đừng tính tôi.”\n“Tôi cũng vậy.”\n“Thêm một.”\n“…”\nSau Tần Sanh, lại có mười tám người lập tức từ chối để Tần Nghiên Xu “Đại diện”.\nTần Nghiên Xu mở to hai mắt nhìn, khó có thể tin được.\nCô ta là lớp trưởng lớp 1, trên người còn mang theo cái danh “Thiên kim nhà họ Tần”, ở trường học trước nay đều là được mọi người ủng hộ, cô ta cho rằng lần này cũng sẽ như vậy.\nNhưng bây giờ hiện thực lại tát cho cô ta một cái đau đớn.\nÁnh mắt của cô ta xét qua những người vừa nói chuyện, phút chốc lại cong môi cười.\nRất tốt.\nCô ta sẽ nhớ kỹ mấy người này!\n“Tôi nói này, các cậu bạn bạc xong chưa, nếu mà xong rồi thì nghe tôi nói hai câu được không?” Đúng lúc này, Tống Ngôn Chi vẫn luôn dựa trên bục giảng xem kịch lại mở miệng nói cầu đầu tiên kể từ lúc tiến vào lớp 1.\nTầm mắt cậu ta đảo qua mọi người, cuối cùng dừng ở trên người Tần Nghiên Xu: “Không phải chỉ là chuyển lớp thôi sao, chuyện này chẳng lớn là bao, có cần phải muốn chết muốn sống như vậy không?”\nÁnh mắt Tần Nghiên Xu trầm xuống: “Tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của chính mình!”\nTống Ngôn Chi liền cười nhạo một tiếng.\nCậu ta lại nhìn về phía học sinh lớp 1: “Tới, nói rõ một lần đi, còn có người nào muốn bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân nữa không?”\nBọn học sinh hai mặt nhìn nhau, bọn họ nhìn Tần Nghiên Xu, lại nhìn nhìn Tống Ngôn Chi, cuối cùng có 21 người đứng dậy.\nĐều là đám người thường ngày vây quanh Tần Nghiên Xu.\nTống Ngôn Chi liền “Ồ” một tiếng.\nCậu ta duỗi tay kéo xuống cái cặp trên vai, móc ra một chồng tài liệu từ bên trong, ném một cái lên bàn của Hạ Thiên ngồi gần đó, nói: “Bạn học, phiền cậu photo mấy tài liệu này ra 23 bản.”\n“Ngoại trừ 22 bạn học này.” Ngón tay cậu ta xẹt qua 22 người bao gồm cả Tần Nghiên Xu trong đó, cong khóe môi nói: “Những người khác mỗi người một bản.”\nHạ Thiên ngơ ngác cúi đầu, ngay sau đó, đồng tử run lên.\n“Tài liệu độc nhất vô nhị của giáo sư Vi Đạt của Thanh… Thanh đại!”\nHạ Thiên cầm lấy quyển sách phía trên cùng có viết hai chữ “Vi Đạt”, ngón tay phát run, thiếu chút nữa đã làm rớt tài liệu.\nSau khi phản ứng lại thì nắm chặt hơn.\nNgay sau đó đi xem cuốn thứ hai.\n“Lư Hải Thanh đại …”\n“Phương Viên của đại học Thiên Đô…”\nHạ Thiên cầm lấy từng quyển một để đọc tên, lúc đọc, đôi mắt đều nhìn đăm đăm.\nCô ấy cầm khoảng chín quyển sách tài liệu bách khoa trong tay, chỉ cảm thấy nặng như ngàn vàng: “Mấy, mấy tài liệu này đều là do các giáo sư của đại học Thiên Đô và Thanh đại tự biên soạn sao?”\n“Nếu không thì sao?”\nTống Ngôn Chi nghiêng mặt, đột nhiên giống như vừa nghĩ đến “À” một tiếng: “Quên nói, sở dĩ nhà trường đồng ý chuyển tôi tới lớp 1, chính là do tôi dùng những tài liệu học tập này để trao đổi đó.”\n“Nhưng so với những tài liệu này, có vài bạn học lớp 1 dường như càng để ý đến quyền lợi chính đáng của bản thân hơn, như vậy, tôi cũng không làm khó các người.”\nCậu duỗi tay về phía cửa, nói: “Mời đi.”