Phó Cảnh Hành nhanh chóng nhận ra linh cảm không tốt đến từ đâu.\nChỉ thấy ba người nhà họ Tần trước đó vẫn còn đề phòng lại liếc mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời tránh đường, để lộ Tần Sanh ở phía sau, sau đó cười tủm tỉm nói với cô: “Tới đây, Sanh Sanh, đây là anh ba của ông nội Phó, kêu anh đi.”\n“Là người có quan hệ huyết thống.” Tần Tranh nhấn mạnh.\nPhó Cảnh Hành: “…”\nTần Sanh: “…”\nSau khi xác định rằng Phó Cảnh Hành không thể dẫn con gái nhà mình đi, Tần Tranh chỉ cảm thấy lưng không còn đau, chân cũng không còn mỏi, thậm chí có thể ăn thêm một bát cơm lớn, cả người trở nên nhẹ nhàng thoải mái.\nÔng ấy cười tủm tỉm đánh giá Phó Cảnh Hành: “Hoá ra cậu là cậu ba nhà họ Phó sao, tôi đã nghe Phó… Ông Phó nhắc tới cậu, quả nhiên là tuấn tú lịch sự anh tuấn tiêu sái! Tốt, là một đứa nhỏ tốt!”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nTần Thời An cũng tiến lên một bước.\nAnh ấy gật đầu với Phó Cảnh Hành, sắc mặt dịu lại: “Trước đây là anh hai nóng vội, anh hai xin lỗi cậu, cậu đừng để bụng.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nTiếp theo là Cố Nguyệt Minh, bà ấy còn ác hơn.\nBà ấy trực tiếp nhét tay của Tần Sanh vào tay Phó Cảnh Hành, cười đến mức gần như không thấy mắt: “Tiểu Phó à, tuy rằng Sanh Sanh chỉ là em… Em họ của cháu, nhưng một chữ em cũng là một chút quan hệ, sau này nhất định phải chăm sóc và yêu thương con bé nha.”\n“Ôi, đứa trẻ đẹp trai thế này, nếu không phải vì quan hệ anh em, thì làm bạn trai của Sanh Sanh nhà chúng ta cũng rất tốt, đáng tiếc, thật là quá đáng tiếc.”\nCố Nguyệt Minh lắc đầu thở dài, nhưng tiếc rằng diễn xuất vẫn còn chưa tới, khóe miệng gần như đã vểnh lên trời.\nPhó Cảnh Hành: “…”\n“Không phải,” Tạ Phóng nhịn không nổi nữa, anh ta chen vào đám người, yếu ớt mở miệng: “Từ lúc nào mà nhà họ Tần có quan hệ thân thích với nhà họ Phó vậy, bọn họ,” Anh ta chỉ chỉ Phó Cảnh Hành và Tần Sanh: “Sao lại thành anh em họ rồi?”\nBa người nhà họ Tần trao đổi ánh mắt với nhau, cuối cùng Cố Nguyệt Minh tiến lên một bước nói: “Việc này nói ra thì rất dài.”\nPhó Cảnh Hành, Tạ Phóng, Tần Sanh: “…”\nCố Nguyệt Minh thở dài ba lần, tự thấy bầu không khí đã gần đủ, mới từ từ mở miệng: “Thực ra mợ là con gái thất lạc nhiều năm của ông cụ Phó, cho nên, đúng là như vậy, họ chính là anh em họ.”\nPhó Cảnh Hành chưa từng nghe ông cụ nói mình có con gái thất lạc: “…”\nTạ Phóng mơ hồ nhớ rằng mợ hai của mình từng nói bà ấy là con gái thất lạc của nhà họ Ôn hay nhà nào đó: “…”\nChỉ có thể nói: Thế giới này thật loạn!\nPhó Cảnh Hành nhéo nhéo tay nhỏ mềm mại của cô gái, dừng một chút, cũng mỉm cười đáp lại: “Cháu biết rồi, cô, chú, anh hai yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc em gái Sanh Sanh thật tốt.”\nBa người nhà họ Tần nhìn nụ cười tiêu chuẩn của người đàn ông, trong lòng không khỏi lo lắng.\nCảm thấy có gì đó không đúng lắm…\nNhưng mà, kệ đi!\nDù sao thì cũng có quan hệ huyết thống ở đó, ngay cả quốc gia cũng không cho phép họ làm gì được!\nNghĩ như vậy, ba người lại yên tâm hơn.\nVừa lúc đó, các ông bà chủ đã chờ một lúc lâu cũng không nhịn được nữa, liền đến mời rượu, ba người liền yên tâm giao con gái (em gái) cho hai người anh họ trông chừng.\n*\nNăm phút sau.\nSau lưng một cái núi giả ở vườn sau của trang viên nhà họ Tần.\n“Không phải nói là sẽ đi một lúc sao, sao còn chưa đi?” Tần Sanh nhìn người đàn ông đang dựa vào vách núi giả, chủ động mở miệng nói.\nPhó Cảnh Hành chậm rãi thu hồi suy nghĩ, nhìn cô, nhưng lại hỏi một câu không liên quan: “Những năm đó, sống như thế nào?”\nTần Sanh ngẩn ra, rồi mới phản ứng lại là anh hỏi về ba trăm năm sau khi đến Trái Đất.\nCô thu hồi ánh mắt, bình thản nói: “Cũng vậy thôi.”