Kiều Dịch Hàn đi rồi.\nKhông chỉ không thể mang Tần Sanh đi, còn bị lừa 3000 vạn, thậm chí còn đàm phán dự án thất bại với nhà họ Giang, có thể nói là vừa mất phu nhân lại vừa thiệt quân.\nPhó Cảnh Hành nhét chi phiếu mới vừa có được vào tay Tần Sanh, mắt đen phiếm ý cười: “Cho Sanh Sanh nhà tôi mua kẹo ăn.”\nHình Kỷ An, Giang Chấn Hồng: “…”\nKẹo 3000 vạn, có chắc là ăn vào sẽ không hư răng không?\nTần Sanh chỉ chần chờ một chút liền nhận lấy chi phiếu nhét vào trong túi.\nMắt Phó Cảnh Hành lộ ra ý cười, đang chuẩn bị nói chuyện, liền nhìn thấy cô gái vươn một bàn tay nhỏ tinh tế trắng nõn… Nắm lấy anh.\nPhó Cảnh Hành: “???”\nTần Sanh: “Không thể lấy không.”\nPhó Cảnh Hành còn chưa kịp nói chuyện, liền cảm giác được linh khí nồng đậm đang mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể anh thông qua bàn tay đang chạm vào người, thương thế trong cơ thể đã chịu đựng nhiều năm lập tức được giảm bớt, là cảm giác nhẹ nhàng thoải mái mà đã lâu rồi anh không có được.\nAnh không khỏi thở dài một hơi.\nƯớc chừng khoảng mười phút, Tần Sanh thu hồi tay.\nPhó Cảnh Hành cảm nhận độ ấm đang dần rút khỏi lòng bàn tay, không tự giác nhéo nhéo đầu ngón tay: “Lần sau…”\n“Lần sau một phút 100 vạn, trả tiền trước, giao hàng sau.” Tần Sanh tiếp tục câu chuyện, mắt hạnh thanh lãnh: “Không giảm giá.”\nĐầu ngón tay của Phó Cảnh Hành khựng lại, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra nụ cười sung sướng: “Được.”\nVứt lời lại lần nữa cầm lấy tay cô gái, khóe mắt đuôi lông mày đều là ý cười: “Trước tiên trả lại một ngàn vạn lần trước mượn.”\nTần Sanh: “…”\n*\nTần Sanh bị Phó Cảnh Hành nắm lên xe, phía sau còn có Hình Kỷ An mang theo vẻ mặt ngơ ngác cộng thêm một lời khó nói hết.\nMột tay Phó Cảnh Hành thắt đai an toàn cho Tần Sanh, lúc này mới nghiêng mắt nhìn Hình Kỷ An ở ghế sau một cái: “Có việc gì?”\nHình Kỷ An miễn cưỡng hoàn hồn, lúc này mới nhớ tới mục đích mà chính mình lại đây: “Trước đó không lâu tôi có trở về Thiên Đô, gặp được ông cụ nhà cậu, ông ấy nhờ tôi chuyển lời cho cậu.”\nPhó Cảnh Hành: “Nói.”\nHình Kỷ An hắng giọng, ngay sau đó.\n“Tam Nhi à! Cháu còn muốn ở bên ngoài đợi cho tới khi nào! Ông già này sắp không trụ được nữa rồi, cháu có thể trở về gặp mặt ông nội một lần cuối trước khi ông nội xuống mồ hay không!”\nBiểu tình bi thương, khàn cả giọng, diễn giải y hệt như thần thái của một ông lão sắp chết đang nhớ tới cháu trai của mình.\nNếu không phải một bàn tay còn bị Phó Cảnh Hành bắt lấy, Tần Sanh cũng muốn cho anh ấy một tràng pháo tay.\nHình Kỷ An xoa mặt, một giây sau đã khôi phục vẻ mặt việc công xử theo phép công, tiếp tục nói: “Còn có cô chị hai kia của cậu lại muốn tổ chức tiệc tối cho tìm bạn gái cho cậu, được tổ chức vào dịp Nguyên Đán ở hai tháng sau, lần này cô ấy buộc cậu cho dù có thế nào cũng phải trở về xem mắt.”\nNói xong, tầm mắt không tự chủ mà dừng ở trên người Tần Sanh.\nTần Sanh đã nhận ra, bàn tay đang chơi di động dừng lại: “Đừng nhìn tôi, tôi chưa thành niên.”\nHình Kỷ An: “…”\nĐược rồi, làm một một cảnh sát tốt tuân thủ pháp luật, anh ấy không thể vi phạm để giúp Phó Cảnh Hành lừa gạt thiếu nữ vị thành niên được.\nPhó Cảnh Hành ấn nút khởi động: “Nói xong chưa?”\nHình Kỷ An ngơ ngác, trả lời: “Nói xong rồi.”\nPhó Cảnh Hành liền “À” một tiếng, sau đó hất cằm với anh ấy: “Vậy xuống xe đi.”\nHình Kỷ An: “…”\nHoàn toàn không có nhân tính!\nLoại người này không thể tha thứ được, cho nên Hình Kỷ An nghiêm khắc từ chối: “Là cậu kêu tôi tới hỗ trợ, vậy thì cậu cũng phải có trách nhiệm đưa tôi trở về, tôi mặc kệ, phải đưa tôi về cục cảnh sát!”