Mọi người theo phản xạ nhìn theo tay của Bùi Vĩnh Thọ, sau đó liền thấy được hai chữ “Tần Sanh\" rõ ràng trên sổ hộ khẩu.\nHiển nhiên, những gì Bùi Vĩnh Thọ nói đều là sự thật, Tần Sanh thật sự vẫn chưa giải trừ quan hệ nhận nuôi với nhà họ Bùi.\nSắc mặt mọi người lập tức trở nên kỳ lạ.\nChậc.\nBên trong giới hào môn, tuy rằng chuyện đôi khi nhận về một hai đứa nhỏ, hoặc là nhận nuôi một hai đứa nhỏ, tuy không thường xảy ra nhưng vẫn có, tuy nhiên, bọn họ còn chưa từng nghe nói qua có người sẽ thoải mái tổ chức tiệc công bố thân phận dưới tình huống chưa xử lý tốt toàn bộ mọi chuyện như vậy.\nChuyện lần này mà nhà họ Tần làm, cũng coi như là độc lạ.\nLúc này, mọi người đều nhịn không được mà mang vẻ xem kịch vui.\nTần Sanh cũng nhìn sổ hộ khẩu, nhưng chỉ tùy ý liếc mắt một cái, sau đó lại chuyển tầm mắt về chỗ Bùi Vĩnh Thọ và Tần Tuyết Hoa, nhàn nhạt nói: “Không nỡ xa tôi đến thế sao?”\nBùi Vĩnh Thọ ra hiệu với Tần Tuyết Hoa, Tần Tuyết Hoa lập tức lấy ra chiếc khăn tay đã chuẩn bị từ trước, vừa lau mắt vừa khóc.\n“Sanh Sanh, con là đứa nhỏ do mẹ tự tay nuôi lớn, từ nhỏ đến lớn, thời gian con ở bên cạnh mẹ còn nhiều hơn em gái con, tuy không phải con ruột, nhưng lại hơn hẳn con ruột, mẹ đương nhiên là không nỡ xa con rồi.”\n“Mẹ đã giải thích cho con chuyện lần trước rồi, mẹ chỉ lỡ tay mà thôi, cũng không thật lòng muốn ra tay với con! Đã qua lâu như vậy rồi, cho dù con có tức giận cũng nên buông bỏ rồi, mẹ thật sự không cố ý!”\nNghe một câu cha một câu mẹ này, Tần Sanh chỉ cảm thấy sự nóng nảy đã không xuất hiện từ lâu bên trong cơ thể lại lần nữa dâng lên.\n“Câm miệng.” Cô thấp giọng nói, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.\nĐối diện với ánh mắt ngơ ngác của Bùi Vĩnh Thọ và Tần Tuyết Hoa, sắc mặt của cô càng lạnh nhạt.\n“Ba mẹ của tôi đang ở đây, các người,” Tần Sanh nhìn bọn họ, mặt mày lạnh như băng: “Là cái thá gì?”\nSắc mặt hai người chợt cứng đờ, nhưng ngay sau đó lập tức hiện lên vẻ vui mừng, Tần Tuyết Hoa tiếp tục lấy khăn tay lau mắt: “Hu hu hu, mẹ… Mẹ biết mình kém hơn Tần nhị phu nhân, Vĩnh Thọ cũng không thể so với Tần nhị gia, con lựa chọn bọn họ cũng có không gì đáng trách, mẹ có thể hiểu được, thật sự có thể hiểu được, đúng vậy, đúng vậy…”\nHốc mắt Tần Tuyết Hoa đỏ bừng, nghẹn ngào không thành lời, bộ dạng tình ý chân thành đó khiến không ít người bắt đầu dao động, ngay cả ánh mắt khi nhìn Tần Sanh cũng thay đổi.\nĐây là leo lên cha mẹ ruột hào môn liền trở mặt không nhận người sao?\nTuy rằng cũng coi như chuyện thường tình, nhưng cũng quá lạnh lùng rồi, xem ra vị tiểu thư nhà họ Tần này cũng không phải là nhân vật dễ đối phó…\nTrong lúc nghĩ ngợi, giọng nói trong trẻo lạnh lùng lại một lần vang lên: “Ngay cả nước hành tây cũng lấy ra được, bà cũng thật sự không nỡ xa tôi.”