[Nói đúng, cho nên, mày về hưu đi ]\n[Thật ra cũng không ảnh hưởng, dù gì cũng chỉ có thế ]\nLục Phỉ nhìn hai hàng chữ này, đột nhiên, khẽ cười một tiếng: “Bạn nhỏ này có chút ngông cuồng.”\nNhưng thực sự có vốn liếng để ngông cuồng.\nĐể anh ta nghĩ xem, lúc anh ta rời đi đã tám tuổi, lúc này, có lẽ là mười bảy rồi, ừm, là cô gái lớn rồi.\nLục Phỉ vuốt cái cằm trơn bóng, một đôi hồ ly xinh đẹp xẹt qua vẻ hứng thú.\nAnh ta cũng không có ý đồ phản kích hoặc phòng thủ, vỗ vỗ tro bụi không tồn tại trên người liền đứng lên, đi ra khỏi phòng, đối diện với một người đàn ông vạm vỡ râu ria xồm xoàm.\nNgười đàn ông to lớn phát ra một câu tiếng Trung cứng ngắt, giận dữ nói: “Đây rốt cuộc là chuyện như thế nào, tại sao tất cả máy tính trong ngục đều điên cuồng báo nguy?!”\nBước chân của Lục Phỉ không ngừng lại, lười biếng nói: “À, cái kia sao, bị người ta công phá tường lửa đó.”\nNgười đàn ông to lớn sợ hãi cả kinh, ngay sau đó trong lòng liền dâng lên lửa giận, anh xách cổ áo Lục Phỉ lên: “Không phải mày đã nói người ở bên kia tuyệt đối không phải là đối thủ của mày sao, không phải mày đã nói chắc chắn sẽ không có vấn đề sao, sao bây giờ mày lại nói với tao tường lửa đã bị người ta công phá?!!”\nLục Phỉ dường như không phát hiện được ánh mắt như muốn giết người của người đàn ông to lớn, vẫn duy trì bộ dạng hơi rũ mắt dường như đang buồn ngủ: “Tao cảm thấy hiện tại chuyện mày nên làm là đi thông báo dời đi, mà không phải là ở đây nhiều lời với tao, nhỉ?”\nAnh ta nhấc mi mắt, khóe môi nở nụ cười: “Hoặc là, mày muốn chết sao?”\nVừa dứt lời, anh ta liền gật đầu như suy tư gì đó: “Thì ra là thế.”\nNgón tay thon dài nắm lấy cánh tay của người đàn ông to lớn đang nắm cổ áo của mình, ngón tay Lục Phỉ siết chặt lại từng chút một, ngay sau đó, tiếng nứt xương răng rắc vang lên, cơ thể người đàn ông to lớn chậm rãi mềm xuống.\nThẳng đến cuối cùng nằm trên mặt đất giống như một bãi bùn lầy, hoàn toàn không còn tiếng động.\nLục Phỉ cong môi cười, lông mi khẽ chớp, chậm rãi phun ra hai chữ: “Thật cùi bắp.”\n*\nTần Sanh xem xét máy tính của đối phương một lần, đúng như dự kiến, không thu hoạch được gì.\nCô chưa thấy qua người đứng sau lưng Hắc Ngục, nhưng qua vài lần giao thủ gián tiếp hoặc trực tiếp, cô đã phát hiện, đối phương không chỉ hành sự nghiêm cẩn, không để lại bất kỳ dấu vết, mấu chốt nhất chính là, trong tay đối phương dường như nắm giữ rất nhiều kỹ thuật vượt xa thời đại này.\nVí dụ như kỹ thuật gen, ví dụ như kỹ thuật AI mà cô lén học được.\nKhiến người ta không thể biết được thực lực của người đó.\nLúc đầu, Tần Sanh từng hoài nghi đối phương là người giống như cô, hoặc là Phó Cảnh Hành, là từ dị giới đi vào địa cầu, nhưng rất nhanh cô đã bác bỏ suy đoán này.\n3000 thế giới lớn, hàng tỷ thế giới nhỏ.\nỞ trong trí nhớ xa xăm của cô, địa cầu là trường hợp đặc biệt duy nhất, mặc dù linh khí ở những vị diện khác nồng đầm hơn địa cầu rất nhiều, nhưng nếu xét về trình độ khoa học kỹ thuật hoặc chất lượng cuộc sống, thì những vị diện đó không có cách nào so sánh được với địa cầu.\nCho nên, không phải là dị giới.\nTần Sanh chỉ ở nghĩ qua một lần liền không còn nghĩ lại, cô ngước mắt lên, chỉ một vị trí trên máy tính nói: “Vị trí đối phương.”\nDừng một chút, nhàn nhạt nói: “Có thể phái người đi qua nhìn xem, nhưng sẽ không thu hoạch được gì.”\nÁnh mắt vừa mới sáng lên của mọi người trong Ám Bộ lại lập tức tối sầm, nhưng cũng có người không tán đồng: “Nói không chừng bọn họ còn chưa kịp rút lui, tôi cảm thấy vẫn nên phái thêm chút người qua đó điều tra, lỡ như bọn họ muốn tương kế tựu kế để mai phục thì chúng ta cũng không đến mức bị giết trở tay không kịp.”\n“Đây chính là lần đầu tiên chúng ta tìm được vị trí chính xác của Hắc Ngục, cơ hội tốt như thế này, sao có thể bỏ lỡ được, nếu lui một bước mà nói, cho dù thật sự không thu hoạch được gì thì cũng chỉ là mọi người vất vả đi một chuyến tay không mà thôi, cũng không có tổn thất?”