\nPhó Cảnh Hành liếc mắt nhìn anh ấy, khởi động xe.\nCơ thể đang căng thẳng của Hình Kỷ An lập tức thả lỏng.\nCả người anh ấy dựa vào chỗ ngồi ở hàng phía sau, vừa khẽ đánh giá Tần Sanh đang ngồi ở ghế phụ, vừa thuận miệng nói: “Tôi không vội, cậu đưa Tần tiểu thư về nhà trước đi.”\nPhó Cảnh Hành: “Không cần.”\n“Sao lại không cần, cô ấy là con gái, trở về trễ, người trong nhà sẽ lo lắng, nghe lời tôi, tôi thật sự không thành vấn đề, trước…”\n“Tôi ở chỗ của cô ấy, ở chung, không cần đưa.”\nHình Kỷ An đang nhiệt tình khuyên bảo lập tức nghẹn họng: “…”\nQuả nhiên anh ấy không nghĩ sai, thứ này hoàn toàn không phải con người.\nAnh ấy im lặng lùi về sau, lại im lặng móc di động ra, lại im lặng soạn tin nhắn.\n[Đứa nhỏ ngốc nhà cô thông suốt rồi, bữa tiệc xem mắt có thể miễn]\n[???]\nHình Kỷ An khẽ bấm chụp hình, nhanh chóng gửi ảnh qua.\n[Hiểu chưa?]\nWeChat bên kia.\nPhó Nhàn nhìn chằm chằm đôi tay đang đan vào nhau trên màn hình chừng mười mấy giây, đột nhiên đứng dậy: “Đặt cho tôi vé máy bay tới An Thành, càng nhanh càng tốt!”\nCác phu nhân tiểu thư ngồi bên cạnh đang uống trà nói chuyện phiếm thám thính tin tức: “???”\nPhó Nhàn không quan tâm bọn họ nghĩ gì, vội vàng chào hỏi liền rời đi.\n*\nVề đến nhà đã 7 giờ rưỡi.\nTần Sanh đem chuyển tám hộp chuyển phát nhanh vào trong phòng mình, lúc sau cũng không trở ra.\nPhó Cảnh Hành nghĩ nghĩ, cũng trở về phòng mình.\nAnh mở ra máy tính đăng nhập vào một trang web, lập tức liền có một cuộc gọi video gọi đến.\nPhó Cảnh Hành dừng một chút, ấn nút trả lời.\nĐối diện là một người đàn ông tóc vàng mắt xanh râu quai nón, cậu ấy vừa thấy khuôn mặt người đàn ông thì lập tức tươi cười: “Lão đại!”\nPhó Cảnh Hành gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, nhàn nhạt nói: “Nói đi.”\nNgười đàn ông râu quai nón lập tức tiến vào trạng thái làm việc, báo cáo toàn bộ sự việc trong khoảng thời gian này.\n“Ngày mười tháng 3, phân đội 1 của tổ trọng án lần theo manh mối do gia tộc Ayer cung cấp đã tìm được Hắc Ngục ở phân bộ Uganda Đông Phi, hiện tại đang giám sát chặt chẽ.”\n“Ngày mười tháng 8, phân đội 4 của tổ trọng án chặn lại đến một lô vũ khí nóng, đã bắt giữ người, đã tra được đây là hàng hoá gia tộc Gurdon Hoa Kỳ.”\n“…”\n“Ngày 22 tháng mười, đội điều tra số 3 đã phát hiện tội phạm quốc tế Jonathan đứng hàng thứ 67, đã phái người truy bắt, tạm thời vẫn chưa có kết quả.”\n“Ngày 24 tháng mười, Linh của Hắc Ngục đã bắt cóc tiểu thiếu gia của gia tộc Hollis, tôi tự mình dẫn đội đi đến đảo rắn Queimada Grande, thành công giải cứu con tin, cũng thành công bắt Linh về quy án.”\n“Tháng mười…”\nBill đang chuẩn bị báo chuyện kế tiếp, liền nghe được giọng nói của người đàn ông từ trong máy tính truyền tới: “Lúc nãy cậu vừa nói tới… Linh?”\nNhắc tới chuyện này, Bill liền nhịn không được mà hưng phấn: “Đúng vậy, chính là Linh!”\nKhông đợi Phó Cảnh Hành hỏi, Bill liền chủ động nói tiếp: “Nói đến cái này, ít nhiều cũng nhờ có hacker T thần, nếu không phải người đó cung cấp vị trí chính xác của Linh, hơn nữa còn hỗ trợ toàn bộ hành trình theo dõi, chúng ta cũng không có khả năng tìm được đối phương nhanh như vậy, thậm chí còn bắt được người mà không bị tổn thất quá nhiều!”\n“Lão đại, Tendo là người điều tra tội phạm xuất sắc nhất mà tôi từng thấy ngoại trừ bỏ ngài và lão đại [số 1], nếu có cơ hội, chúng ta nhất định phải mời người đó đến cục cảnh sát quốc tế!” Bill nhịn không được mà cảm thán.\nTendo… Thiên Đạo sao?\nNgày 24 tháng mười…\nTrong mắt Phó Cảnh Hành xẹt qua vẻ suy tư, anh gõ mặt bàn, ngước mắt: “Tiếp tục.”\nBill liền ngừng câu chuyện, tiếp tục báo cáo sự việc.