Tầm mắt của Quý Dương Thần vẫn luôn dõi theo Tần Sanh, thấy cô nhìn lại đây, lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: “Trùng hợp thật, bạn học Tần.”\nTần Sanh liếc mắt nhìn mấy đàn em của cậu ta đang đi vào bên trong, hơi hơi nhíu mày: “Không cần hỗ trợ.”\n“Tôi có thể tự làm được.”\nQuý Dương Thần ngẩn người, sau khi phản ứng lại thì không thèm để ý mà vẫy vẫy tay: “Mọi người đều là bạn học với nhau, bạn học Tần không cần cảm thấy ngại.”\nCậu ta quét mắt qua thân mình mảnh khảnh của cô, trong mắt mang theo ý cười: “Nhiều hàng chuyển phát nhanh như vậy, một cô gái nhỏ nhắn như cậu sao có thể lấy hết được?”\nTrong lúc nói chuyện, mấy nam sinh mà Quý Dương Thần mang đến dọn hết hàng chuyển phát nhanh của Tần Sanh ra tới.\nThật sự, đúng là không ít.\nLớn lớn bé bé, ước chừng khoảng tám thùng giấy.\nTần Sanh nhíu mày chặt hơn, tầm mắt cô đảo qua hàng chuyển phát nhanh trên tay các nam sinh, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn: “Buông.”\nNhững chuyển phát nhanh này do cô nhờ bên phía căn cứ và Chư Tây Nguyên gửi lại đây, ngoại trừ một ít tranh chữ và đồ cổ chuẩn bị đưa cho người lớn của nhà họ Tần, thì còn có một ít thiết bị mà trước kia cô dùng để chế thuốc và làm thí nghiệm.\nTrọng lượng cũng không nhẹ.\nCó lẽ là cảm thấy mệt, mấy nam sinh đó chuyển tới chuyển lui hàng ở trên tay, thậm chí còn có người trực tiếp hướng ném lên mặt đất, phát ra một tiếng “Phanh” chấn động.\nÁnh mắt của Tần Sanh lạnh lẽo, mang theo sự không kiên nhẫn.\nCô lặp lại một lần nữa: “Tôi nói, buông đồ xuống.”\nCòn không phải là một ít hàng chuyển phát nhanh hay sao?\nQuý Dương Thần nhíu mày, cảm thấy Tần Sanh có chút chuyện bé xé ra to.\nNhưng tầm mắt đảo qua khuôn mặt nhỏ tuyệt đẹp của cô gái, chút tức giận trong lòng cậu ta cũng chậm rãi tan đi.\nCậu ta đưa cằm ra hiệu cho đàn em: “Buông xuống đi.”\nDừng một chút, lại bổ sung một câu: “Nhẹ nhàng một chút.”\nTrong lòng các nam sinh trong lòng cũng không quá vui vẻ, nhưng bọn họ vẫn nghe lời Quý Dương Thần, bởi vậy nhẹ nhàng đặt chuyển phát nhanh xuống đất.\nQuý Dương Thần cười cười, lúc này mới nhìn về phía Tần Sanh: “Buông hết rồi, cậu đừng tức giận.”\nVừa mới dứt lời, liền nhìn thấy nữ sinh cúi người xuống, cầm lên từng món chuyển phát nhanh\nQuý Dương Thần cau mày lại, chuẩn bị đi lên hỗ trợ: “Nhiều đồ như vậy sao cậu có thể mang hết được, đừng bướng nữa, cứ để tôi giúp cậu đi…”\nChữ “Đi” cuối cùng bị kẹt trong cổ họng.\nQuý Dương Thần nhìn Tần Sanh đột nhiên ngừng lại, trong mắt xẹt qua vẻ nghi hoặc.\nCậu ta dừng một chút, nhìn theo tầm mắt của Tần Sanh.\nPhía bên kia đường.\nPhó Cảnh Hành dựa vào thân xe, ngẫu nhiên sẽ ngẩng đầu nhìn theo hướng cổng trường phương một cái, nhưng vẫn không thấy được bóng dáng của Tần Sanh.\nĐang nghĩ có nên gọi điện thoại hay không, thì tiếng ồn ào từ đầu ngõ cách đó không xa truyền tới.\nĐộng tác của anh khựng lại, như có cảm giác mà nhìn qua.\nLiền nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô gái nhỏ nhà anh, vô cùng bực bội, mà ở chỗ cách cô không xa, một nam sinh có diện mạo tuấn tú đang cười rất nhiệt tình.\nPhó Cảnh Hành cau mày, trong lòng chính mình không hiểu sao lại cảm thấy có chút không vui.