“Quyền lợi.” Tần Sanh lặp lại hai chữ này, bỗng nhiên cong môi cười: “Tôi là thiên kim nhà họ Tần.”\nSắc mặt Tần Nghiên Xu xanh mét: “Thì sao chứ! Chẳng lẽ chỉ có mình cậu là tiểu thư nhà họ Tần, còn tôi là người nhặt về sao!”\nRõ ràng cô ta mới là tiểu thư nhà họ Tần chính gốc, còn cô chỉ là người đến sau, có lý do gì mà lại kiêu ngạo như vậy chứ!\nTần Sanh “Ồ” một tiếng, hờ hững nói: “Nhưng đây là tiệc sinh nhật của ba tôi và cũng là tiệc chào đón tôi trở về, tôi mới là nhân vật chính.”\nCô nhẹ nhàng ngẩng mắt, lạnh lùng nhìn: “Vậy nên, tôi đuổi một người không được mời tự tiện đến đây, cũng cần phải có sự đồng ý của cậu sao?”\n“Đừng quên, hôm nay cậu cũng chỉ là người được mời mà thôi.”\nMặt mày Tần Nghiên Xu lúc tái xanh, lúc trắng lúc đỏ, cuối cùng hung hăng cắn răng một cái: “Thì sao?! Đây là nhà tôi! Tôi muốn đi đâu, muốn dẫn bạn bè đi đâu, chẳng lẽ còn cần cậu quản sao?!”\n“Cậu chẳng qua chỉ là một tiểu thư bị đưa…” Đi ra ngoài mà thôi.\nNhững từ còn lại bị nghẹn lại trong cổ họng, bởi vì Tần Nghiên Xu thấy được ông cụ Tần nghe thấy động tĩnh chạy tới đây.\nCô bĩu môi, ngay lập tức đỏ mắt: “Ông nội…”\nTuy Tần Ngu không ở đây đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông biết hôm nay là bữa tiệc dành cho Tần Sanh, bất kể lý do gì gây ra xung đột thì vấn đề đầu tiên đều nằm ở Tần Nghiên Xu, hơn nữa chuyện ngày hôm qua vừa mới xảy ra không lâu, cho nên ông tới đây với tâm trạng tức giận và bất mãn.\nNhưng giờ đây nhìn thấy cháu gái mà ông yêu thương từ nhỏ đang rưng rưng nước mắt nhìn mình, cơn giận ban đầu đã giảm đi một nửa, chỉ còn lại bốn phần.\nÔng thở dài: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”\nTần Nghiên Xu lập tức chỉ vào Ninh Vũ Đồng, rồiỉ chỉ Tần Sanh: “Tần Sanh muốn đuổi bạn của con đi, cậu ta nói mình là tiểu thư nhà họ Tần, là nhân vật chính của bữa tiệc này, nên muốn đuổi ai thì đuổi!”\n“Cậu ta còn nói, cậu ta còn nói…” Tần Nghiên Xu nghẹn ngào, nhịn không được mà lau lau mắt: “Cậu ta còn nói con cũng là khách được mời đến mà thôi,” nói đến đây lại càng kích động: “Sao con lại là khách mời được, đây chẳng phải là nhà con sao?!”\nThật sự không phải.\nÔng cụ Tần nghĩ thầm, nhưng nhìn bộ dạng sắp khóc đến nơi đó của Tần Nghiên Xu, không đành lòng nói ra, chỉ xoa xoa giữa mày khuyên nhủ: “Được rồi, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, con với Sanh Sanh mới là chị em, sao lại vì một người ngoài mà cãi nhau chứ?”\nSắc mặt của người ngoài là Ninh Vũ Đồng chợt cứng đờ.\n“Hơn nữa Sanh Sanh nói cũng không sai, con bé thật sự là tiểu thư nhà họ Tần, cũng thật sự là vai chính của bữa tiệc này, cũng không đến mức muốn đuổi ai thì đuổi, nhưng nếu bạn của con khiến con bé không vui, vậy thì con bé muốn đuổi người cũng chẳng sao cả.”\nSắc mặt của Ninh Vũ Đồng và Tần Nghiên Xu lập tức cứng đờ.\nTần Nghiên Xu nhịn không được kêu: “Ông nội!”\nNinh Vũ Đồng cũng nhịn không được mà giải thích cho bản thân: “Nhưng cháu chẳng làm gì cả, cháu chỉ muốn gọi cậu ta mà thôi, cậu ta không chỉ không để ý tới, mà còn trực tiếp kêu bảo vệ đuổi cháu ra ngoài!”\nĐối với Ninh Vũ Đồng, Tần Ngu chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, nhưng khi quay đầu đối diện với Tần Nghiên Xu lại thở dài, nghĩ nghĩ, nhìn Tần Sanh, có chút khó xử: “Sanh Sanh, cháu có thể nể mặt ông nội, bỏ qua được không?”\nTần Nghiên Xu lau nước mắt, dùng ánh mắt đầy thách thức và đắc ý nhìn Tần Sanh.\nCho dù cô có chiếm lý thì thế nào, ông nội có giúp cô nói chuyện thì thế nào, chẳng phải cuối cùng vẫn đứng về phía cô ta hay sao.\nÔng nội vẫn thương cô ta nhất!\nNghĩ như vậy, nụ cười trên mặt Tần Nghiên Xu càng thêm ngọt ngào, cô ta duỗi tay khoác tay Tần Ngu chuẩn bị nói cảm ơn, nhưng một câu “Cảm ơn ông nội” còn chưa ra khỏi miệng, liền nghe được giọng nói lạnh lùng trong trẻo của cô gái vang lên.