Ninh Vũ Đồng có hơi xấu hổ, nhưng ngay sau đó lại thẳng cổ hỏi: “Sao nào, cậu không dám à?”\nTần Sanh nhìn cô ta với ánh mắt vô cảm, nhìn đến nỗi cô ta lạnh cả người, cô mới gật gật đầu: “Cũng không phải là không được.”\nÁnh mắt của Ninh Vũ Đồng lập tức sáng lên: “Vậy…”\n“Nhưng nghe tôi đọc bài thì phải trả tiền, cậu…” Cô quét mắt nhìn Ninh Vũ Đồng một cái: “Có tiền không?”\nNụ cười chưa kịp nở trên mặt Ninh Vũ Đồng lập tức cứng đờ.\nNgay cả Tần Nghiên Xu cũng không khỏi giật giật khóe miệng.\nTiền tiền tiền! Lại là tiền!\nRốt cuộc nhà họ Bùi bóc lột cô như thế nào, mà chưa nói được ba câu cô đã nhắc đến tiền vậy?!\nSau khi phục hồi tinh thần lại, sắc mặt Ninh Vũ Đồng xanh mét, cô ta căm tức nhìn Tần Sanh: “Đến trễ đọc thuộc bài vốn dĩ chính là quy định, cậu đến muộn cậu phải đọc! Dựa vào cái gì bắt tôi phải trả tiền?!”\nTần Sanh liền mắt nhìn người trong lớp, tiếng nói trầm thấp: “Các cậu cũng cảm thấy tôi nên đọc sao?”\nLà âm thanh không có chút cảm xúc, nhưng lại không hiểu sao làm người khác cảm thấy nguy hiểm.\nMọi người lập tức lắc đầu như trống bỏi, còn duỗi tay bưng kín túi tiền của chính mình.\nBọn họ thật sự không muốn, thật sự.\nNinh Vũ Đồng thấy vậy thì tức muốn hộc máu.\nCuối cùng cô ta chỉ có thể nhìn sang Lâm Chu: “Thầy giáo Lâm…”\nSắc mặt Lâm Chu cũng không quá đẹp, nhưng vẫn cố kiềm nén để nói: “Bạn học Tần không có đến trễ, chuyện này đến đây là được rồi, nếu bạn học Ninh không có chuyện gì nữa thì ngồi xuống đi.”\nNinh Vũ Đồng mở to hai mắt nhìn, không dám tin tưởng.\nLâm Chu đã nhận chức làm giáo viên dạy tiếng Anh cho bọn họ một tuần.\nMột tuần này, thái độ anh ta dịu dàng, có kiên nhẫn, đối xử bình đẳng với toàn bộ học sinh, Ninh Vũ Đồng rất thích vị thầy giáo cười rộ lên có hai cái má lúm đồng tiền này, thậm chí còn sinh ra một tia hảo cảm mà chính cô ta cũng cảm thấy không quá thích hợp.\nNhưng cũng bởi vì phần hảo cảm này, nên giờ phút này cô ta mới càng thêm phẫn nộ!\nVì cái gì?\nRõ ràng cô ta chẳng làm gì sai, rõ ràng là cô đang làm việc tốt, nhưng tất cả mọi người lại không chút do dự đứng ở bên phía Tần Sanh, ngay cả Lâm Chu cũng không ngoại lệ!\nKhông có đến trễ?\n7 giờ 25 phút chuông đi học vang lên, lúc này cũng đã 7 giờ 43 phút rồi, sao anh ta lại có thể trợn tròn mắt nói Tần Sanh không có đến trễ?!\nDưới sự uất ức mãnh liệt, Ninh Vũ Đồng không chỉ không có nghe lời ngồi xuống, mà ngược lại còn hung tợn trừng mắt nhìn Tần Sanh một cái: “Tôi sẽ bỏ tiền, tôi muốn xem cậu có thể đọc ra được cái thứ gì!”\nTần Sanh liền “À” một tiếng, mở mã thu tiền ra: “Một vạn, trả tiền trước đi.”\nNinh Vũ Đồng: “…”\nSắc nữ sinh lập tức cứng đờ với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, xấu hổ, cuối cùng là xanh mét.\nNinh Vũ Đồng cắn răng: “Cậu giât tiền à!”\nĐộng động mồm mép một chút liền dám đòi một vạn, cô xem miệng của mình làm từ thứ gì vậy, vàng sao?!\nTần Sanh liền thu hồi di động, không thèm liếc nhìn cô ta nữa.\nNinh Vũ Đồng: “…”\nChuyện đã làm đến nước này, không chỉ ấn tượng của cô ta ở trước mặt thầy giáo Lâm giảm xuống, mà còn làm cho toàn bộ bạn học chê cười, cô ta không thể bỏ qua như vậy được.\nBởi vậy cô ta chỉ do dự hai giây liền quay đầu nhìn sang Tần Nghiên Xu: “Nghiên Nghiên, cậu cho tôi mượn một vạn trước đi, một lát nữa cậu ta không đọc được gì thì tôi trả lại cho cậu.”\nTần Nghiên Xu: “…”\nNói thật, lúc này Tần Nghiên Xu đã hối hận vì ám chỉ Ninh Vũ Đồng đi tìm Tần Sanh gây chuyện, nhưng cũng đã không còn kịp rồi.\nCô ta sợ Ninh Vũ Đồng lại mất đi lý trí nói ra chuyện gì đó gây bất lợi với mình, nên lập tức chuyển một vạn qua.