Quý Hạo và Quý Dương Thần không biết, không bao lâu nữa, bọn họ sẽ đụng mặt với người mà hai người đang thảo luận, chỉ là không khí cũng không mấy hoà hợp như vậy.\nTần Sanh và Phó Cảnh Hành vẫn đến Tây Sùng Các, không gặp được lễ tân lần trước, hai người ăn lẩu với tâm trạng không tệ.\nNhưng có lẽ là khí chất của hai người không hợp với Tây Sùng Các, cuối cùng vẫn xảy ra chút ngoài ý muốn —— Áo khoác của Tần Sanh bị Phó Cảnh Hành không cẩn thận đụng trúng chén trà mà làm ướt.\n“Xin lỗi.” Phó Cảnh Hành vừa cầm khăn giấy chà lau áo khoác của Tần Sanh, vừa khàn giọng nói xin lỗi.\nNhưng vẫn không lau sạch được.\nTần Sanh nhìn lướt qua, dứt khoát cởi áo khoác: “Không có việc gì.”\nPhó Cảnh Hành thấy vậy, cũng cởi áo khoác của mình ra, tùy tay khoác lên vai Tần Sanh: “Lát nữa ra ngoài sẽ lạnh.”\nTần Sanh theo bản năng nhìn về phía ngoài cửa sổ.\nCuối tháng mười, thật sự có hơi lạnh, nhưng Tần Sanh có linh khí hộ thể, chút nhiệt độ thấp này không đến mức có thể làm cô cảm thấy lãnh.\nBởi vậy cô chỉ dừng một chút liền đi cởi áo khoác trên người xuống: “Tôi không lạnh.”\n“Nhưng còn anh.” Cô quét mắt nhìn anh một cái: “Thương thế chưa lành, thân hư thể nhược, rất dễ bị cảm lạnh.”\n“Lúc nãy em nói” Phó Cảnh Hành ngăn cái tay đang cởi áo khoác của cô gái, cúi người tới gần cô: “Anh trai yếu ớt sao?”\nMang theo vài phần cố tình, Phó Cảnh Hành hơi nghiêng đầu, hơi thở ấm áp theo tiếng nói chuyện của anh mà phun bên gáy Tần Sanh, mang theo chút mùi hương mặc liên lạnh lẽo.\nTần Sanh ngẩn người.\nNgay sau đó, cô theo bản năng giơ tay lên, sau đó là một cú thúc cùi chỏ.\nPhó Cảnh Hành chuẩn bị không kịp, lập tức bị đánh lui lại mấy bước, thẳng đến đụng tới vách tường ở sau lưng mới dừng lại được.\nPhó Cảnh Hành: “…”\nAnh sờ sờ lồng ngực bị thúc đau, không nhịn được, ho hai tiếng.\nTần Sanh phục hồi tinh thần lại, đầu tiên là cẩn thận đánh giá sắc mặt của anh, sau đó gật gật đầu: “Quả nhiên suy yếu.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nAnh rất nhanh đã bình tĩnh lại, nghiêm mặt nói: “Anh trai đã tìm được Uẩn Thần thảo, cũng đã có vị trí của hạt giống Thiên Thương, chờ trị xong vết thương, em có thể xem tôi có còn yếu nữa không.”\n“Ồ.” Tần Sanh nhìn anh, dừng một chút, không nhịn được: “Có phải anh hiểu lầm cái gì rồi không?”\nPhó Cảnh Hành nhướng mày: “Ừm?”\nTần Sanh nhìn thẳng anh, nghiêm túc nói: “Tôi chỉ nhìn theo góc độ của bác sĩ, chẩn đoán thân thể của anh còn yếu, không có ý gì khác.”\nCô quét mắt nhìn qua thân dưới của anh, khuôn mặt lạnh lùng mang theo sự bất đắc dĩ: “Anh không cần để ý như vậy.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nAnh tức đến mức bật cười.\nKhông nhịn được mà giơ tay búng búng cái trán trơn bóng của cô gái: “Tuổi còn nhỏ, lại đi học mấy thứ tầm bậy này ở đâu vậy.”\nMặt Tần Sanh vẫn không đổi sắc: “Tôi là bác sĩ.”\nVừa dứt lời lại nghiêm túc tiếp tục dặn dò: “Thân thể là quan trọng nhất, anh không thể giấu bệnh sợ thầy.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nĐược thôi, cô là tiên nữ, cô quyết định hết.\nĐang nói chuyện, một tiếng đập cửa không nhẹ không nặng vang lên, động tác của Phó Cảnh Hành hơi khựng lại, đứng dậy mở cửa phòng bao.\nĐứng trước cửa là một người đàn ông mặc tây trang phẳng phiu.\nAnh ta bị dung mạo quá xuất sắc của Phó Cảnh Hành làm cho kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.\nAnh ta nhìn kỹ Phó Cảnh Hành một cái, trầm mặt: “Phòng bao của chúng tôi đang ở nói chuyện quan trọng, các người ăn xong thì mau chóng rời đi, đừng làm ồn nữa.”\nNgón tay đang đỡ cửa của Phó Cảnh Hành giật giật, đột nhiên cười nhạt.\nTây Sùng Các rất được giới hào môn ở An Thành ưa chuộng, là nơi lý tưởng để các quý ông và quý bà hào môn hẹn hò và bàn chuyện kinh doanh.