Đã là tiệc tùng, đương nhiên không thể thiếu khiêu vũ.\nKhi tiếng nhạc vang lên, không ít nam nữ trẻ tuổi đã bước vào giữa sàn nhảy.\nLà nhân vật chính hôm nay và cũng là cô gái út được nhà họ Tần cưng chiều, dĩ nhiên có không ít chàng trai đặt ánh mắt vào Tần Sanh.\nQuả thật, thật kỳ lạ.\nRõ ràng chỉ là một cô gái nhỏ nhắn, yếu ớt, nhưng chỉ cần cô lướt mắt qua đám đông, những chàng trai vừa mới bước chân ra đã tự dưng rụt lại.\nTrong lòng lạnh toát.\nĐang không hiểu chuyện gì thì thấy một bóng dáng cao ráo xuất hiện trước mặt cô gái, một gương mặt thanh tú cổ điển, đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi, khí chất thì khỏi phải nói.\nNhưng mà, ngay cả khi người đàn ông như vậy đưa tay về phía Tần Sanh, cô cũng chỉ lướt mắt nhìn một cái rồi lại quay đi, hoàn toàn không có ý định chấp nhận lời mời.\nTrái tim đang ngo ngoe rục rịch của các thiếu gia cũng lập tức tắt ngúm.\nĐược rồi, ngay cả người như vậy mà cũng không được, họ vẫn nên về nhà tắm rửa rồi ngủ thôi!\nPhó Cảnh Hành nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cô gái, để sát vào chút: “Vừa nãy còn thân thiết với anh trai, giờ chỉ mới một chút thời gian đã quay mặt không nhận người rồi?”\nTần Sanh: “Chưa từng nhận.”\nSiêu cấp vô tình.\nPhó Cảnh Hành nheo mắt nhìn cô một cái, đột nhiên nắm lấy một lọn tóc rủ xuống bên tai cô, kéo nhẹ: “Gọi anh trai đi.”\nTần Sanh: “…”\nKhông thèm để ý đến.\nCó giỏi thì cứ kéo cho cô hói đi.\nCũng khá cứng đầu.\nPhó Cảnh Hành bật cười, khoé mắt lướt qua vài người đang đi về phía này, ánh mắt anh lóe lên, lại gần cô gái thêm một chút: “Mẹ và anh trai của em sắp đến, em nói xem, nếu tôi hôn em một cái.”\nnh chỉ vào khuôn mặt trắng trẻo của cô: “Thì họ sẽ phản ứng thế nào?”\nTần Sanh: “…”\nBa giây sau: “Anh trai.”\nMột tiếng không có cảm xúc, không có tình cảm, nhưng Phó Cảnh Hành lập tức cười rộ lên.\nAnh xoa đầu cô gái: “Thật ngoan.”\nRồi từ từ lùi lại.\nLúc Cố Nguyệt Minh và Tần Thời An lại đây, họ chỉ thấy cảnh tượng hai người đang nói chuyện với nhau, đứng khá gần nhưng không đến mức quá sát nhau, lòng không hiểu tại sao bỗng nhiên lại nhẹ nhõm.\nCố Nguyệt Minh cười tủm tỉm tiến lên: “Sanh Sanh, tiểu Phó, không đi khiêu vũ sao?”\nĐều không đợi bọn họ trả lời, bà ấy cũng đã tìm được nguyên nhân: “Có phải không biết nhảy hay không, không sao cả, đến đây Sanh Sanh, mẹ sẽ dẫn con nhảy.”\nBà ấy dứt khoát nắm tay Tần Sanh, lại ôm eo cô, kéo mạnh đã đưa cô vào sàn nhảy, còn không quên gọi to về phía Tần Thời An: “Thời An à, tiểu Phó giao cho con, con nhớ chăm sóc cho cậu ấy nhé!”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nTần Thời An: “…”\nHai người đàn ông cao trên 185 nhìn nhau, đồng thời rùng mình.\nMẹ anh ấy (Mẹ của Sanh Sanh) thật sự tuyệt!\nNói về khiêu vũ đâu thì Tần Sanh cũng biết một chút, nhưng không thể chịu nổi mẹ cô là một người gà mờ nhảy không có chút quy tắc nào cả!\nSau khi bị dẫm lên mười ba lần và suýt bị ngã năm lần, Tần Sanh hết hy vọng.\nCô dừng lại, mặt không biểu cảm nói: “Con mệt rồi.”\nCho nên cứ bỏ đi.\nCố Nguyệt Minh: “…”\nBà ấy lập tức lấy điện thoại ra nhắn tin cho Tần Tranh: [Đại Minh hôm nay là bị con gái ghét bỏ, đau lòng.jpg]\nTần Tranh đứng cách đó vài mét, nhìn thấy vợ mình dẫm lên giày của con gái đến méo mó: “…”\nÔng ấy ấn ấn giữa trán, xin lỗi vị khách trước mặt rồi đi vào, nhận lấy tay của Cố Nguyệt Minh từ tay Tần Sanh, đau lòng cho con gái: “Sanh Sanh đi nghỉ ngơi đi, để đó cho ba.”\nTần Sanh liền để họ tự do yêu đương.