\nĐúng lúc này, Tần Sanh nhìn lại đây.\nChỉ thấy khuôn mặt hơi căng thẳng của cô gái lại hơi khựng lại, sau đó dần dần thả lỏng khi nhìn thấy anh.\nTựa như băng tuyết tan rã, lại như hoa xuân nở rộ, quả nhiên là thanh lệ tuyệt luân, đẹp nói không nên lời.\nNgười chung quanh đều xem đến mức ngây người.\nChút khó chịu trong lòng Phó Cảnh Hành nháy mắt liền tiêu tán.\nAnh cong khóe môi, cất bước đi đến chỗ Tần Sanh.\n“Sao lại tới đây?” Tần Sanh đưa hộp chuyển phát nhanh vừa cầm lên qua cánh tay đang duỗi lại đây của Phó Cảnh Hành, thuận miệng hỏi.\nPhó Cảnh Hành lại đây để đón cô, cũng thuận tiện báo với cô một tiếng về vị trí của Thiên Thương và Uẩn Thần thảo, nhưng khi khóe mắt thoáng nhìn sang thiếu niên bên cạnh, mắt đen của anh hơi lóe lên, cười nói: “Đến xem cô gái nhỏ nhà chúng ta.”\nTần Sanh đã quen với cách nói chuyện của anh, không chút nào để ý, chỉ tùy ý lên tiếng.\nTrong lúc nói chuyện, Phó Cảnh Hành đã nhặt lên bay hộp chuyển phát nhanh còn lại, anh ngước cằm ra hiệu với Tần Sanh: “Đi chưa?”\nTần Sanh: “Ừm.”\nHai người sóng vai rời đi.\nMãi đến khi chiếc xe không biết là nhãn hiệu gì phóng đi, người ở đây mới bừng tỉnh hoàn hồn.\n“Dương… Dương ca, chẳng lẽ người đàn ông này là bạn trai của hoa khôi Tần?”\nĐẹp trai như vậy, đứng chung một chỗ với hoa khôi Tần chỗ quả thực là trời đất tạo nên một đôi!\nKhông dám nói câu nói phía sau, bởi vì nam sinh thấy được sắc mặt đang trầm xuống của đại ca nhà cậu ta.\nQuý Dương Thần gần như không chút nghĩ ngợi đã phủ định: “Không có khả năng!”\n“Tôi vừa mới hỏi thăm rồi, không nghe nói cô ấy có bạn trai, lại nói tiếp…” Quý Dương Thần nghĩ đến cái gì đó, trái tim căng thẳng cũng thoáng thả lỏng: “Bà mẹ nuôi kia của Tần Sanh vẫn luôn muốn lợi dụng Tần Sanh để bám lấy nhà quyền quý, sao có thể sẽ cho phép cô ấy quen bạn trai được?”\nĐúng vây, tuyệt đối không có khả năng.\nTuy nói chuyện giữa Tần Sanh và nhà họ Bùi đã làm đến mức khó coi, nhưng người trong giới quý tộc An Thành đều biết, đây chỉ là tạm thời, chờ sau khi sóng gió đi qua, Tần Sanh vẫn sẽ ngoan ngoãn trở lại nhà họ Bùi, đến lúc đó…\nQuý Dương Thần nắm chặt nắm tay, trong mắt hiện lên sự kiên định.\n“Các người đi chơi đi, tôi có chút việc, về nhà trước.”\nQuý Dương Thần nói xong, vừa dứt lời cũng không đợi những người khác phản ứng, đã lập tức rời đi.\n*\n“Mấy ngày nay đi đâu vậy, sao không trở về chung cư?” Phó Cảnh Hành một tay nắm tay lái, tay còn lại lấy ống hút cắm vào ly trà sữa, đưa qua cho Tần Sanh, hỏi.\nTần Sanh hút ngụm trà sữa, mắt hạnh xinh đẹp hơi nheo lại, lúc này mới trả lời: “Đi tu tiên.”\nNếu là người khác nghe được lời này chắc chắn sẽ cảm thấy cô đang nói giỡn, nhưng Phó Cảnh Hành thì không.\nAnh giảm tốc độ xe, nghiêng đầu đánh giá Tần Sanh một cái.\nLúc này mới phát hiện khuôn mặt nhỏ trắng như sứ của cô gái đã hồng nhuận hơn rất nhiều, ngay cả mắt hạnh cũng sáng hơn vài phần.\nAnh thu hồi tầm mắt, trên mặt tràn đầy ý cười: “Rất đẹp.”\nTần Sanh từng nghe được rất nhiều lời khen nói cô xinh đẹp, nhưng nói một cách đơn giản thẳng thắn như Phó Cảnh Hành thì lại là lần đầu tiên, cô mím môi, có chút không được tự nhiên.