\nKhông chỉ bởi vì Tây Sùng Các có môi trường tốt, phục vụ chu đáo, mà càng là bởi vì Tây Sùng Các cực kỳ tôn trọng sự riêng tư của khách hàng.\nToàn bộ Tây Sùng Các cũng chỉ có bảy phòng bao, phân bố đan xen ở bốn góc cùng với ba hướng của cảnh quan sân vườn trong nhà ở phía trong làm trung tâm, giữa các phòng bao sẽ không có tiếp xúc với nhau, hơn nữa bên trong và bên ngoài phòng bao đều được gắn vật liệu cách âm.\nBởi vậy đừng nói là nghe thấy, mà âm thanh bên trong phòng bao cũng không truyền ra ngoài được.\nVừa rồi tiếng động va chạm của Phó Cảnh Hành cũng thật sự khá lớn, nhưng đó cũng là đối với người đang ở trong phòng bao là Phó Cảnh Hành và Tần Sanh mà thôi.\nCòn người ở bên ngoài, đặc biệt là người ở phòng bao khác, âm thanh mà bọn họ có thể nghe được chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng tóm lại cũng không có khả năng quấy rầy đến việc bọn họ nói chuyện là được.\nChỉ vậy mà đã tìm tới cửa?\nPhó Cảnh Hành liếc mắt nhìn người đàn ông trước mặt, ầm một tiếng đóng cửa lại.\nTần Sanh không quan tâm đến chuyện bên ngoài, chỉ yên tĩnh ăn thịt, đến khi trên bàn chỉ còn lại có một đĩa rau xà lách nhỏ, cô mới buông đũa đứng dậy: “Đi thôi.”\nPhó Cảnh Hành “Ừm” một tiếng, thuận tay xách theo chiếc áo khoác đã bị dơ của cô.\nMà lúc này, người đàn ông mặc tây trang sau khi kinh ngạc một chút liền sa sầm mặt trở về phòng bao ở phía đối diện.\nĐối tác đi WC, Kiều Dịch Hàn đang nhắm mắt suy nghĩ, nghe được âm thanh liền thuận miệng hỏi câu: “Người đi rồi sao?”\nNgười đàn ông mặc tây trang, cũng chính là thư ký Lưu cúi đầu: “Không có.”\n“Ừm?” Kiều Dịch Hàn lúc này mới ngẩng đầu lên, mặt mày xẹt qua không vui.\n“Người đối diện căn bản không nghe tôi nói chuyện, tôi chỉ mới nói một câu kêu bọn họ ăn xong thì mau rời đi, anh ta đã trực tiếp đóng cửa lại.” Thư ký Lưu cau mày giải thích.\nNói xong lại nghĩ tới khuôn mặt mơ hồ mà mình thấy từ kẹt cửa, có chút chần chờ nói: “Giám đốc Kiều, hình như tôi… Nhìn thấy Tần tiểu thư.”\nKiều Dịch Hàn ngước mắt lên: “Cậu nói là, Tần Sanh?”\nThư ký Lưu nhớ lại, hình ảnh trong đầu dần dần rõ ràng lên: “Đúng vậy, chính là tiểu thư Tần Sanh.”\nKiều Dịch Hàn trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài cửa, đi được một nửa lại nghĩ tới cái gì đó, bước chân của anh ta khựng lại: “Lúc nãy cậu nói bọn họ, còn một người nữa là ai?”\n“Chưa thấy qua, hẳn là không phải quyền quý của An Thành.” Dừng một chút lại bổ sung: “Bộ dạng rất đẹp.”\nKiều Dịch Hàn lập tức liền nghĩ tới tấm hình mà mình nhận được không lâu trước đây, ánh sáng lạnh lẽo loé lên trong mắt.\nAnh ta lại lần nữa đi ra ngoài.\nCửa phòng bao mở ra, cũng vừa lúc đối diện với Phó Cảnh Hành và Tần Sanh vừa ăn xong bước ra.\nTầm mắt của Kiều Dịch Hàn đảo qua giữa hai người, dừng lại một chút ở chiếc áo khoác nam trên người Tần Sanh, khuôn mặt vốn bình tĩnh lại trầm xuống.\nAnh ta bước nhanh đi lên, vừa kéo áo khoác trên vai Tần Sanh ném vào thùng rác, vừa duỗi tay đi kéo tay cô: “Theo tôi trở về.”\nLại không nắm được.\nPhó Cảnh Hành ôm lấy bả vai cô gái rồi kéo vào trong lòng ngực của chính mình, tay của Kiều Dịch Hàn liền xẹt qua trước mặt Tần Sanh.\nĐộng tác của Kiều Dịch Hàn chợt khựng lại, ngước mắt đối diện với Phó Cảnh Hành.\nHai đôi mắt đều chứa sự lạnh lùng nhìn nhau, trong lúc nhất thời, bầu không khí vô cùng căng thẳng.\nMãi đến khi giọng nói lạnh lùng của cô gái vang lên.\nTần Sanh thoát khỏi lòng ngực Phó Cảnh Hành, nhìn về phía người đàn ông đối diện, mắt hạnh híp lại: “Kiều… Dịch Hàn?”\nGiọng nói mang theo chút nghi ngờ, vậy mà lại giống như mới vừa nhận ra anh ta.\nSắc mặt của Kiều Dịch Hàn lại càng khó coi.