\nTần Sanh lắc lắc đầu: “Xin lỗi, không thể.”\nĐừng nói là Tần Nghiên Xu và Ninh Vũ Đồng, mà ngay cả Tần Ngu cũng ngẩn ra.\nNhưng cũng không phải vì tức giận, mà chỉ là cảm thấy bất ngờ.\nTuy rằng chỉ gặp mặt Tần Sanh hai lần, nhưng ông cũng coi như đã nhìn ra, đứa nhỏ này thoạt nhìn thì có vẻ lạnh nhạt, nhưng lại rất trọng tình và lễ phép, vô cùng kính trọng người lớn, trừ phi gặp được loại người không yên phận như Hồ Mạnh Linh, nếu không, sợ là cô cũng lười để ý.\nNgười không yên phận…\nTần Ngu lại ngẩn người, ý thức được cái gì đó, sắc mặt ông chợt nghiêm túc: “Nghiên Nghiên, người bạn này của con sao vậy?”\nTần Nghiên Xu thực sự ngơ ngác.\nRõ ràng người không thể là Tần Sanh, rõ ràng người không nể mặt ông nội chính là Tần Sanh, nhưng sao ông nội lại hỏi cô ta là có chuyện gì sao?!\nCô ta có làm gì đâu?!\nLần này Tần Ngu không quan tâm cô ta nữa, chỉ nhìn Tần Sanh: “Sanh Sanh, cháu nói đi.”\nĐây là lần đầu tiên Tần Sanh nghiêm túc đánh giá người ông nội này, một lát sau, chậm rãi nói: “Ninh Vũ Đồng muốn khiến cháu khó xử hai lần, cháu không cảm thấy lần này cậu ta gọi cháu lại vì muốn chào hỏi mình.”\nDừng một chút: “Ồn, phiền.”\nRất là không kiên nhẫn.\nÁnh mắt của Ninh Vũ Đồng loé lên, lại thẳng sống lưng, kiên quyết nói: “Đó chỉ suy đoán của cô, tôi chỉ muốn chào hỏi mà thôi!”\n“Nói như vậy, cháu không phủ nhận chuyện mình làm khó xử Sanh Sanh nhà chúng tôi hai lần đúng không?” Tần Ngu trầm giọng hỏi.\nNinh Vũ Đồng nghẹn lời, khí thế lập tức suy giảm: “Ông nội Tần…”\nTần Ngu trực tiếp kêu hai bảo vệ lại đây, phân phó: “Đuổi ra đi.”\nCuối cùng Ninh Vũ Đồng vẫn bị đuổi ra ngoài, Tần Nghiên Xu đã hoàn toàn trợn tròn mắt, nhưng còn không đợi cô ta kịp nói cái gì, Tần Ngu đã mở miệng trước.\nGiọng nói ông cụ mang theo sự bất mãn và cảnh cáo: “Nghiên Nghiên, con biết rõ người bạn này của con có mâu thuẫn với Sanh Sanh, nhưng tại sao hôm nay lại mời tới đây?”\n“Hoặc là, chẳng vì lý do gì, chỉ cần Sanh Sanh không vui, thì con mới vui sao?”\nĐôi mắt cơ trí của ông cụ lộ ra ánh sáng chiếu rọi vào lòng người, khiến những lời nguỵ biện của Tần Nghiên Xu bị chặn ở trong cổ họng, cô ta siết chặt nắm tay, thân thể run rẩy.\nTần Ngu không nhìn cô ta nữa, chỉ để lại một câu “Tự giải quyết cho tốt” rồi xoay người rời đi.\nNhưng chỉ cần người có mắt nhìn đều có thể nhìn ra sự thất vọng và tiếng thở dài trước khi rời đi của ông.\nTần Nghiên Xu cắn chặt môi, mãi đến khi Tần Sanh cũng xoay người, cô ta mới nghiến răng nói: “Tần Sanh, cậu đừng quá đắc ý!”\nBước chân của Tần Sanh không hề dừng lại chút đi.\nỞ bên cạnh cây cột bằng cẩm thạch, Cố Nguyệt Minh và Tần Thời An đồng thời thả lỏng thân thể.\n“Mẹ còn tưởng rằng ông nội con sẽ giúp Nghiên Nghiên nói chuyện, không nghĩ tới…” Cố Nguyệt Minh cảm thán.\nTần Thời An mím môi cười nhạt: “Từ trước đến nay ông nội luôn công bằng, chẳng sợ trong lòng thật sự yêu thương Nghiên Nghiên hơn một chút, nhưng ông ấy cũng sẽ đứng về bên có lý.”\nCố Nguyệt Minh liền nghĩ tới hai mươi năm mà mình gả đến nhà họ Tần, đồng tình nói: “Trách không được mỗi lần mẹ có mâu thuẫn với bác gái cả của con thì ông cụ luôn đứng về phía của mẹ, quả nhiên là do mẹ có đạo lý.”\nTần Thời An: “…”\nSợ là mẹ anh ấy hiểu lầm gì đó đúng không?\nVì sao ông nội lại đứng về phía bà ấy?\nChẳng lẽ không phải bởi vì bà nội thích vẻ đẹp của bà ấy, nên mỗi lần đều thiên vị giúp bà ấy hay sao?\nTuy ông nội công bằng, nhưng nếu có thể lựa chọn, ông cũng không muốn quỳ ván giặt đồ khi đã một đống tuổi như vậy đúng không?\nCố Nguyệt Minh hoàn toàn không biết gì cả chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng vui vẻ.