\nNhưng chỉ qua một chớp mắt, cô liền khôi phục sự lạnh lùng như thường ngày, nhớ tới một chuyện khác.\n“Tôi phải về nhà họ Tần.” Cô dừng một chút: “Là ngày mốt.”\nSắc mặt Phó Cảnh Hành chợt thay đổi, liếc mắt nhìn cô một cái: “Em nghĩ kỹ rồi?”\nNgón tay đang cầm trà sữa của Tần Sanh thoáng dùng sức, giây lát sau, cô ngước mắt: “Nghĩ kỹ rồi.”\nPhó Cảnh Hành liền cười cười: “Được.”\nKhông có miệt mài theo đuổi, cũng không có nói thêm nhiều lời.\nTrong lòng Tần Sanh chợt thả lỏng, ngay cả thân thể cũng thả lỏng vài phần.\nCô dựa vào lưng ghế, nâng mắt nhìn anh: “Mời anh ăn cơm.”\nPhó Cảnh Hành nhướng mày: “Ăn lẩu sao?”\nTần Sanh: “Được thôi.”\nMắt hạnh vừa đen vừa sáng, rất dễ hấp dẫn người khác.\nPhó Cảnh Hành thu hồi tầm mắt, khóe môi vẫn duy trì một độ cong rất nhỏ.\n*\nCùng lúc đó, nhà họ Quý.\n“Ba, ba đã tìm được đối tác cho dự án Xuân Hoà Tân Thành của nhà chúng ta chưa?”\nQuý Hạo nhìn đứa con trai vừa về đến nhà đã chạy tới thư phòng tìm mình, trong lòng có chút kỳ quái.\nNhưng Quý Dương Thần rất ít khi hỏi đến chuyện trong nhà, lúc này hiếm lắm mới quan tâm một lần, Quý Hạo vẫn rất vui vẻ, liền cười ha hả nói: “Còn chưa có đâu, sao vậy, con muốn đề cử ai sao?”\nÁnh mắt của Quý Dương Thần sáng lên: “Ba cảm thấy nhà họ Bùi thế nào?”\nQuý Hạo liền nhíu mày lại: “Nhà họ Bùi?”\n“Xét về thực lực thì cũng miễn cưỡng có thể, danh tiếng của Bùi Vĩnh Thọ ở trên thương trường cũng không tồi, nhưng không khí của nhà họ Bùi không tốt lắm, khoảng thời gian trước không phải còn lên hot search sao, hình như là do nhà đứa con gái nuôi của bọn họ gây ra chuyện này.”\n“Không phải là Tần Sanh! Rõ ràng là do tên ngốc Bùi Vũ kia thấy sắc nảy lòng tham, chuyện trên mạng lúc trước đã làm sáng tỏ, là nhà họ Bùi vì bảo vệ Bùi Vũk mà đổ lỗi cho Tần Sanh!”\nQuý Dương Thần phản ứng quá lớn, Quý Hạo đã nhận ra không đúng.\nÔng ta nheo mắt lại: “Con thích đứa con gái kia của nhà họ Bùi à?”\nSắc mặt của Quý Dương Thần lập tức đỏ lên, nhưng vẫn không lùi bước, ngược lại còn nhìn thẳng vào mắt Quý Hạo: “Đúng vậy, con thích Tần Sanh!”\nQuý Hạo thiếu chút nữa đã bị chọc tức đến mức bật cười, ông ta cũng cười, nhưng lại là cười lạnh.\nÔng ta vung tay: “Ba nói cho con biết, đừng có hòng!”\n“Đừng nói Tần Sanh kia bị Tần Tuyết Hoa mang đi khắp nơi tham gia tiệc rượu, hiện tại có sạch sẽ hay không còn chưa biết, cho dù nó có còn là tấm thân xử nữ, nhà họ Quý chúng ta cũng rước nổi cô gái này!”\nQuý Dương Thần không ngờ ba mình chẳng những không ủng hộ cậu ta mà còn nói ra những lời như vậy, lập tức khiến cậu ta giận đỏ mắt.\nNhưng không đợi cậu ta kịp nói gì, Quý Hạo lại nhìn cậu ta một cái thật sâu, tiếp tục nói: “Ngoại trừ mấy thứ này, vị kia của nhà họ Kiều cũng từng nói ở trước mặt mọi người.”\n“Người đó, đã quyết tâm có được đứa con gái nuôi kia của nhà họ Bùi.”\n“Tuy nhà họ Quý của chúng ta không tồi, nhưng so với nhà họ Kiều thì còn kém xa lắm, A Thần, con phải nghĩ cho kỹ, con thật sự phải vì một cô gái mà đắc tội nhà họ Kiều sao?”\nSắc mặt của Quý Dương Thần trắng nhợt, miệng giật giật, nhưng lại không thể thốt ra lời nào.\nQuý Hạo liền cười cười: “Được rồi, đã lâu rồi con không về nhà sớm như vậy, đi gặp ông bà nội con đi.”