Kiều Dịch Hàn kìm nén tức giận, lại một lần lặp lại: “Theo tôi trở về!”\nTần Sanh nhìn chằm chằm anh ta vài giây, đột nhiên cười một tiếng: “Anh, là cái thá gì?”\nRõ ràng vẫn là là giọng nói trong trẻo lạnh lùng giống như trước, nhưng lại vô cớ làm người ta cảm thấy mỉa mai, huống chi lại còn là lời nói kiêu ngạo như vậy\nTròng mắt Kiều Dịch Hàn co rụt lại, cơn tức giận đang kìm nén lập tức bùng nổ, anh ta lại một lần duỗi tay đi bắt Tần Sanh.\nNhưng vẫn không bắt được.\nMột bàn tay thon dài chế trụ cổ tay của anh ta, khiến tay anh ta không thể làm gì được.\nPhó Cảnh Hành phủi tay hất tay Kiều Dịch Hàn ra, vừa móc ra khăn lau tay từ trong túi, vừa nghiêng đầu nhìn về phía Tần Sanh, chủ yếu là bàn tay vừa mới nâng lên của cô, nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, gặp được phải bệnh tâm thần như vậy, trốn xa một chút.”\n“Đừng làm ô uế tay mình.”\n“Nếu thật sự không được.” Phó Cảnh Hành liếc mắt nhìn khuôn mặt sa sầm của người đàn ông, nhấc chân.\nThân hình cao lớn của Kiều Dịch Hàn lập tức bay ngược ra ngoài, đánh mạnh vào vách tường phía sau.\nPhó Cảnh Hành thu hồi tầm mắt, lại lần nữa nhìn về phía Tần Sanh: “Dùng chân đá.”\nNói xong liền cầm cái khăn trong tay ném qua một bên, vô cùng ghét bỏ.\nSự lạnh lẽo trong mắt Tần Sanh dần dần lui đi, đã hiểu được: “Đã biết.”\nKhuôn mặt của người đàn ông giãn ra, anh giơ tay xoa đỉnh đầu cô gái: “Thật ngoan.”\nKiều Dịch Hàn nằm mơ cũng không nghĩ tới hai người một lời không hợp liền ra tay đánh người, mãi đến khi thư ký Lưu vội vàng tiến lên đỡ anh ta dậy, anh ta mới bừng tỉnh hoàn hồn.\nLúc này có thể nói là sắc mặt vô cùng khó coi để hình dung.\nAnh ta nhìn Tần Sanh, gần như là nghiến răng nói: “Tần Sanh, em có biết chính mình đang làm gì hay không?!”\nTần Sanh: “…”\nTrước tiên không nói đến việc cô chưa kịp ra tay đã bị Phó Cảnh Hành cướp mất, cho dù cô thật sự ra tay thì cũng đã làm xong rồi, còn hỏi cô có biết hay không?\nVì sao những người này đều thích hỏi những vấn đề ngu ngốc như vậy?\nCũng khá thú vị.\nCô bình tĩnh móc di động ra, ấn mấy con số.\nĐiện thoại rất nhanh đã được kết nối, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Tần Sanh vang lên khá rõ ràng ở lối đi nhỏ trống trải.\n“Xin chào, nơi này là Tây Sùng Các.”\n“Phá hoại tài sản người khác.”\n“Vâng, làm phiền các anh rồi.”\nMãi đến khi Tần Sanh ngắt điện thoại, Kiều Dịch Hàn mới hồi phục tinh thần lại.\nAnh ta mơ hồ ý thức được gì đó, lại không dám tin tưởng: “Em muốn làm gì?”\n“Nhìn không ra à?” Tần Sanh dùng chiếc cằm tuyết trắng chỉ chỉ chiếc áo khoác tây trang bị anh ta ném vào thùng rác, nghiêm túc nói: “Gặp được phiền toái đương nhiên phải báo chú cảnh sát để xin giúp đỡ.”\nKiều Dịch Hàn: “???”\nAnh ta cho rằng người cần xin giúp đỡ phải là anh ta mới đúng chứ?\nKiều Dịch Hàn xoa cái bụng hơi đau, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng cười lạnh một tiếng: “Tốt! Tốt!”\n“Tôi muốn xem thử, chờ cảnh sát tới thì ai mới là người có lý!”\nMột chiếc tây trang rách nát không có nhãn hiệu, không biết còn tưởng là mặt hàng rác rưởi đào từ cửa hàng vỉa hè nào, vậy mà cũng dám ở đây nói chuyện phá hoại tài sản của người với anh ta sao?\nTrong ấn tượng của Kiều Dịch Hàn, tuy Tần Sanh vô cùng xinh đẹp nhưng lại có vẻ khá ngây thơ, lúc này anh mới ý thức được chính mình sai rồi.\nNgây thơ cái gì, đây hoàn toàn chính là đầu óc có bệnh!\n*\nKiều Dịch Hàn dần dần bình tĩnh lại, lúc này mới nhớ tới Phó Cảnh Hành, anh ta ngẩng đầu đánh giá người đàn ông đó.\nDung mạo không thể nghi ngờ là rất xuất sắc, khí chất cũng xuất chúng, nhìn thì có vẻ như là bước ra từ gia đình giàu.\nNhưng Kiều Dịch Hàn là thiếu gia nhà họ Kiều, hào môn đứng thứ hai của An Thành, đã sớm tiếp nhận phần lớn sản nghiệp của nhà họ Kiều, bởi vậy không chỉ ở An Thành, mặc dù là ở những thành phố khác, hay thậm chí là quý tộc hào môn ở Thiên Đô thì anh ta cũng biết đến.