\nĐộng tác của Tần Tuyết Hoa khựng lại, ánh mắt lập loè một chút, lập tức nói: “Nước hành tây gì chứ, con nói bậy gì đó?!”\nVừa dứt lời, liền nhìn thấy một bàn tay từ bên hông giật lấy khăn tay của bà ta, ngay sau đó không biết có một ly nước lạnh từ chỗ nào hắt lên người bà ta.\nCố Nguyệt Minh xoay ly nước trống trên tay một vòng, đang chuẩn bị nói chuyện, đột nhiên nghe được một tiếng “Choang\" giòn vang —— ly nước bị bà ấy làm cho bay ra ngoài, sau khi đập ở trên mặt đất thì vỡ thành vô số mảnh nhỏ.\nMọi người: “…”\nThật là lúng túng ở chỗ một hai ba bốn năm sáu.\nKhoé miệng hai cha con Tần Tranh Tần Thời An giật giật, ngay cả Tần Sanh cũng nhịn không được mà quay mặt đi.\nThật là cay mắt.\nCố Nguyệt Minh ngoéo ngón trỏ mà mình còn đang dựng lên, sắc mặt hơi khựng lại một chút, ngay sau đó liền thu về như không có việc gì.\nBà ấy ngước cằm gật đầu với Tần Tuyết Hoa: “Không phải khóc giỏi lắm sao, tới đây, khóc lại xem.”\nTần Tuyết Hoa: “…”\nRất muốn chửi má nó!\nNguyên cái nhà này, không có ai làm việc theo lẽ thường sao?!\nTần Tuyết Hoa bẹp miệng sáu lần, chớp đôi mắt 21 lần, cuối cùng cũng phát hiện thật sự khóc không được, bà ta dứt khoát chống nạnh: “Bà kêu tôi khóc thì tôi khóc sao, tôi không cần mặt mũi à?”\nBùi Vĩnh Thọ: “…”\nMọi người: “…”\nThật là mất mặt!\nBùi Vĩnh Thọ tức đến mức huyệt Thái Dương cũng nhảy lên, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, ông ta duỗi tay gõ lên mặt bàn, trầm giọng nói: “Tần nhị gia, tôi cảm thấy, hiện tại chuyện quan trong hơn chẳng lẽ không phải đưa ra một lời giải thích cho Bùi mỗ tôi sao?”\nTần Tranh chuyển tầm mắt, nhàn nhạt nói: “Ông muốn giải thích cái gì?”\nBùi Vĩnh Thọ liền nhìn thoáng qua Tần Sanh, cười cười: “Tôi cũng không muốn lấy thứ gì của nhà họ Tần ông, tôi chỉ có một yêu cầu, để Sanh Sanh,” Ông ta chỉ Tần Sanh: “Trở về nhà họ Bùi với tôi.”\nTrước khi Tần Tranh mở miệng, Bùi Vĩnh Thọ tiếp tục nói: “Có lẽ giám đốc Tần không rõ lắm, trong trường hợp người nhận nuôi không đồng ý, ngay cả cha mẹ ruột của đứa trẻ cũng không có quyền đón con về, bây giờ tôi không đồng ý để Sanh Sanh trở lại nhà họ Tần, vì vậy nó phải theo tôi về!”\nSắc mắt Tần Tranh lạnh xuống, không khí ngay lập tức trở nên căng thẳng, mọi người đều nín thở, không dám thở mạnh.\n“Vậy giám đốc Bùi cũng có thể cũng không rõ, quy định này là trong trường hợp người nhận nuôi thực hiện nghĩa vụ nuôi dưỡng, và không có hành vi xâm phạm quyền lợi hợp pháp của con nuôi vị thành niên như bạo hành, bỏ rơi.”