Buổi sáng hôm sau.\nTần Sanh mới từ trên xe Phó Cảnh Hành bước xuống dưới liền thấy được người phụ nữ đang đứng phía xa.\nĐộng tác của cô hơi khựng lại, đóng cửa xe.\nTheo khe hở vừa mở ra nhưng lại đóng cửa xe rất nhanh, Ôn Mộ Vân dường như nhìn thấy gương mặt mơ hồ khá quen thuộc, bà ấy hơi hơi nhíu nhíu mày.\nĐang nhớ lại, Tần Sanh liền đi tới trước mặt bà ấy: “Cô giáo Ôn.”\nÔn Mộ Vân phục hồi tinh thần lại, gật gật đầu với cô: “Theo cô tới văn phòng trước.”\nTần Sanh chỉ tạm dừng một chút liền cất bước đi theo.\nVài phút sau.\n“Vẫn là chuyện cuộc thi kiến thức tổng hợp dành cho học sinh trung học Trung Quốc mà lần trước đã nhắc với em, thời gian thi đấu đã được định ra, là vào tháng 12.”\nÔn Mộ Vân đẩy một tờ đăng ký tới trước mặt Tần Sanh, thần sắc nghiêm túc: “Cô vẫn luôn giữ lại tờ đơn đăng ký này cho em, cô vẫn giữ câu nói kia, hy vọng em có thể đăng ký tham gia.”\nVừa dứt lời liền nhìn cô gái một cái, thấy cô hơi rũ mắt không nói gì, liền nói tiếp.\n“Phần thưởng của cuộc thi lần này khá phong phú, ngoại trừ tiền thưởng cố định, quan trọng nhất chính là thí sinh từ hạng hai đến hạng mười có thể được nhận từ 10 đến 50 điểm cộng thi đại học, hạng nhất thậm chí còn có thể nhận được suất tuyển thẳng vào đại học Thiên Đô.”\n“Tuy cô không biết vì sao mấy năm nay em lại nộp giấy trắng vào lúc thi, nhưng cô biết, đó cũng không phải là thực lực thật sự của em.”\n“Sanh Sanh, em là người dựa vào thành tích thủ khoa của kỳ thi trung học An Thành mà tiến vào trường Trung học số 1, cô cũng hy vọng em có thể lấy thành tích thủ khoa kỳ thi đại học An Thành để rời khỏi trường Trung học số 1.”\n“Lần thi đua này thật sự là một cơ hội tốt.”\nMột cơ hội có thể giúp cô đánh tan sự nghi ngờ, chứng minh chính mình.\nÔn Mộ Vân không nói câu cuối cùng, nhưng Tần Sanh cũng hiểu được.\nNói thật, cô không thèm để ý đến chuyện có nghi ngờ hoặc chứng minh hay không, nhưng…\nTần Sanh cúi đầu nhìn chăm chú vào đơn đăng ký trước mặt, sau một lúc lâu, duỗi tay cầm lên.\nTùy tay nhét đơn đăng ký vào trong túi, cô nâng cằm: “Em biết rồi.”\nĐôi mắt Ôn Mộ Vân chợt sáng lên.\nBà ấy do dự một chút, cuối cùng đến lúc trước khi Tần Sanh rời đi đã gọi cô lại.\nTần Sanh nghiêng đầu, ánh mắt mang nghi vấn.\nÔn Mộ Vân mím môi, châm chước hỏi: “Có thể nói cho cô biết vì sao em lại đột nhiên thay đổi ý định không?”\n“Là bởi vì…” Bà ấy cẩn thận quan sát sắc mặt Tần Sanh, nhẹ giọng hỏi: “Nhà họ Bùi sao?”\nVừa dứt lời liền đối diện với đôi mắt lạnh lùng không mang theo bất kỳ cảm xúc nào của cô gái.\nBà ấy ngẩn người, cười: “Xin lỗi, là cô nhiều lời rồi, em trở về học đi.”