\nNgười nói chuyện chính là Cốc Thanh Sơn, đội trưởng đội 3 của Ám Bộ, vừa dứt lời, anh ta liếc mắt nhìn Tần Sanh một cái, cười một tiếng: “Thuật châm cứu xuất thần nhập hoá và kỹ thuật hacker của Tần tiểu thư thật sự khiến người ta kính nể, nhưng chuyện có phái người hay không, phái bao nhiêu người lại là chuyện nội bộ của Ám Bộ chúng tôi, Tần tiểu thư nhúng tay vào chuyện này có phải không quá thích hợp hay không?”\nTần Sanh liếc mắt nhìn người đàn ông một cái, thần sắc nhàn nhạt: “Được.”\nChỉ có một chữ, không nói thêm cái gì.\nCốc Thanh Sơn còn đang chờ cô phản bác, nhờ đó anh ta có thể nắm lấy cơ hội mà đả kích cô, nhân cơ hội cắt đứt đường lui không cho cô gia nhập Ám Bộ: “…”\nDường như một quyền dùng hết toàn lực đánh vào bông, không đau không ngứa, nhưng lại khó chịu vô cùng.\nSắc mặt đang tươi cười của Cốc Thanh Sơn lập tức có chút cứng đờ.\nCàng khiến cho anh ta khó chịu chính là, Tần Sanh không nói, nhưng nhóm kỹ thuật viên của tổ kỹ thuật vừa mới tìm được thần tượng lại không thể nhịn được, lập tức hóa thân thành những người điên cuồng bảo vệ thần tượng.\n“Lời này của đội trưởng Cốc là có ý gì, Tần tiểu thư chỉ là phát biểu một chút ý kiến cá nhân, làm gì có ý muốn can thiệp vào nội bộ Ám Bộ đâu, ngài như vậy chẳng khác gì đang làm lớn chuyện lên.”\n“Đội trưởng Cốc, không phải ngài cũng nói, đây là lần đầu tiên chúng ta tìm được vị trí chính xác của Hắc Ngục sao, vậy ngài có còn nhớ vị trí này được tìm ra như thế nào, là do ai tìm được sao?”\n“Lúc trước Tần tiểu thư bảo vệ Ám Bộ chúng ta, lúc sau lại tìm được vị trí Hắc Ngục, vừa quay đầu ngài lại nhắc nhở cô ấy không cần nhúng tay vào nội bộ Ám Bộ chúng ta?”\n“Tại sao lúc trước ngài không nói lời này trong lúc lúc Tần tiểu thư đối đầu với đối phương đi, chờ cô ấy giải quyết xong vấn đề lại bắt đầu ý kiến là sao?”\n“Ngài thốt ra những lời này, chính là đang đặt tất cả người Ám Bộ chúng ta trên giá nướng!”\n“…”\nMười mấy kỹ thuật viên, anh một câu tôi một câu, khiến sắc mặt Cốc Thanh Sơn xanh mét, nhưng không thể thốt lên một câu nào.\nSự lạnh lẽo vừa hiện lên trên mặt Tần Tranh và Tần Mộ Viễn chậm rãi tan đi, cơ thể căng chặt cũng thả lỏng.\nHai người liếc nhau, cuối cùng Tần Mộ Viễn mở miệng nói: “Được rồi, nếu ầm ĩ nữa cũng không thể phái người đi.”\nÂm thanh chợt yên tĩnh lại, nhưng trên mặt không ít người vẫn còn mang theo vẻ bất mãn.\nĐương nhiên, là bất mãn với Cốc Thanh Sơn.\nÁnh mắt của Tần Mộ Viễn chợt lóe lên, nhìn về phía Cốc Thanh Sơn: “Nếu đội trưởng Cốc cảm thấy cơ hội lần này là khó được và không thể bỏ lỡ, vậy cứ như vậy đi, chuyện này liền giao cho đội trưởng Cốc vào đội 3 của cậu phụ trách.”\n“Dù sao thì chuyện mang bao nhiêu người hay bố trí như thế nào, đều do chính cậu quyết định, bên chỗ tôi sẽ không can thiệp thêm, tuy nhiên, nhưng tôi nói trước, mọi thứ thuận lợi thì không sao, nhưng nếu vì cậu phán đoán sai lầm mà tạo thành tổn thất, thì đó chính là trách nhiệm của cá nhân cậu, sau khi xong việc tổ chức sẽ không gánh vác phí tổn này.”\nÝ tứ chính là hiện tại Cốc Thanh Sơn có thể mang tất cả người của đội 3 đi ra ngoài, thậm chí có thể xin bố trí với cấp bậc cao nhất, nhưng nếu cuối cùng anh ta thất bại trở về, như vậy tổ chức sẽ không phụ trách chi tiêu.\nPhải biết rằng mỗi lần thành viên Ám Bộ đi làm nhiệm vụ đều sẽ nhận được một khoản phí trợ cấp không nhỏ, còn có chi phí sử dụng thiết bị cấp cao, cộng thêm vào cũng là một khoản không nhỏ, nếu tất cả đều để một mình Cốc Thanh Sơn phụ trách…\nSắc mặt Cốc Thanh Sơn lập tức thay đổi, cuối cùng hung hăng cắn răng một cái: “Được!”\nLúc này nếu anh ta không đồng ý thì chính là đang tát vào mặt mình, bởi vậy chẳng sợ trong lòng đã có chút hối hận, nhưng anh ta cũng chỉ có thể cắn răng nhận lấy!\nCuối cùng, anh ta liếc mắt nhìn mấy người Tần Sanh Tần Mộ Viên một cái, hừ lạnh một tiếng, xoay người rời khỏi tổ kỹ thuật.