Hai bóng hình ngồi trên một chiếc ghế sofa trong phòng tiệc, thi thoảng lại nhìn về phía cửa nhưng vẫn không thấy người mình muốn gặp.\nTần Nghiên Xu không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Ninh Vũ Đồng bên cạnh: “Cậu đi tìm người hầu hỏi xem, Tần Sanh rốt cuộc đã đi đâu?”\nNinh Vũ Đồng có chút chần chờ: “Này…”\nĐối diện với vẻ mặt ngày càng không hài lòng của Tần Nghiên Xu, Ninh Vũ Đồng cắn cắn môi, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Nghiên Nghiên, trò hay mà cậu nói có phải là chuyện ồn ào lúc nãy của nhà họ Bùi không?”\n“Đương nhiên không phải.” Tần Nghiên Xu hừ lạnh một tiếng, mặt đầy vẻ khinh thường: “Nhà họ Bùi mà cũng dám tính kế nhà Tần bọn tôi sao, cũng không nhìn xem mình là cái loại gì.”\n“Đừng nói là chú hai của tôi không thể bị họ tính toán, cho dù có xảy ra, bọn họ thật sự nghĩ rằng chỉ cần một Tần Sanh là có thể khiến nhà họ Tần chúng ta bị dắt mũi sao?”\n“Đúng là mơ mộng hão huyền!”\nNói đến đây, Tần Nghiên Xu tiếp tục: “Nhưng Bùi Vĩnh Thọ ít nhiều gì vẫn có chút đầu óc, biết biết chọn lúc như thế này để gây chuyện, chú hai tôi sẽ vì mặt mũi của nhà họ Tần mà bảo vệ Tần Sanh một chút, nếu đặt trong trường hợp khác, có lẽ cậu ta đã bị nhà họ Bùi đưa đi rồi.”\n“Chỉ là một đứa con gái mới được đón về mà thôi, cũng chưa từng ở chung với nhau, có thể quan trọng tới mức nào chứ?”\nNhưng dáng vẻ của cả nhà Tần nhị gia lại không hề giống với việc không coi trọng Tần Sanh.\nTrong lòng Ninh Vũ Đồng khẽ châm chọc, nhưng trên mặt lại gật đầu đồng ý, thuận tiện nịnh nọt Tần Nghiên Xu: “Đúng vậy, người như Tần Sanh, văn không thành, võ không đạt, làm gì cũng không được, cho dù có là con gái ruột thì thế nào, sao có thể so được với tình cảm mười mấy năm của cậu với Tần nhị gia bọn họ được.”\n“Lúc này bọn họ chỉ là vì thể diện của đại gia tộc nên mới phải tỏ ra yêu thương cậu ta một chút thôi, theo tôi thấy, Nghiên Nghiên mới là công chúa được cưng chiều thật sự của nhà họ Tần!”\nTần Nghiên Xu hơi thu cằm, trong vẻ rụt rè lại mang theo chút đắc ý không rõ ràng.\nHiển nhiên rất là hưởng thụ những lời mà Ninh Vũ Đồng nói.\nNinh Vũ Đồng lén nhìn Tần Nghiên Xu, sau khi xác định tâm trạng của cô ta hiện tại khá tốt, mới cẩn thận mở miệng: “Cho nên, Nghiên Nghiên, vở kịch thật sự mà cậu nói…”\nTần Nghiên Xu liếc cô ta một cái: “Không phải cậu đã nói, cậu ta văn không được võ không xong, nếu đã như vậy, chẳng phải sẽ dễ dàng xem được trò cười của cậu ta hay sao?”\nNinh Vũ Đồng cân nhắc một chút, ánh mắt lập tức sáng ngời: “Nghiên Nghiên cậu thật thông minh!”\nSắc mặt Tần Nghiên Xu nhàn nhạt, tùy tay uống một ngụm rượu trái cây trong ly, nhắc nhở: “Cậu đã từng diễn vở kịch Hamlet phiên bản tiếng Anh vào tiết văn hoá ở học kỳ 1 đúng không, tôi nhớ, lúc đầu người được chọn diễn vai Ophelia là Tần Sanh nhỉ?”\nChỉ là sau đó vì cô thực sự quá trầm lặng và ngốc nghếch, nên Lương Thục Trân đã thay cô ra ngoài, không được diễn.\nNhưng không sao, giờ cô ta có thể cho cô cơ hội thể hiện bản thân mà.\nTần Nghiên Xu khẽ mỉm cười, tiếp tục hỏi Ninh Vũ Đồng: “Cậu còn nhớ lời thoại không?”\nNinh Vũ Đồng nhớ lại một chút, lắc lắc đầu: “Nhớ không rõ lắm, nhưng tôi có lưu trong điện thoại, đọc vài lần chắc sẽ nhớ lại được.”\nTần Nghiên Xu yên tâm: “Vậy cậu đi chuẩn bị đi, đợi lát nữa cậu ta đến…”\nTần Nghiên Xu cười với Ninh Vũ Đồng, hai người hiểu ý không nói gì nữa.\nThật ra Ninh Vũ Đồng có chút chần chờ.\nChủ yếu là do gần đây cô ta chịu thiệt trong tay Tần Sanh quá nhiều, cô ta rất sợ lần này cũng sẽ giống như hai lần trước, không chỉ không thể làm Tần Sanh mất mặt, mà ngược lại còn làm mất mặt chính mình.