Tần Nghiên Xu tốn rất nhiều sức để kìm nén sự bực bội ở trong lòng, cô ta rút một tờ khăn giấy đưa qua: “Được rồi, đừng khóc nữa.”\nNinh Vũ Đồng ngẩng đầu, tràn đầy uất ức: “Nghiên Nghiên…”\nTrong lòng Tần Nghiên Xu phiền chán không thôi, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ mặt an ủi: “Được rồi, cậu đừng khóc nữa, không phải do cậu ta vừa khéo may mắn hơn một chút thôi sao, lần sau lại nghĩ cách đòi về là được.”\nTiếng khóc của Ninh Vũ Đồng dừng lại: “Nhưng một vạn kia…”\nSắc mặt Tần Nghiên Xu cứng đờ, cười cười dường như là không thèm để ý: “Một vạn mà thôi, không có việc gì, coi như là tôi bố thí cho cậu ta.”\nTrái tim treo lơ lửng của Ninh Vũ Đồng cuối cùng cũng buông xuống, cô ta cười lấy lòng Tần Nghiên Xu: “Tôi biết Nghiên Nghiên là tốt nhất!”\nTần Nghiên Xu: … Cô ta thật sự không muốn tốt như vậy, thật sự.\nTuy nói cô ta thật sự không thiếu một vạn này, nhưng chỉ cần nghĩ đến số tiền này đã vào túi Tần Sanh, trong lòng cô ta liền tức muốn chết.\nNhưng khi nghĩ đến kế hoạch vào ngày mai, tâm trạng trì trệ của cô ta cũng tan đi một chút.\nCô ta liếc nhìn Ninh Vũ Đồng một cái, cảm thấy chuyện vui vẻ như vậy nên tìm một người để chia sẻ, liền đè thấp giọng nói: “Ngày mai là sinh nhật của chú hai tôi, nhà tôi muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ, đến lúc đó cậu đến nhà tôi, tôi đưa cậu qua.”\nNói xong, ánh mắt nhìn sang hướng của Tần Sanh, lại lần nữa đè thấp âm thanh: “Có trò hay xem.”\nNinh Vũ Đồng không rõ vì sao tiệc sinh nhật của Tần nhị gia lại có trò hay của Tần Sanh để xem, nhưng chỉ cần nghĩ đến có thể nhìn thấy Tần Sanh xấu mặt, trong lòng cô ta liền cảm thấy rất vui vì đã báo được thù, lập tức gật gật đầu: “Được!”\n*\nLúc Tần Sanh đang yên bình ngủ ở trường học, bên phía nhà họ Bùi lại lâm vào căng thẳng.\nBùi Vĩnh Thọ nhìn cổ phiếu đang giảm xuống trên màn hình di động, lông mày hung hăng nhíu lại.\nĐã tám ngày kể từ lúc Tần Sanh rời khỏi nhà họ Bùi.\nÔng ta không những không thể dạy một bài học cho Tần Sanh, mà còn liên tiếp mất không ít tiền, hiện tại bởi vì chuyện hot search, ngay cả cổ phiếu nhà họ Bùi cũng giảm xuống.\nNếu vẫn tiếp tục như vậy, thật sự tài sản mà ông ta dùng mười mấy năm mới có được sẽ bị huỷ đi mất.\nGần đây, tình hình của Tần Tuyết Hoa cũng không tốt lắm, chủ yếu là do bà ta sắp không sống nổi trong vòng tròn của các phu nhân ở An Thành nữa.\nTrước kia đi, bởi vì chuyện bà ta lợi dụng Tần Sanh để đi giao lưu, nên sau lưng có không ít phu nhân châm chọc bà ta.\nNhưng bà ta cũng không thèm để ý.\nỞ trong mắt bà ta, nhà họ Bùi bọn họ nuôi dưỡng Tần Sanh, như vậy cô phải phát huy tác dụng của mình mới đúng, mang lại lợi ích lớn hơn nữa cho nhà họ Bùi, đó chính là tác dụng của Tần Sanh.