\nTần Sanh gật gật đầu, thu hồi ánh mắt.\nNhìn bóng dáng cô gái biến mất ở cửa, trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Mộ Vân cuối cùng cũng buông xuống.\nTrong khoảng thời gian có quá nhiều chuyện xảy ra ở trên người Tần Sanh, Ôn Mộ Vân làm chủ nhiệm lớp kiêm một nửa người bạn của cô, nói không lo lắng chút nào là giả.\nDù gì cũng chỉ là một thiếu nữ 17 tuổi, vẫn còn trong thời kỳ nhạy cảm yếu ớt, lại liên tục bị ba mẹ nuôi đổ oan, bị đuổi đi còn bị bạo lực mạng, Ôn Mộ Vân cảm thấy không ai có thể thật sự coi như không có chuyện gì xảy ra.\nCho dù người kia là Tần Sanh.\nNhưng hiện tại bà ấy đã biết, Tần Sanh thật sự không thèm để ý.\nHoặc là nói, trước nay cô chưa bao giờ để ý đến.\nNhà họ Bùi đối với cô mà nói cũng chỉ là “Gia đình người khác” khá quen thuộc mà thôi.\nCũng không đáng để cô thay đổi vì bọn họ.\nCho nên… Rốt cuộc cô thay đổi ý định vì nguyên nhân gì?\nTrong lòng Ôn Mộ Vân tò mò không thôi, nhưng lại không nghĩ ra được nguyên nhân nào.\nMà lúc này, Tần Sanh mà Ôn Mộ Vân nhắc mãi đã móc ra di động ngay sau khi rời khỏi phòng, cô mở WeChat, click mở WeChat ở phía trên cùng có tên là [Con gái tôi tuyệt vời nhất].\nPhía dưới cùng là một tin nhắn được gửi mười phút trước.\nCon gái tôi tuyệt vời nhất: [Sanh Sanh, mẹ cảm thấy dường như mình đã mặc phải bệnh khó thở vì không gặp được con, mẹ đã khó thở hết bốn ngày, sắp thở không nổi nữa…]\nTrên mặt Tần Sanh hiện lên một vài cảm xúc, duỗi tay đánh chữ: [Cho nên?]\nCon gái tôi tuyệt vời nhất: [Cho nên… Mẹ có thể tới đón con tan học được không?]\nCon gái tôi tuyệt vời nhất: [đáng thương.jpg]\nĐầu ngón tay Tần Sanh dừng một chút: [Được]\nSau đó liên tục vang lên tiếng thông báo.\n[vui vẻ.jpg]\n[moah moah.jpg]\n[siêu yêu bạn.jpg]\nTần Sanh nhìn màn hình còn đang không ngừng nhảy ra biểu tượng cảm xúc, giữa mày nhảy nhảy, bấm tắt điện thoại.\nVô tình làm lơ.\nKhóe môi lại cong lên, ngay cả cô cũng không phát hiện ra.\nKhuôn mặt tinh xảo của cô gái vẫn lạnh lùng như trước, nhưng băng tuyết giữa mày đã tan đi, mang sự ấm áp giữa đầu xuân và tháng ba lạnh lùng.\nỪm, thật ra cô cũng rất tuyệt vời.\n*\nChờ Tần Sanh đến phòng học thì đã qua nửa tiết học đầu tiên, vẫn là tiết tiếng Anh, nhưng giáo viên dạy học cũng không phải Lương Thục Trân.\nChuyện hot search Weibo lần trước cũng khá lớn, những lời bất nhã mắng chửi người của Lương Thục Trân đều bị đặt ở trên mạng, đồng thời chuyện trước kia bà ta dùng lời lẽ nhục mạ học sinh và dùng cách xử phạt về thể xác cùng với việc âm thầm đòi “quà tặng” của phụ huynh cũng bị đào ra.