\nTần Nghiên Xu cầm đầu 22 người: “…”\nRất tức giận.\nRất tức giận, vô cùng giận, cực kỳ giận!\nMặt mũi của thiếu niên nặng như trời, bọn họ tuyệt đối sẽ không khuất phục với thế lực tà ác như Tống Ngôn Chi này!\nNhưng giáo sư Vi Đạt, giáo sư Lư Hải nữa, giáo sư Phương Viên, bọn họ thật sự rất muốn những tài liệu đó thì làm sao bây giờ!!!\nĐang rối rắm giãy giụa, giọng nói lạnh lùng của cô gái vang lên: “Bạn học Tống hiểu lầm rồi, mọi người chỉ đang nói giỡn với cậu thôi, không có ác ý.”\nLúc này đến phiên Tống Ngôn Chi nghẹn lại, cậu ta tức muốn hộc máu: “Tần Sanh cậu đừng có kiểu không biết tấm lòng của người tốt, cậu không thấy đôi mắt của Tần Nghiên Xu sắp mọc trên người cậu hay sao, chỉ kém nữa là chỉ vào cái mũi của cậu mà mắng cậu với tôi cấu kết với nhau làm việc xấu, là con sâu làm rầu nồi canh của lớp 1, cậu còn giúp cậu ta nói chuyện à?!”\nTần Sanh: “Tôi với cậu không giống nhau.”\nTống Ngôn Chi: “…”\nTrọng điểm là cái này sao?\nTần Sanh ngước mắt, tiếp tục nói: “Nhưng bạn học Tần Nghiên Xu thật sự không phải có ý này.”\nCô buông bút trong tay xuống, nghiêm túc nói: “Cậu ta hẳn là chỉ cảm thấy ngại khi nhận lấy tài liệu học tập mà cậu cực khổ lấy tới mà thôi, đây là muốn tiêu tiền mua của cậu đó.”\nTần Sanh: “Tôi cảm thấy cậu ta rất có thành ý, hay là cậu suy xét một chút đi?”\nTống Ngôn Chi: “…”\nTần Nghiên Xu: “…”\nTống Ngôn Chi nhìn cô với vẻ một lời khó nói hết: “Cậu nghiêm túc sao?”\n“Đương nhiên là tôi không nghiêm túc.” Tần Sanh nói, không đợi Tống Ngôn Chi thở ra một hơi, cô lại cong cong môi: “Nhưng bạn học Tần hẳn là nghiêm túc.”\n“Cậu ta thật sự muốn mua tài liệu của cậu.”\n“Để chia cho các bạn học khác.”\nTần Nghiên Xu: “…”\nKhuôn mặt nhỏ xinh đẹp của Tần Nghiên Xu lúc trắng lúc xanh, cô ta muốn nói Tần Sanh đang nói hươu nói vượn, nhưng khi đối diện với từng đôi mắt đang khao khát nhìn lại đây, cô ta không cách nào nói ra khỏi miệng được.\nĐây đều là người ủng hộ cô ta, bọn họ đều vì bảo vệ cô ta nên mới đắc tội với Tống Ngôn Chi, nếu lúc này cô ta lại từ chối mua tài liệu, vậy thì rất có thể sẽ hoàn toàn đánh mất lòng người.\nHiện tại chính là thời kỳ quan trọng để cô ta đối phó Tần Sanh, cô ta tuyệt đối không thể để chuyện như vậy xảy ra!\nÁnh mắt của Tần Nghiên Xu thay đổi, cắn răng: “Bao nhiêu tiền?”\nTống Ngôn Chi liếc mắt nhìn Tần Sanh một cái, dừng một chút, nói: “Nể tình cậu là bạn học của tôi, vậy cứ tính cậu một vạn đi.”\nTần Nghiên Xu nhẹ nhàng thở ra: “Được.”\nMột vạn mua tài liệu độc nhất vô nhị của chín vị giáo sư của Thanh và đại học Thiên Đô, như vậy cũng không đắt.\nCũng coi như Tống Ngôn Chi này còn biết nhìn người.\nÝ niệm vừa mới chuyển qua, liền thấy Tống Ngôn Chi nhướng mày, tiếp tục nói: “Một vạn một môn, lớp 1 tổng cộng có 45 người, đó chính là chín nhân 45, tổng cộng… 405 vạn!”\nTống Ngôn Chi vừa mở mã thu tiền trên WeChat đưa tới trước mặt Tần Nghiên Xu, vừa cười tủm tỉm nói: “Nếu không có vấn đề thì trả tiền đi, đại tiểu thư nhà họ Tần.”