\nNhưng khi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt tự tin của Tần Nghiên Xu, lại nghĩ đến cảnh tượng mà mình thấy được vào ngày hôm qua, Ninh Vũ Đồng chỉ cảm thấy trong lòng dường như có một ngọn lửa đang bốc cháy, một chữ “Được” tự buột miệng thốt ra.\nTần Nghiên Xu vừa lòng cong môi: “Đi thôi.”\nNinh Vũ Đồng gật đầu, đang định rời đi, đột nhiên, động tác của cô ta khựng lại, nhìn về phía Tần Nghiên Xu.\nTần Nghiên Xu hiếm khi có được kiên nhẫn: “Còn có vấn đề gì sao?”\nTrong mắt Ninh Vũ Đồng chợt lóe qua vẻ tàn nhẫn: “Tôi nghĩ, nếu là trò hay, vậy thì hãy làm cho vở kịch này xuất sắc hơn một chút được không?”\nÁnh mắt của Tần Nghiên Xu hơi lóe lên: “Nói thử xem.”\nNinh Vũ Đồng nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai chú ý tới bọn họ, cô ta liền tiến tới bên cạnh Tần Nghiên Xu nói nhỏ.\nĐôi mắt của Tần Nghiên Xu hơi sáng lên, chờ đến khi Ninh Vũ Đồng nói xong lùi về sau, cô ta liền gật gật đầu: “Cứ theo lời cậu nói mà làm, cậu đi chuẩn bị đi, những thứ khác cứ để tôi lo.”\nHai người nhìn nhau, đồng thời cong môi cười.\n*\n“Tần Sanh, cuối cùng cô cũng ra rồi!”\nTần Sanh mới đi vào sảnh tiệc, liền nghe được một câu này từ rất xa, động tác của cô hơi dừng lại, nhưng cũng chỉ hơi dừng lại mà thôi, sau đó cô lại tránh ra.\nNinh Vũ Đồng muốn ngăn cản Tần Sanh nhưng lại vồ hụt: “…”\nCô ta vừa tức giận vừa xấu hổ, lập tức dùng tốc độ nhanh hơn để vọt lên, vừa chạy vừa kêu: “Tần Sanh, tôi gọi cô đó!”\nLần này Tần Sanh lại dừng bước chân, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ: “Vậy thì sao?”\nVậy thì sao?\nCô thật sự hỏi cô ta vậy thì sao à?\nNếu là người bình thường, khi bị gọi tên chắc chắn sẽ dừng lại hỏi có việc gì chứ? Nhưng cô lại không thèm để ý, giờ còn dừng lại rồi còn hỏi vậy thì sao?\nVậy thì sao cái búa á!\nNinh Vũ Đồng tức giận đến mức đỏ mặt, đang chuẩn bị nói chuyện, liền thấy Tần Sanh đột nhiên nâng tay: “Bảo vệ.”\nLập tức liền có hai người bảo vệ chạy tới.\nTrong lòng Ninh Vũ Đồng chợt nhảy dựng: “Cô muốn làm gì?!”\nTần Sanh chỉ liếc cô ta một cái rồi nhìn về phía bảo vệ, nhàn nhạt nói: “Vị tiểu thư này không nằm trong danh sách tham gia bữa tiệc, mau đưa cô ta ra ngoài đi.”\nBảo vệ ngẩn người, lập tức đồng ý, sau đó liền một trái một phải chắn trước mặt Ninh Vũ Đồng: “Tiểu thư, mời.”\nNinh Vũ Đồng mở to hai mắt nhìn, hoàn toàn không thể tin được chính mình vừa nghe được cái gì, mãi đến khi bảo vệ duỗi tay kéo cô ta, cô ta mới đột ngột phục hồi tinh thần lại.\n“Đừng chạm vào tôi!” Cô ta lạnh lùng nói.\nVừa dứt lời lại nhìn về phía Tần Sanh, kiêu ngạo ưỡn ngực nói: “Tôi là bạn của Nghiên Xu, là cô ấy mời tôi tới! Cô không có quyền đuổi tôi đi ra ngoài!”\nTần Sanh: “Có liên quan tới tôi sao?”\nCô ra hiệu với hai bảo vệ: “Ra tay đi.”\nNinh Vũ Đồng: “Tôi xem ai dám?!”\nGiữa tiểu thư nhà mình và khách khứa bình thường, bảo vệ không chút do dự bắt lấy hai vai Ninh Vũ Đồng rồi kéo người ra bên ngoài.\nNinh Vũ Đồng hoàn toàn ngây ra, mãi đến khi bị kéo đi ra ngoài vài mét, cô ta mới thét chói tai hoàn hồn: “Nghiên Nghiên, cứu tôi, mau cứu tôi với!”\nHai bảo vệ: “…”\nHọ chỉ đang kéo người, không có ý định làm hại ai, sao lại kêu cứu được nhỉ?\nĐến lúc này Tần Nghiên Xu mới phản ứng lại, lập tức bước nhanh đến, cô ta mạnh mẽ đẩy hai bảo vệ ra, giơ tay kéo Ninh Vũ Đồng về phía mình, ngực phập phồng mãnh liệt: “Đây là bạn của tôi, các người muốn làm gì?!”\nAi cũng biết Ninh Vũ Đồng là người mà cô ta đưa vào, nếu để bảo vệ ở đây đuổi ra khỏi bữa tiệc của nhà cô ta thì mặt mũi của đại tiểu thư nhà họ Tần như cô ta biết vứt vào đâu!\nCô ta tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!\nDù sao cũng là tiểu thư trong nhà, các nhân viên an ninh bị Tần Nghiên Xu đẩy ra cũng không dám tiến lên.\nLúc này Tần Nghiên Xu mới nhìn về phía Tần Sanh, cắn chặt hàm răng: “Là tôi mời Vũ Đồng, ai cho cậu cái quyền đuổi bạn của tôi chứ!”