\nThực hiển nhiên, người đàn ông này không nằm trong số đó.\nThân phận bình thường, xinh đẹp, rất là săn sóc lấy lòng Tần Sanh.\nKết hợp những điểm này lại, Kiều Dịch Hàn lập tức nghĩ tới một loại khả năng —— người này làm loại nghề đó.\nNghe nói hiện tại rất nhiều cô gái hào môn đều sẽ nuôi mấy tiểu bạch kiểm ở bên người, tuy Tần Sanh chỉ là con gái nuôi của nhà họ Bùi, nhưng cô lại rất xinh đẹp, chỉ cần chịu chi một chút tiền, sẽ rất nhiều tiểu bạch kiểm đẹp trai có khí chất xuất chúng chủ động đưa tới cửa.\nKiều Dịch Hàn càng nghĩ càng cảm thấy đúng, ánh mắt lập tức trở nên cực kỳ lạnh lùng.\nPhó Cảnh Hành không nghĩ tới chỉ có một lát như vậy mà Kiều Dịch Hàn đã gắn cho anh cái mác “Tiểu bạch kiểm” lên người, lúc này anh đang xoa đầu cô gái: “Đừng nóng giận, một món quần áo mà thôi.”\nTần Sanh không nhịn được nữa, duỗi tay kéo tay người đàn ông xuống, đôi môi mím chặt lộ ra vài phần bất mãn.\nCô lại lần nữa nhấn mạnh: “Đừng xoa đầu tôi.”\nPhó Cảnh Hành cong môi cười: “Được.”\nNói xong lại giơ tay xoa xoa cái ót của cô.\nTần Sanh: “…”\nThật khó để giao lưu.\nBởi vì Tần Sanh nhắc tới Tây Sùng Các, cảnh sát biết Tây Sùng Các là nơi nào nên không dám kéo dài, sau khi ngắt điện thoại liền phái người tới đây.\nLúc này, người phục vụ đã dẫn người vào.\nNgười tới có cấp bậc cũng không thấp.\nKiều Dịch Hàn nhìn thấy người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát đã bước nhanh đến thì sửng sốt một chút, ngay sau đó lập tức chào đón: “Phó cục trưởng Hình, sao ngài lại tới đây?”\nHình Kỷ An.\nNăm ấy chỉ mới 25 tuổi đã là phó cục trưởng của cục cảnh sát An Thành, nghe nói là người bên Thiên Đô phái xuống, tới An Thành chỉ là để tích góp kinh nghiệm thôi, sớm hay muộn gì cũng sẽ bị điều đi.\nTại sao Hình Kỷ An lại đến đây?\nĐương nhiên là bởi vì nhận được tin tức của người nào đó rồi.\nNhưng chuyện này đương nhiên không thể nói ra.\nAnh ấy vừa thu hồi ánh mắt đánh giá Tần Sanh, vừa nói “Trùng hợp đang ở gần, nghe nói nơi này có tranh cãi về tài sản nên thuận đường lại đây nhìn xem.”\nKiều Dịch Hàn bừng tỉnh, lập tức cười nói: “Chỉ là tài sản mấy trăm tệ mà thôi, sao khó thể để phó cục trưởng Hình tự mình đi một chuyến chứ.”\nSắc mặt của Hình Kỷ An hơi khựng lại: “Anh nói cái này là tài sản mấy trăm tệ sao?”\nAnh ấy chỉ vào áo khoác tây trang đang nằm trong thùng rác, ánh mắt nói như thế nào đây, rất vi diệu đi.\nKiều Dịch Hàn dùng một chút: “Có cái gì không đúng sao?”\nHình Kỷ An cũng không muốn nói chuyện với anh ta.\nCục cảnh sát có người chuyên phụ trách định giá trị tài sản, anh ấy có đưa người đó đến đây, trực tiếp vẫy vẫy tay kêu người đi lên.\nNhìn đến tư thế này, Kiều Dịch Hàn cuối cùng đã nhận ra có chút không đúng.\nNhưng lúc này anh ta muốn làm cái gì cũng đã chậm, chỉ có thể lẳng lặng chờ nhân viên định giá đưa ra kết quả.\nThời gian trôi qua từng phút từng giây, Kiều Dịch Hàn nhìn nhân viên định giá hết sờ rồi lại kéo, trong lúc đó còn gọi vài cuộc điện thoại để kiểm tra tài liệu một hồi lâu, trong lòng anh ta xuất hiện một chút bất an.\nÁnh mắt không tự chủ được lại lần nữa dừng ở trên người Phó Cảnh Hành.\nKhông phải chứ…\nAnh ta rà soát tất cả ký ức của mình nhưng vẫn không tìm được tin tức gì của người đàn ông này, không phải là nhân vật lớn gì mới đúng.\nKhông đợi anh ta nghĩ ra nguyên nhân, nhân viên định giá cuối cùng cũng tìm xong toàn bộ tài liệu đã đứng lên, anh ta bước nhanh đến bên cạnh Hình Kỷ An thì thầm vài câu.\nHình Kỷ An gật gật đầu.\n“Kết quả đã có, giá trị của chiếc tây trang này là 300…” Anh ấy chú ý tới sắc mặt của Kiều Dịch Hàn, quả nhiên nhìn thấy khóe miệng anh ta thả lỏng, lập tức nhìn qua Tần Sanh.\nTrong mắt Hình Kỷ An xẹt qua một ý cười tà ác, môi mỏng vừa động, tiếp tục nói: “Vạn.”\nNụ cười chưa kịp hé ra của Kiều Dịch Hàn lập tức cứng đờ, đặc biệt là khi nghe được chữ “Đô la” sau đó, da mặt của anh ta không khỏi run rẩy một chút.