\nTrước khi chuyển thế thành Tần Sanh, cô chỉ là một linh thể có ý thức, nói thẳng ra thì cũng chẳng khác gì những quỷ hồn mà người dân Trái Đất nói đến, chỉ lang thang khắp nơi.\nNhưng Trái Đất dường như là một không gian rất đặc biệt, sau khi vào Trái Đất, cô cảm nhận rõ ràng linh thể của mình ngày càng cô đọng, ngày càng ổn định, cuối cùng mới có được cơ hội chuyển thế thành người.\n“Còn anh thì sao?” Tần Sanh thu hồi suy nghĩ, nghiêng đầu nói.\n“Trong người tôi vốn đã có thương tích, nếu không có em bảo vệ một nhánh tâm mạch của tôi, có lẽ tôi đã không thể đến được Trái Đất, sau đó vì thương tích quá nặng mà rơi vào hôn mê, mãi đến vài năm trước mới tỉnh lại.”\nTần Sanh tùy ý gật gật đầu: “Nhà họ Phó cứu anh?”\nPhó Cảnh Hành dừng một chút: “Gần đúng.”\nCó lẽ vì nhắc đến những chuyện đã xa xôi đến mức gần như quên mất, nên cả hai đều có chút thất thần, mãi một lúc sau Phó Cảnh Hành mới nghiêng đầu nhìn về phía Tần Sanh, cong môi cười: “Vậy, không gọi một tiếng anh nghe thử sao?”\nTần Sanh nhìn anh, ánh mắt không mang theo cảm xúc.\nPhó Cảnh Hành liền thở dài, đưa tay nắm lấy gương mặt trắng nõn của cô gái: “Gương mặt xinh đẹp như vậy, sao không cười nhiều hơn…”\nNhững lời còn lại bị tiếng “anh” lạnh lùng của cô gái cắt đứt.\nPhó Cảnh Hành nhìn gương mặt nghiêm túc của cô, trái tim nhẹ nhàng hẫng đi một nhịp.\nTừ lục giới vào vô tận hỗn nguyên, cuối cùng đến Trái Đất, anh mang theo thương tích, mang theo sự oán hận vì bản thân bất lực, mang theo sự dằn vặt không biết cha mẹ có an toàn hay không, suốt ba trăm năm.\nKhông bờ bến, đơn độc một mình.\nNhưng giờ khắc này, trong tiếng “Anh” nhẹ nhàng, Phó Cảnh Hành cảm thấy trái tim đang trôi nổi bỗng nhiên trở nên yên ổn.\nÍt nhất, anh không còn cô độc.\nPhó Cảnh Hành dang tay ôm cô gái vào lòng, giọng khàn khàn: “Sanh Sanh.”\nÁnh mắt Tần Sanh hơi dao động, thật lâu sau, nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng người đàn ông.\nCô biết.\nCô biết cái cảm giác lẻ loi một mình, không có điểm dừng này.\nChỉ là cô may mắn hơn anh một chút.\nTuy nhiên…\nKhông biết nghĩ tới cái gì, trong mắt Tần Sanh xẹt qua một tia đen tối, cô duỗi tay đẩy Phó Cảnh Hành ra: “Đi về thôi.”\nLúc Phó Cảnh Hành ngẩng đầu chỉ nhìn thấy được bóng dáng đi xa của cô gái, anh đè đè khóe mắt chua xót, không nhịn được mà bật cười.\n“Nhóc con.”\n*\nTần Sanh không quay lại phòng tiệc, sau khi hỏi một người phục vụ, cô đã trực tiếp đi lên tầng hai qua cầu thang phía sau, nhẹ nhàng gõ cửa một căn phòng.\nVài giây sau, cửa phòng mở ra.\nTần Tranh nhìn cô gái xuất hiện ở cửa, ngẩn người một chút, rồi lập tức cúp điện thoại trong tay: “Sanh Sanh? Sao con lại lên đây?”\nTần Sanh nhìn chiếc điện thoại mà ông ấy đang nắm chặt, ánh mắt trở nên sâu thẳm.\n“Sao sáu cánh.” Tần Sanh nhìn thẳng vào đôi mắt Tần Tranh, khi thấy đồng tử của ông ấy đột ngột co lại, cô khẽ động ngón tay, tiếp tục nói: “Con đã từng ở trong Hắc Ngục, nhưng…” Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, mang theo sự tàn nhẫn: “Con đã trốn thoát.”\nTần Tranh chỉ cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể bỗng chốc đông lại, như thể nó đang chảy ngược, cơ thể ông ấy dường như không còn thuộc về chính mình, cứng đờ không thể cử động.\nSau một lúc lâu, ông ấy mới tìm lại được giọng nói của mình: “Cho nên, con chính là người mà họ luôn tìm kiếm, người sở hữu gen hoàn hảo.”\nTần Sanh chưa nghe nói đến cụm từ “gen hoàn hảo”, nhưng cô biết Hắc Ngục chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm mình, vì vậy cô gật đầu: “Có lẽ vậy.”\nCó một khoảnh khắc, Tần Tranh đã muốn bật cười, bởi vì “gen hoàn hảo” mà ông ấy tìm kiếm suốt mười mấy năm cuối cùng đã xuất hiện trước mặt ông ấy.\nNhưng ngay sau đó, trong lòng ông ấy tràn ngập sự tức giận không thể ngăn cản.\n“Hắc, Ngục!”\nÔng ấy nghiến răng, giọng nói gần như bật ra từ giữa những kẽ răng.