\nĐây không phải là chuyện chỉ cần nghỉ dạy học mấy ngày là có thể giải quyết.\nBên phía nhà trường trực tiếp đưa ra thông báo tạm thời cách chức Lương Thục Trân, còn lúc nào có thể về, đến cuối cùng có thể trở về hay không cũng chưa biết được.\nBởi vậy giáo viên tiếng Anh của lớp 1 đương nhiên sẽ đổi thành người khác, giáo viên mới tới tên Lâm Chu, là một giáo viên năm trẻ tuổi mới vừa tốt nghiệp đại học mấy năm.\nBộ dạng lịch sự tao nhã, chủ yếu là tính cách tốt, tốt hơn nhiều so với Lương Thục Trân suốt ngày mắng chửi người khác, học sinh lớp 1 đều rất thích giáo viên mới này.\nLâm Chu đang dùng bút laser chiếu lên màn hình lớn để phân tích những điểm mấu chốt trong bài thi giữa kỳ bọn học sinh nghe, khóe mắt liếc thấy một bóng người hiện liên ở khe hở bức màn, anh ta tạm dừng, đi xuống bục giảng mở cửa phòng học ra.\nVừa lúc đối diện với Tần Sang đang chuẩn bị gõ cửa.\nLâm Chu cười cười với cô, trên khuôn mặt tròn tròn như em bé lập tức xuất hiện hai má lúm đồng tiền: “Bạn học Tần Sanh tới rồi, mau đi về chỗ ngồi đi, chúng ta tiếp tục học.”\nTần Sanh dừng một chút, gật đầu: “Cảm ơn thầy.”\nNụ cười Lâm Chu càng rạng rỡ hơn, vừa nhường đường cho Tần Sanh đi vào, vừa đi đóng cửa phòng học.\n“Được rồi, tiếp theo chúng ta nói về ngữ pháp, mọi người xem nơi này, The novel which came out in 1837 was a big hit, The novel ở chỗ này chính là chủ từ, which là quan hệ từ, dùng để kết nối…”\nĐang nói, một giọng nói đột nhiên ngắt lời anh ta: “Thầy ơi, em có lời muốn nói.”\nGiọng nói của Lâm Chu dừng lại, nhìn qua chỗ phát ra âm thanh.\nLà một nữ sinh, Lâm Chu có ấn tượng với cô ta, tên là Ninh Vũ Đồng.\nMột nữ sinh rất năng động, lần nào cũng rất tích cực giơ tay trả lời vấn đề, ấn tượng của Lâm Chu đối với cô ta cũng không tồi.\nAnh ta không so đo chuyện cô ta ngắt lời mình, chỉ cười tủm tỉm hỏi: “Bạn học Ninh có vấn đề gì muốn hỏi sao?”\nĐầu tiên, Ninh Vũ Đồng nhanh chóng nhìn về phía Tần Nghiên Xu, sau khi được đồng ý, cô ta lập tức thẳng lưng.\nCô ta lập tức chỉ sang một hướng, nói: “Thầy giáo Lâm, Tần Sanh đến muộn.”\nLâm Chu cau mày: “Cho nên?”\nNinh Vũ Đồng ưỡn ngực: “Theo quy định của lớp chúng ta, những ai lên lớp trễ, sẽ phải ra bên ngoài phạt đứng đến khi hết tiết, hoặc là lên bục giảng làm bài hoặc là phải học thuộc bài.”\n“Tần Sanh đến muộn, vậy phải chọn một hình phạt.”\nLâm Chu cau mày chặt hơn, há miệng thở dốc muốn giải thích, nhưng giọng nói thanh lãnh của cô gái đã vang lên trước khi anh ta mở miệng.\nTần Sanh ngước mắt: “Cậu muốn tôi học thuộc bài?”\nBỏ qua việc phạt đứng, lập tức đúng với mục đích của Ninh Vũ Đồng.