Có không ít người trong giới quý tộc An Thành đã từng gặp qua Tần Sanh, họ cũng biết rằng cô gái này trông rất xinh đẹp, nhưng không ai ngờ rằng cô lại đẹp đến mức này.\nNgọc phu tuyết cơ, sống mũi xinh đẹp, môi hồng như anh đào, dưới chiếc cổ thiên nga thon dài là hai chiếc xương quai xanh tinh xảo trắng nõn, như được điêu khắc từ ngọc.\nVáy dài ngang gối màu hồng nhạt được khảm đầy những viên kim cương nhỏ toả sáng lấp lánh dưới ánh đèn, càng tốn lên bắp chân trắng mịn thon thả thẳng tắp của cô gái.\nĐương nhiên, xuất sắc nhất còn phải kể tới cặp mắt hạnh kia, giống như chứa đựng ánh sao và trăng, trong trẻo nhưng lại lộ ra vài phần lạnh nhạt xa cách.\nCô lẳng lặng đứng ở trên thang lầu, phảng phất như thần nữ lạc vào phàm trần, vừa có phần cao quý, vừa có phần thánh khiết, khiến người ta cảm thấy chỉ cần nhìn thêm một cái cũng là sự khinh nhờn, nhưng lại không nỡ rời mắt.\n“Đây là Tần Sanh?”\nCũng không biết đã trải qua bao lâu, cuối cùng cũng có người lẩm bẩm nói ra những lời này, cũng nói ra tiếng lòng của mọi người.\nSảnh tiệc lập tức sống lại, tiếng bàn tán không ngừng vang lên.\nLúc này, Tần Tranh cũng dẫn Tần Sanh xuống lầu, lập tức bị rất nhiều bạn bè và người thân vây quanh.\n“Đã sớm nghe nói nhà Tần tìm được tiểu thư đã thất lạc nhiều năm, không nghĩ tới người đó lại chính là tiểu thư Tần Sanh, thật sự chúc mừng giám đốc Tần và Tần tiểu thư.”\n“Đúng đúng, chúc mừng giám đốc Tần và Tần tiểu thư!”\n“Đến đây, mọi người cùng nâng chén chúc mừng Tần tiểu thư trở về nhà họ Tần!”\nGiữa vô số lời chúc mừng, mọi người cùng nâng ly, nhưng cho đến lúc này mới phát hiện ra chủ nhân của bữa tiệc là Tần Tranh và Tần Sanh vẫn còn chưa nhận ly rượu từ tay người phục vụ.\nMọi người không khỏi nhìn nhau.\nTần Tranh không để ý, trước tiên ông ấy vẫy tay với Tần Thời An kêu anh ấy mang Tần Sanh đi ra ngoài chơi, đợi hai người đi xa, mới quay đầu lại nhìn về phía đám người chung quanh.\nVới vẻ mặt trong trẻo nghiêm túc, Tần Tranh nghiêm túc nói: “Không phải mất đi, mà là gởi nuôi.”\nMọi người đều ngơ ngác, không hiểu ý của ông ấy.\nTần Tranh liền lặp lại lý do lúc trước mình từng nói với Vương Thục Quân một lần, xong rồi lại cười nói: “Nhưng cho dù như thế nào, Sanh Sanh cũng thật sự không lớn lên ở bên cạnh chúng tôi, đứa nhỏ này nhát gan, thân thể cũng yếu ớt, hy vọng sau này mọi người nể mặt tôi mà chăm sóc con bé một chút.”\nTuy rằng chuyện Tần Sanh bị lạc mất hay là được gửi nuôi cũng không có liên quan đến bọn họ bao nhiêu, nhưng ở đây đều là người thông minh, tự nhiên sẽ không ai nói thẳng ra, vội vàng gật đầu liên tục nói: “Chắn chắn rồi.”\nMà lúc này, Tần Sanh “Nhát gan, thân thể cũng yếu ớt\" trong miệng Tần Tranh mới vừa đá bay Bùi Vĩnh Thọ và Tần Tuyết Hoa không biết từ đâu chui ra, khuôn mặt nhỏ tinh xảo vô cảm.\nMọi người nghe được tiếng động quay lại nhìn: “…”\nChẳng lẽ Tần nhị gia có hiểu lầm gì với con gái cưng nhà mình sao?\nTần Tranh dường như không nhìn thấy ánh mắt khác lạ của mọi người, sau khi nói xin lỗi với mọi người liền xuyên qua đám người đi tới bên cạnh Tần Sanh.\nÔng ấy nhìn hai người Bùi Vĩnh Thọ đang cố gắng đứng dậy, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong khó thấy.\nCuối cùng cũng tới rồi…\nÔng ấy chớp chớp mắt che giấu sự khác thường, nhẹ giọng nói: “Đây không phải Bùi gia chủ và Bùi phu nhân sao, sao các người lại tới đây?”\nBùi Vĩnh Thọ vỗ vỗ tro bụi dính trên quần áo, không đáp lại Tần Tranh, mà trực tiếp nhíu mày nhìn về phía Tần Sanh: “Sanh Sanh, con có ý gì, ba mẹ đặc biệt tới tham dự bữa tiệc của nhà họ Tần, con làm gì vậy?”\nNói xong lại nhìn Tần Tranh một cách ẩn ý: “Chỉ mới có mấy ngày mà con đã không nhận ba mẹ đã nuôi nấng mình rồi sao? Có phải là có người nói gì đó ở trước mặt con không?”\nĐầu ngón tay Tần Sanh giật giật: “Không có ai nói gì.”\n“Vậy con…”\n“Tôi cho rằng có chó muốn nhảy vào người tôi.” Tần Sanh nâng mắt, sắc mặt lạnh nhạt: “Tiện chân.”