\nĐây là rất bình thường, cho dù người khác có nói thế nào thì bà ta cũng là người có lý.\nNhưng gần đây tình hình lại thay đổi.\nChâm chọc sau lưng lại chuyển thành châm chọc ở trước mặt, nội dung cũng từ Tần Sanh biến thành đứa con trai cưng của bà ta, có người nói Bùi Vũ bị sắc dục làm mờ mắt khiến suy đồi đạo đức, cũng có nói cậu ta túng dục quá độ nên không thể sinh dục nữa.\nCó chút lời nói khó nghe đến mức khiến cho người từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, đã nghe quen những lời dơ bẩn như bà ta cũng cảm thấy không thể nghe được nữa.\nĐương nhiên, điều khiến cho bà ta khó có thể chấp nhận được chính là những công tử quyền quý mà trước đó đối xử với bà ta không tệ lại không còn để ý đến bà ta, có mấy người còn trực tiếp kéo bà ta vào sổ đen!\nTần Tuyết Hoa vuốt khuôn mặt có thêm nhiều nếp nhăn bởi vì tâm trạng kém đi, nhìn về phía Bùi Vĩnh Thọ: “Anh nghĩ cách đi chứ, nếu cứ tiếp tục như vậy, đừng nói là Vũ Nhi không thể đi ra ngoài gặp người khác, mà có khi toàn bộ nhà họ Bùi chúng ta cũng xong đời!”\nSắc mặt vốn đã khó coi của Bùi Vĩnh Thọ lại càng khó nhìn.\nÔng ta giơ tay ấn điếu thuốc vào gạt tàn thuốc, giọng nói vừa trầm vừa khàn: “Em cho rằng anh không nghĩ cách hay sao?”\nTrong khoảng thời gian này, Bùi Vĩnh Thọ chạy tới không ít nơi, tìm không ít đối tác đã từng hợp tác, nhưng không biết vì sao, những người bạn từng xưng anh em lại đột nhiên trở mặt.\nĐừng nói là hỗ trợ, ngay cả gặp mặt bọn họ cũng khó!\nChuyện khác thường này khiến ông ta cho rằng sự nghiệp kinh doanh xuôi gió xuôi nước mười mấy năm nay của mình đều chỉ là ảo giác!\nGiống như gặp ma vậy!\nBùi Vĩnh Thọ ấn ấn cái đầu đau nhức của mình, móc một tờ giấy từ trong túi ra.\nÔng ta đặt tờ giấy lên bàn trà trước mặt, duỗi tay chỉ vào: “Chỉ còn một cách.”\nTần Tuyết Hoa nhìn tờ giấy bị gấp làm bốn, ẩn ẩn đoán được cái gì đó, nhưng vẫn hỏi: “Đây là?”\nBùi Vĩnh Thọ nhìn bà ta thật sâu một cái: “Tần Sanh là người viết thỏa thuận, chỉ có mang Tần Sanh về nhà họ Bùi, chúng ta mới có thể thoát khỏi khốn cảnh trong thời gian ngắn nhất.”\nTần Tuyết Hoa lập tức ngậm miệng lại, vẻ mặt không tình nguyện.\nBùi Vĩnh Thọ làm vợ chồng với bà ta hơn hai mươi năm, không cần phải nói liền biết bà ta khó xử vì cái gì, liền hạ giọng khuyên bà ta: “Vốn dĩ cũng không thật sự muốn đuổi nó ra khỏi nhà, tuy không thể chờ được nó chủ động nhận sai, nhưng không phải kết quả cũng giống nhau hay sao?”\n“Nó chỉ là một con nhóc, em cứ coi như nhường nó một chút, đừng quá coi trọng nó.”\nBùi Vĩnh Thọ duỗi tay giữ chặt tay bà ta, vẻ mặt cảm thán: “Tuyết Hoa, mấy năm nay em làm mọi thứ vì anh, vì Vũ Nhi, vì cái nhà này, anh đều thấy được hết, cũng ghi tạc trong lòng, em giúp anh lần cuối này được không?”