Cuối cùng Tần Nghiên Xu vẫn thanh toán tiền.\n450 vạn tuy không tính ít, nhưng so với lòng người, hiển nhiên vế sau càng thêm quan trọng.\nTuy rằng có chút quanh co, nhưng cuối cùng mọi người đều lấy được những tài liệu tuyệt mật độc quyền này, theo đó cũng thấy Tống Ngôn Chi càng thêm đẹp trai càng thuận mắt.\nỪm, tuy rằng thành tích kém một chút, nhưng chỉ cần dựa vào khuôn mặt và tài liệu này của cậu ta, bọn họ cũng không có hại.\nĐiểm trung bình gì đó, thật ra cũng không quan trọng lắm.\nNghĩ như vậy mọi người liền không tự chủ được mà nhìn qua Tần Sanh, trong mắt mang theo thiện ý và cảm kích.\nNếu không phải cô mở miệng cầu tình, Tống Ngôn Chi chắc chắn sẽ không đồng ý chia sẻ tài liệu cho bọn họ.\nPhải biết rằng đây chính là tài liệu độc quyền của các giáo sư tham gia biên soạn đề thi đại học, không thể tìm thấy trên thị trường, cho dù có tiền cũng mua không được!\nTần Nghiên Xu thấy được những ánh mắt đó, tức đến nỗi suýt nữa phun ra một búng máu tới.\nĐây chính là tài liệu mà cô ta bỏ tiền mua, bọn họ cảm ơn Tần Sanh làm cái gì?!\nKhông đợi cô ta kịp thở ra, lại nhìn thấy Tần Sanh mở mã thu tiền quơ quơ trước mặt Tống Ngôn Chi, lạnh lùng nói: “Chia đều.”\nMặt của Tống Ngôn Chi vặn vẹo một chút, cuối cùng cũng thành thành thật thật mà quét mã chuyển khoản.\nTần Nghiên Xu: “…”\nTức muốn chết!\nDựa vào tài liệu để có được thiện cảm, Tống Ngôn Chi chân thành, tốt bụng, dụ dỗ, cuối cùng cũng khiến nam sinh ngồi sau Tần Sanh cam tâm tình nguyện nhường chỗ ngồi.\nSau khi cậu ta ngồi xuống chỗ đằng sau Tần Sanh.\nNgồi xuống liền đá đá ghế Tần Sanh: “Này, tôi cũng đủ nghĩa khí rồi chứ, vừa tới liền giúp cậu đánh bại cặn bã.”\nTần Sanh: “…”\nTống Ngôn Chi lại đá ghế của Tần Sanh: “Gần đây vì để tới lớp 1 chăm sóc cậu, ngay cả khóc lóc lăn lộn cũng đều dùng tới, cậu nói xem cậu nên cảm ơn tôi thế nào?”\nTần Sanh: “…”\nTrước khi Tống Ngôn Chi đá lần thứ ba, cô nghiêng người xoay qua, liếc xéo lộ ra vài phần lạnh lùng: “Đá nữa là đánh gãy chân.”\nTống Ngôn Chi: “… Có cần phải bạo lực như vậy không?”\nNhưng lại không dám đá lần thứ ba.\nDù sao đây cũng là người phụ nữ có thể tay không trèo tường, không thể trêu vào, không thể trêu vào.\nSự lạnh lẽo trong mắt Tần Sanh hơi tan đi, dừng một chút, hỏi cậu ta: “Cậu quen biết với các giáo sư đại học Thiên Đô sao?”\nNói lên cái này Tống Ngôn Chi liền trở nên hào hứng, cậu ta lập tức thẳng người, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Đều do tôi nhìn họ dần già đi, cậu nói có quen hay không?”\nTần Sanh: “…”\n“Vậy cậu có biết vị giáo sư tên Tống Dịch không?” Tần Sanh tiếp tục nói.\nSắc mặt của Tống Ngôn Chi có chút vi diệu: “Cậu hỏi ông ấy làm gì?”\nTần Sanh: “À, mấy năm trước ông ấy hỏi mượn tôi vài món đồ, không trả, tôi muốn đòi nợ.”\nTống Ngôn Chi đang muốn nói đó là ông nội của cậu ta: “…”\nCậu ta nên câm miệng thì hơn!\nCậu ta xoa xoa khuôn mặt có chút cứng đờ, cúi đầu qua loa nói: “Sau này tôi sẽ hỏi thăm.”\nTần Sanh liền “Ừm” một tiếng, không nhắc lại.\nTống Ngôn Chi lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.\nVừa tan học, di động của Tần Sanh reo lên, cô nhìn thông báo trên điện thoại, ánh mắt khựng lại.\nMóc ra tai nghe từ trong túi, cô vừa mang tai nghe vừa bấm nghe điện thoại: “Uy?”\nĐối diện yên lặng một lát, một hồi lâu, một giọng nam khàn khàn mới xuyên qua tai nghe truyền vào trong tai Tần Sanh: “Là anh.”\nTay cầm điện thoại của Tần Sanh căng thẳng, kêu: “Anh năm.”\nCách hai năm, lại lần nữa nghe một tiếng “anh năm” như thế, tâm tình Mộ Mậu rất phức tạp, nhưng từ trước đến nay anh ấy không phải là người dễ biểu hiện cảm xúc của mình, rất nhanh đã hồi phục tinh thần, nói đến chuyện chính.\n“Có người ra giá cao mua hạt giống Thiên Thương, có bán hay không?”\n“Không bán.”\n“Đã biết.”\nNói xong một câu, Mộ Mậu liền chuẩn bị ngắt điện thoại, lại nghe Tần Sanh đột nhiên nói: “Từ từ.”