\nXì!\nMột tráng tiếng cười vang lên, sắc mặt hai người Bùi Vĩnh Thọ chợt biến đổi, nhưng mà còn chưa đợi bọn họ nói chuyện, lại có một giọng nói cà lơ phất phơ cách xuyên qua đám người truyền vào.\n“Có lẽ em gái Sanh Sanh đã nói thiếu mấy chữ rồi, theo anh thấy, nên là thuốc cao bôi trên da chó mới đúng.” Tạ Phóng xuyên qua con đường mà đám người nhường ra đi tới, cuối cùng dừng lại ở trước mặt Tần Sanh, anh ta cười tủm tỉm cúi người nói: “Đã lâu không gặp, em gái Sanh Sanh.”\nThật ra cũng chỉ mới một tuần mà thôi.\nTần Sanh tùy ý đáp lại, lúc tầm mắt ở xẹt qua người đàn ông đứng phía sau Tạ Phóng thì chợt khựng lại, ngay sau đó lại thu hồi ánh mắt như không có việc gì.\nPhó Cảnh Hành cong môi, trong mắt xẹt qua ý cười.\nNhóc con…\nỞ đây ngoài trừ Tạ Phóng, cũng chỉ có Tần Thời An chú ý tới sự khác thường của hai người, nhưng Tần Thời An biết kế hoạch hôm nay của Tần Tranh, bởi vậy chỉ liếc Phó Cảnh Hành một cái liền thu hồi tầm mắt.\nCầm thú mơ ước em gái nhà mình có thể xử lý sau, hiện tại việc quan trọng hơn chính là giải quyết nhà họ Bùi bám lấy Sanh Sanh như thuốc cao bôi trên da chó này!\nSự xuất hiện của Tạ Phóng chắc chắn đã gây ra không ít sóng gió, đặc biệt là một tiếng “Em gái Sanh Sanh” này, mọi người nhìn nhau, trong lòng lại có sự đổi mới với địa vị của Tần Sanh ở nhà họ Tần.\nThực hiển nhiên, so với nhà họ Tần đệ nhất hào môn ở An Thành, thì địa vị của Tạ Phóng là người thừa kế của nhà họ Tạ trong tứ đại gia tộc ở Thiên Đô sẽ có trọng lượng hơn.\nNhững vị khách vốn dĩ chỉ nể mặt vì Tần Tranh giờ đây lại có thêm vài phần chân thành.\nThậm chí có người nhanh nhạy đã tiến lên một bước che ở trước mặt Bùi Vĩnh Thọ, bất mãn nói: “Hôm nay là ngày lành của nhà họ Tần và Tần tiểu thư, không nói đến chuyện Bùi gia chủ không mời tự đến, lại còn ở bên này nói năng lỗ mãng, chẳng lẽ cho rằng chuyện trước đây ở trên mạng chưa đủ lớn hay sao mà còn muốn đến đây tự chuốc lấy nhục?!”\nBùi Vĩnh Thọ không ngờ đến ông ta còn chưa bắt đầu mà đã xảy ra chuyện như vậy, sắc mặt của ông ta vô cùng âm trầm.\nĐặc biệt là khi nhìn thấy khuôn mặt của Tần Sanh không chút dao động vì sự xuất hiện của bọn họ, lòng ông ta càng thêm nặng trĩu.\nBùi Vĩnh Thọ nhanh chóng suy nghĩ, rất nhanh đã biết nếu cứ tiếp tục như vậy thì tình hình sẽ càng tồi tệ hơn, nên ông ta dứt khoát chỉ ra mục đích của chính mình.\n“Hôm nay tôi tới đây, là muốn đòi lại công bằng từ nhà họ Tần, và Tần nhị gia!” Bùi Vĩnh Thọ nghiêm mặt nói.\nDưới ánh mắt nghi ngờ và khiếp sợ của mọi người, ông ta chỉ tạm dừng một chút liền tiếp tục nói: “Sanh Sanh thật sự là con gái ruột của Tần nhị gia, nhưng trước đó, nó là con gái nuôi của Bùi Vĩnh Thọ!”\n“Tần nhị gia, Bùi mỗ thật ra muốn hỏi một chút, dưới tình huống Sanh Sanh còn chưa có chấm dứt quan hệ nhận nuôi với nhà họ Bùi mà ông đã đưa Sanh Sanh về nhà họ Tần như vậy, lại tổ chức một bữa tiệc công bố thân phận lớn như vậy, là có ý gì?”\n“Mặc kệ nói như thế nào, chuyện nhà họ Bùi chúng tôi nuôi Sanh Sanh mười bảy năm là sự thật, lúc các người không cần thì để nó lại nhà họ Bùi, hiện tại đổi ý liền không nói lời nào mà đưa về, như vậy có phù hợp không?”\nNói xong lại nhìn về phía Tần Sanh, trong mắt mang theo sự khổ sở và thất vọng: “Ba biết chuyện lần trước đã làm tổn thương con rất nhiều, nhưng Sanh Sanh à, con để tay lên ngực tự hỏi, mười bảy năm qua ba có từng đối xử tệ với con không, sao bây giờ con lại báo đáp ba như vậy?”\n“Con làm ba quá thất vọng rồi!”\nÁnh mắt lại lần nữa đảo qua toàn bộ sảnh tiệc, Bùi Vĩnh Thọ đặt sổ hộ khẩu mà mình mang theo lên chiếc bàn bên cạnh, lạnh lùng nói: “Tôi biết Bùi mỗ tôi thấp cổ bé họng không có tiếng nói, nhưng chuyện này, cho dù ra sao thì Bùi mỗ cũng là bên có lý, nếu nhà họ Tần các người không cho tôi một lời giải thích hợp lý, vậy thì chúng ta cứ gặp nhau ở trên toà án!”