\nCô bước ra ngoài.\nĐột nhiên, trong lòng cô khẽ động, nhanh chóng bước sang bên phải một bước.\nCùng lúc đó, “Bịch” một tiếng, một chiếc ly rượu vang vỡ tan tành, rượu vang đỏ văng tung tóe khắp nơi.\nTần Sanh cúi đầu nhìn lại, liền nhìn thấy chiếc giày cao gót màu bạc hồng của mình dính một vết bẩn đỏ sẫm nhỏ, không lớn lắm, chỉ bằng hai móng tay nhưng rất nổi bật.\nNgoài giày, trên váy cũng bị văng ba giọt.\nMí mắt rũ xuống che khuất đôi mắt, cũng che khuất cái lạnh đang từ từ tụ lại trong mắt.\nLúc này, một tiếng kêu hơi có phần cố ý vang lên, kèm theo tiếng “lộc cộc” của giày cao gót trên mặt đất, một hình bóng mặc váy dạ hội đỏ xuất hiện không xa trước mặt Tần Sanh.\nQuý Thanh Thanh trước tiên nhanh chóng nhìn vào giày và trang phục của Tần Sanh, khi thấy chỉ dính một chút rượu đỏ, ánh mắt cô ta thoáng qua một nét tiếc nuối, nhưng ngay sau đó đã được sự áy náy tràn đầy thay thế.\nCô ta đưa tay nắm lấy làn váy của Tần Sanh, vừa lau vừa không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, vừa nãy bị người ta va phải nên không giữ chặt được ly, giờ bẩn thành như vậy, thật xin lỗi Tần tiểu thư!”\nTần Sanh: Cô có thể chọn tiếp tục lải nhải, nhưng chân tôi có thể nhanh hơn tay cô đấy.”\nTrong đầu Quý Thanh Thanh lập tức hiện lên cảnh Tần Sanh một chân đá bay hai vợ chồng Bùi Vĩnh Thọ ra ngoài.\nBàn tay có vẻ đang lau, nhưng thực chất đang âm thầm kéo váy chợt dừng lại, ngượng ngùng rụt lại: “Tần tiểu thư nói gì vậy, sao tôi lại không hiểu nhỉ?”\nLúc này Tần Sanh mới nhìn rõ mặt người phụ nữ, dừng lại một chút, nhớ ra: “Quý Thanh Thanh.”\nCô đã gặp người phụ nữ này, không chỉ một lần.\nTrong số ít lần gặp gỡ Kiều Dịch Hàn, lần nào cũng đều có hình bóng của người phụ nữ này, đây được coi là một trong những người cuồng nhiệt theo đuổi Kiều Dịch Hàn.\nTần Sanh cũng hiểu lý do mà người phụ nữ này lại đến gần.\nQuý Thanh Thanh không ngờ cô còn nhớ mình, ánh mắt lóe lên, lập tức nở một nụ cười đúng mực: “Hoá ra Tần tiểu thư vẫn nhớ tôi, thật là vinh hạnh cho Thanh Thanh.”\n“Trí nhớ của tôi khá tốt, những gì đã gặp đều nhớ, vinh hạnh thì không cần đâu.”\nKhoé miệng Quý Thanh Thanh giật giật:… Cũng không cần phải giải thích nghiêm túc như vậy, cô ta chỉ khách sáo một chút thôi.\nQuý Thanh Thanh hít sâu một hơi để kiềm chế cảm xúc, lại nở nụ cười.\nNhưng chưa kịp để cô ta nói chuyện, Tần Sanh cũng đã nhàn nhạt mở miệng: “Xấu, phiền, ngốc, không có hứng thú, cho nên, đừng làm phiền tôi, hiểu không?”\nPhản ứng đầu tiên của Quý Thanh Thanh là cho rằng Tần Sanh đang chửi mình xấu phiền ngốc, nhưng nghĩ lại thấy không đúng, một lúc lâu sau, cuối cùng hiểu ra, nhưng vẫn mang theo sự không thể tin nổi: “Cô nói… Là Kiều thiếu?”\nTần Sanh: “Còn ai vào đây nữa?”\nQuý Thanh Thanh: “…”\nMột câu “còn ai vào đây nữa” thật là quá hiển nhiên!\nĐường đường thiếu gia của hào môn đứng thứ hai An Thành, người nắm quyền thứ hai của nhà họ Kiều, đẹp trai, giàu có, thân hình chuẩn, lại tài năng hơn người, được coi là chàng thiếu gia mà các tiểu thư An Thành muốn gả nhất, sao lại bị cô đánh giá bằng ba chữ “Xấu, phiền, ngốc” nhỉ?\nThật quá đáng!\nKiều Dịch Hàn xấu phiền ngốc, vậy còn cô ta thì sao?\nNgười đã theo đuổi Kiều Dịch Hàn ba năm như cô ta mà vẫn không được một cái gì, thì tính là gì?\nRất xấu?\nRất phiền?\nRất ngốc?\nQuý Thanh Thanh chỉ cảm thấy một cơn tức từ đan điền bùng lên, phừng phừng lao lên, thẳng tới trán, cô không nghĩ ngợi gì liền nói: “Cô mới là người xấu xí, phiền phức, ngu ngốc!”\nTần Sanh: “…”