\nTần Sanh không biết nghĩ tới cái gì, ánh mắt vừa chuyển động, ngón tay bấm bấm vài cái liền rời khỏi giao diện trò chuyện.\nCô mở trang web đăng nhập vào mục hỗ trợ của trang web căn cứ QS, tìm được đang hàng muốn mua hạt giống Thiên Thương, sau đó theo sờ soạng qua đó, rất nhanh đã tìm được địa chỉ IP của đối phương.\nĐịnh vị: [An Thành]\nMày Tần Sanh hơi nhướng lên, sửa miệng: “Bán cho người đó.”\nDừng một chút, lại bổ sung: “Giảm giá 92%.”\nMộ Mậu: “… Được.”\nTần Sanh ngắt điện thoại, nghĩ nghĩ, chuyển năm trăm triệu tới tài khoản căn cứ QS.\nCùng lúc đó, bên trong căn cứ QS.\nMộ Quý nhìn tài khoản đột nhiên có thêm năm trăm triệu, hoảng sợ, vội vàng xoay người nói với Mộ Mậu ở phía sau: “Anh năm! Sanh Sanh đi cướp ngân hàng sao? Sao lại đột nhiên chuyển năm trăm triệu vào?!”\nMộ Mậu: “…”\nAnh ấy nhìn khung thoại trên màn hình máy tính [Một trăm triệu đôla cầu mua hạt giống Thiên Thương, giá cả có thể thương lượng], ánh mắt có chút phức tạp, nói: “Có lẽ cô ấy có một con chó ở bên ngoài.”\nMộ Mậu: “Một con chó rất có tiền.”\nMộ Mậu: “Số tiền rất có thể chính là đối phương cho cô ấy.”\nMộ Quý: “…”\nMộ Tân và Mộ Nhâm vừa từ phòng thí nghiệm đi ra: “…”\nNgay sau đó là ba người trăm miệng một lời hò hét: “Cô ấy mới mười bảy! Vị thành niên!”\nMộ Mậu cũng cau mày, anh ấy trầm ngâm một lát, cuối cùng nhìn về phía Mộ Tân: “Gói hạt giống Thiên Thương đi, tôi tự mình đưa cho đối phương.”\n“Còn có, trước tiên đừng động tới năm trăm triệu này.”\nNếu đối phương thật lòng với Sanh Sanh nhà anh ấy thì thôi, nhưng nếu chỉ là thấy sắc nảy lòng tham, vậy thì anh ấy chắc chắn sẽ không đồng ý.\nSố tiền này, chờ đến khi anh ấy gặp được người rồi tính tiếp.\n*\nBốn giờ 50.\nMột tiếng chuông du dương vang lên, vô số học sinh từ trong lớp lao ra, nhanh chóng phóng tới cổng trường.\nTần Sanh đi cuối cùng.\nCô mặc áo sơ mi kaki sẫm màu, vạt áo sơ mi nhét vào quần jean, tôn lên thân hình cực kỳ yểu điệu tinh tế, bên ngoài khoác một chiếc áo gió màu xanh lam, nhìn vô cùng ngầu.\nCực kỳ giống đại ca.\nChỉ là…\nHọc sinh đi ngang nhìn tới nhìn lui vài lần, nhưng không hề tìm được bóng dáng của cặp sách.\nMọi người lắc đầu thở dài.\nQuả nhiên, Tần Sanh vẫn là Tần Sanh kia, chưa bao giờ biết bài tập là gì.\nTần Sanh không quan tâm ánh mắt đánh giá ở xung quanh, cô chậm rãi đi tới cổng trường, sau đó nghiêng người quẹo vào một cái hẻm nhỏ bên cạnh trường học.\nĐầu ngõ là một bưu điện, không gian không lớn, có rất nhiều kệ hàng, trên đó là rậm rạp hộp giấy và bao nilon, lúc này có rất nhiều người đang xếp hàng chờ lấy hàng chuyển phát nhanh.\nTần Sanh đứng ở cuối hàng.\nĐợi khoảng năm phút, cuối cùng cũng đến lượt cô.\nCô đưa căn cước mới của mình qua.\n“Tần Sanh.” Bà chủ bưu cục quét mắt nhìn căn cước liền thu hồi tầm mắt, đang chuẩn bị nhập tên của Tần Sanh vào hệ thống, đột nhiên động tác hơi khựng lại.\nBà ấy lại lần nữa ngẩng đầu nhìn Tần Sanh: “Cháu chính là Tần Sanh à!”\nNgay sau đó lộ ra chút bất mãn: “Mấy ngày nay gửi cho cháu bao nhiêu tin nhắn, sao lại không tới lấy chuyển phát nhanh vậy?”\nBà ấy chỉ chỉ mấy cái kệ ở bên trong, đau đầu không thôi: “Cháu nhìn xem, tất cả đều là chuyển phát nhanh của cháu đó, bày ở đây hai ngày, bưu điện nhỏ của cô sắp bị nhét đầy.”\nTần Sanh mím môi: “Xin lỗi.”\nCô gái nhỏ vô cùng xinh đẹp, tuy giọng nói lạnh lùng, nhưng lời xin lỗi lại là thật lòng, bà chủ còn đang tức giận lập tức không nói được nữa.\nBà ấy thở dài: “Thôi thôi, mau mang đồ đi đi.”\n“Nhưng mà.” Bà ấy nhìn ra phía sau Tần Sanh, nhíu nhíu mày: “Cháu tới đây một mình sao? Nhiều đồ như vậy, một mình cháu có thể mang đi hết không?”\nTần Sanh mím môi, đang muốn trả lời, liền nghe giọng nói ở phía sau vang lên.\n“Đi giúp bạn học Tần dọn hàng chuyển phát nhanh ra đây.”\nLà một giọng nam trong sáng, Tần Sanh ngẩng đầu nhìn qua.