\nĐúng lúc này, một giọng nói rõ ràng vang lên từ đám đông, một người đàn ông đeo kính mặc vest bước ra.\nQuản Thiếu Ninh gật đầu với hai người Phó Cảnh Hành, ngay sau đó mới tiếp tục nhìn Bùi Vĩnh Thọ, tiếp tục nói: “Theo tôi được biết, bà Tần có hành vi bạo lực, ép buộc và nhiều hành vi xâm phạm quyền lợi hợp pháp của Tần tiểu thư, theo quy định trong 《 Luật nuôi dưỡng 》, ông Tần với tư cách là người gửi nuôi, có quyền yêu cầu chấm dứt mối quan hệ nuôi dưỡng giữa ngài và Tần tiểu thư.”\nDừng một chút, lại nhìn Tần Tranh: “Ông Tần, trước đây tôi nghe người ta nói, ngài đã nhiều lần cử người đến yêu cầu nhà họ Bùi phối hợp xử lý các thủ tục liên quan, nhưng vẫn luôn bị nhà họ Bùi từ chối không phối hợp phải không?”\nTần Tranh không biết người đàn ông này từ đâu xuất hiện, nhưng vừa quay đầu đã thấy con gái mình nhẹ nhàng gật đầu với mình, ông ấy liền hiểu ra.\nLập tức vô cùng nghiêm túc nói: “Đúng vậy, nhà họ Bùi hoàn toàn không muốn gặp chúng tôi.”\nBùi Vĩnh Thọ và Tần Tuyết Hoa không hề nghe nói có ai đến nhà: “…”\nĐúng là không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa, ngay cả cách nói bậy của Tần Tranh cũng giống hệt Tần Sanh!\nQuản Thiếu Ninh hơi hơi mỉm cười, sau khi đẩy đẩy mắt kính lại tiếp tục nói: “Nếu giám đốc Tần không chê, Quản mỗ có thể đại diện kháng cáo cho ngài, ngài yên tâm, tôi nắm chắc chín mươi chín phần trăm khả năng thắng kiện, đến lúc đó ngay cả phí khởi kiện cũng không cần ngài bỏ ra, bên thua sẽ chịu toàn bộ tổn thất.”\n“Nhắc nhở thân thiện,” Quản Thiếu Ninh nhìn về phía Bùi Vĩnh Thọ: “Phí kiện tụng của tôi và phí mất công của Tần nhị gia cũng không thấp đâu.”\nSắc mặt của hai người Bùi Vĩnh Thọ cứng đờ.\nTần Tuyết Hoa lập tức nổi giận: “Kháng cáo cái gì chứ, nếu có kháng cáo cũng phải là nhà họ Bùi chúng tôi kháng cáo mới đúng, còn không phải là hơi động nó một chút hay sao, sao lại tính là ngược đãi chứ?!\n“Đừng nói tôi chỉ là mẹ nuôi, cho dù là mẹ ruột con cái cũng sẽ có mâu thuẫn, tôi là mẹ thì giáo dục một chút có sao đâu?!”\n“Cái gì mà ép buộc với không ép buộc, không có chuyện đó! Không tin thì hỏi Tần Sanh, mọi chuyện có phải đều là nó tự nguyện không?!”\nQuản Thiếu Ninh nhìn về phía Tần Sanh.\nTần Sanh nhìn Tần Tuyết Hoa, nhàn nhạt nói: “ôi có tự nguyện hay không, bà không biết sao?”\nTần Tuyết Hoa: “!!!”\nTần Sanh không muốn tiếp tục dây dưa với họ, trực tiếp bảo người hầu đưa đồ đã lấy cho Quản Thiếu Ninh, gật đầu với anh ta: “Phiền anh.”\nQuản Thiếu Ninh mở giấy ra, ngay lập tức, ánh mắt giấu phía sau mắt kính loé lên sự sắc bén.\nCùng lúc đó, khóe môi Bùi Vĩnh Thọ gợi lên một nụ cười hiểu rõ.\nÔng ta đã biết…