\nTrên mặt Tần Tuyết Hoa lộ vẻ cảm động, nhưng vẫn có chút chần chờ: “Nhưng lần trước ở khách sạn Tinh Lan em cũng đã bày tỏ ý định muốn cho nó về nhà rồi, không phải nó đã từ chối sao, lần này cho dù em có đi tìm nó, nó có thể đồng ý theo em trở về không?”\nBùi Vĩnh Thọ liền cười cười: “Lần trước nó từ chối chẳng qua là bởi vì tức giận chuyện em ra tay với nó vì Vũ Nhi mà thôi, nó chỉ là để ý đến em thôi, em quên rồi sao, từ trước đến nay nó luôn nghe lời em nhất.”\n“Cho nên, chỉ cần em bày ra thành ý của mình, nó chắc chắn sẽ trở về.”\nTần Tuyết Hoa nghĩ nghĩ, cười: “Anh nói rất đúng.”\nTừ hai năm trước, sau khi bọn họ đón Tần Sanh từ bệnh viện trở về, tuy Tần Sanh không đối xử với bà ta đến mức hữu cầu tất ứng, nhưng cũng không khác nhau lắm.\nNói đến chuyện lúc ấy ký hợp đồng với giải trí Thiên Hằng đi, rõ ràng cô cũng không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn ký tên.\nNghĩ như vậy, Tần Tuyết Hoa liền tự tin hơn, bà ta duỗi tay cầm lấy tờ đơn trên bàn trà: “Ngày mai em sẽ đi tìm nó.”\n“Chuyện này phải làm sớm không nên để muộn, theo anh thấy, hôm nay cũng không tồi.”\nTần Tuyết Hoa nghĩ lại cảm thấy cũng đúng, liền gật gật đầu: “Được, lát nữa em sẽ đón nó tan học, nói không chừng nó sẽ cảm động trực tiếp theo em trở về.”\nTrong mắt Bùi Vĩnh Thọ cuối cùng cũng lộ vẻ vừa lòng, ông ta vỗ vỗ tay Tần Tuyết Hoa: “Em vất vả rồi.”\nNói xong lại lấy ra một chiếc hộp từ trong ngăn kéo bàn trà đẩu tới trước mặt Tần Tuyết Hoa: “Đây là quà được chuẩn bị cho Linh Nhi, còn chưa kịp đưa qua, trước tiên cứ đưa cho Sanh Sanh đi.”\nTần Tuyết Hoa mở hộp ra, lúc thấy trong đó là vòng cổ kim cương lớn như hạt đậu nành, trên mặt bà ta lập tức lộ ra vẻ không vui: “Anh mua thứ này lúc nào vậy, sao không nói cho em biết? Bùi Linh ở nước ngoài sống rất tốt, tự nhiên anh chuẩn bị món quà quý giá như vậy cho con bé làm gì?”\nViên kim cương lớn như vậy, ít nhất cũng mười mấy vạn rồi.\nChỉ là một con nhóc mà phải mang một chiếc vòng cổ quý giá như vậy làm gì?\nHiện tại lại kêu bà ta đưa vòng cổ cho Tần Sanh, vậy thì thà để lại cho Bùi Linh, tốt xấu gì vẫn là con gái ruột của bà ta!\nBùi Vĩnh Thọ có chút đau đầu, nhưng chuyện của Tần Sanh còn phải dựa vào bà ta, ông ta chỉ có thể nhẫn nhịn tiếp tục khuyên nhủ: “Không nỡ bỏ con sao bắt được sói, bây giờ lấy nó ra, đến lúc đó lại lấy về không phải là được sao.”\nVừa nói như vậy, trong lòng Tần Tuyết Hoa liền dễ chịu hơn không ít, nhắc thêm vài câu, bà ta liền đứng lên: “Vậy để em đi chuẩn bị.”\nBùi Vĩnh Thọ gật đầu: “Để em chịu uất ức rồi, em yên tâm, chờ mọi chuyện qua đi, anh chắc chắn sẽ bồi thường em gấp bội.”\nLúc này Tần Tuyết Hoa mới lộ ra nụ cười vừa lòng.