\nNinh Vũ Đồng lập tức chuyển cho Tần Sanh.\nCô ta hất cằm: “Đọc đi.”\nVẻ mặt “Tôi bỏ tiền tôi là đại gia”.\nTần Sanh liếc nhìn cô ta một cái, thoáng nhớ lại nội dung mà mình nhìn thấy trên màn hình lớn lúc vừa tiến vào phòng học, chậm rãi mở miệng: “Since the late 1960s a growing number of…”\nGiọng nói trong trẻo lạnh lùng của cô gái vang lên trong phòng học, dừng ở trong tai mỗi người, ánh mắt của học sinh lớp 1 từ khiếp sợ, đến hoang mang, lại đến ngơ ngác, cuối cùng có người ẩn ẩn ý thức được gì đó, lại lần nữa cảm thấy khiếp sợ.\nChờ Tần Sanh đọc thuộc bài xong, vừa nhấc mắt liền đối diện với một mảnh ánh mắt xem cô giống như quái vật.\nTần Sanh: “?”\nLâm Chu là người đầu tiên phản ứng lại, anh ta run rẩy đầu chuyển sang trang PPT phía trước, hỏi: “Bạn học Tần, em vừa mới đọc… Là cái này sao?”\nTần Sanh: “… Có vấn đề sao?”\nLâm Chu cùng với chúng học sinh: “…”\nVấn đề này rất lớn đó!\nLâm Chu chỉ cảm thấy cổ họng khô rát, một hồi lâu mới khàn giọng nói: “Đây là đáp án của bài đọc hiểu trong bài kiểm tra ngẫu nhiên tuần trước…”\nDừng một chút, tiếp tục nói: “Không nghĩ tới bạn học Tần Sanh lại có thể nhớ rõ được đáp án của bài đọc hiểu, xem ra cũng đã bỏ không ít công sức học tập, thầy rất vui mừng, vô cùng vui mừng.”\nTần Sanh: “…”\nPhía sau, giọng nói của Tống Ngôn Chi đúng lúc vang lên, mang theo sự đau lòng khổ sở không cách nào bỏ qua được, cậu ta nói: “Tần Tiểu Sanh, tôi thật sự nhìn lầm cậu rồi, không nghĩ tới cậu là người trà xanh trong việc học như vậy!”\nTần Sanh: “…”\nTần Sanh vô cảm ngồi xuống, kéo áo khoác trên lưng ghế xuống che đầu mình lại, ngủ.\nLâm Chu thấy được, không những không tức giận, mà còn vui vẻ nói: “Bạn học Tần Sanh thật sự là tấm gương của học sinh chúng ta, mọi người phải học tập theo em ấy.”\nTần Sang đang mang tai nghe nhưng còn chưa mang xong: “…”\nMột vạn này có hơi lỗ.\n*\nMột tiết tiếng Anh trải qua dưới tâm trạng khó hiểu của mọi người, Lâm Chu vui vẻ dọn đồ, đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó.\nAnh ta dừng chân, một lần nữa nhìn qua những học sinh phía dưới.\n“Chuyện ngày hôm nay, tuy cuối cùng bạn học Tần Sanh cũng đọc thuộc bài, nhưng thầy không hy vọng sẽ còn xảy ra chuyện như vậy.”\n“Tuy bạn học Tần Sanh đến trễ, nhưng nếu thật sự là vấn đề của em ấy, thì không cần bất kỳ ai nhắc nhở, thầy cũng sẽ phạt em ấy, nhưng sự thật là, bạn học Tần Sanh cũng không sai.”\n“Là cô giáo Ôn của các em kêu em ấy đến văn phòng để nói chuyện, trước khi đến lớp, cô giáo Ôn cũng đã báo với thầy, thầy cũng đã đồng ý.”\nNói tới đây, Lâm Chu tạm dừng một chút, sau đó tiếp tục nói: “Ở chỗ này thầy cũng muốn nhắc nhở một vài bạn học một câu, phòng học là nơi mà mọi người đi học, không cần mang cảm xúc cá nhân vào trong lớp, không chỉ ảnh hưởng chính mình, mà cũng ảnh hưởng đến những bạn học khác.”\nVừa dứt lời, Lâm Chu liền xoay người rời đi.\nNinh Vũ Đồng vẫn luôn im lặng từ lúc Tần Sanh đọc xong bài giải đọc hiểu, nhưng giờ phút này, nghe được một câu như thế, cô ta không tự chủ được mà siết chặt lòng bàn tay, không ngừng rơi nước mắt, làm ướt bài thi ở trước mặt cô ta.\nNinh Vũ Đồng thấp giọng khóc nức nở.\nKhông ít người thấy được, nhưng cũng chỉ yên lặng mắt trợn trắng, hoàn toàn không có ai muốn đến an ủi cô ta.\nChính mình tự đi gây chuyện, cuối cùng không chỉ không thể làm khó Tần Sanh mà ngược lại còn khiến chính mình mất hết mặt mũi, xong rồi liền ở đây khóc lóc sao?\nVậy thì bọn họ còn bị đả kích tới mức muốn khóc đây này!\nAi tới an ủi an ủi bọn họ đây?