Chương 83: Hái hoa tặc tới hái hoa đây, cô gái nhỏ, có sợ không?
Tần Sanh dùng suốt thời gian một ngày để nuôi dưỡng Thiên Thuật Tử mới có thể cứu được cây thuốc sắp chết về, mà Tần Sanh cũng vì tiêu hao quá nhiều linh lực nên trực tiếp ngã xuống giường ngủ thiếp đi.\nCô bị một tiếng “Răng rắc” rất nhỏ đánh thức.\nMở mắt ra, chỉ thấy chiếc màn mỏng màu hồng nhạt sa bị gió đêm thổi qua hơi bay lên, được ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, lay động ra một độ cong dịu dàng.\nLà một cảnh đẹp tuyệt đẹp.\nNhưng lại không thể sánh được với đôi mắt đột nhiên gặp được.\nLà một đôi mắt như viên ngọc đen như mực, bên cạnh phiếm vầng sáng màu vàng nhợt nhạt, được ánh trăng chiếu vào, trong suốt, sâu thẳm, thần bí.\nNhưng lại không giấu được sự dịu dàng.\nPhó Cảnh Hành không dự đoán được cô sẽ nhìn tới, có hơi kinh ngạc một chút, chợt nhẹ nhàng cười: “Tỉnh rồi.”\nGiọng điệu rất bình tĩnh tự nhiên, không có sự xấu hổ vì bị bắt gặp, Tần Sanh không khỏi chớp chớp mắt, mãi đến phát hiện không biết khi nào trên người mình đã được đắp chăn, cô mới ẩn ẩn bừng tỉnh: “Đã sớm lại đây sao?”\nPhó Cảnh Hành gật gật đầu: “Đã tới được một lúc.”\nTần Sanh nhấp môi, không nhịn xuống, đè đè giữa mày.\nHiện tại sự cảnh giác của cô cũng quá thấp.\nCũng bởi vì người tới là Phó Cảnh Hành, nếu là một người khác…\nSuy nghĩ vừa loé qua trong lòng, Tần Sanh liền ngây ngẩn cả người.\nBởi vì cô đột nhiên phát hiện, nếu là một người khác, đương nhiên cô sẽ không mất cảnh giác để đối phương vào phòng mình như vậy, lại còn đắp chăn cho cô rồi im lặng rời đi.\nCho nên, bắt đầu từ khi nào mà Phó Cảnh Hành đã trở thành trường hợp đặc biệt của cô vậy?\nKhông đợi nghĩ ra nguyên nhân là gì, bóng đen trước mặt chợt lóe lên, người đàn ông lại lần nữa xuất hiện ở trước mặt.\nPhó Cảnh Hành vốn đã chuẩn bị rời đi, nhưng vì cô đã tỉnh lại, anh liền dứt khoát trở về, thấy cô vẫn luôn ngơ ngác không nói lời nào, liền để sát vào một chút, nhẹ giọng hỏi: “Tức giận?”\nTần Sanh: “Ừm?”\nPhó Cảnh Hành cũng ngẩn người, vừa tức giận lại vừa buồn cười: “Một người đàn ông trưởng thành như tôi, nửa đêm… Nửa đêm lẻn vào phòng em, em không nghĩ gì sao?”\nÀ, cái này à.\nTần Sanh nhìn anh một cái, đột nhiên dùng một tay chế trụ tay anh, uốn éo, ngẩng đầu, dùng đầu gối đè anh ở trên giường, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Không có việc gì, anh đánh không lại tôi.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nCho nên, trọng điểm là cái này sao?\nTrong đôi mắt đen nhánh xẹt qua vẻ khác thường, phần eo của Phó Cảnh Hành dùng sức, thân mình vừa chuyển liền tránh thoát sự khống chế của cô, ngược lại cúi người về phía trước.\nTần Sanh đã sớm phản ứng lại từ lúc anh bắt đầu hành động, lập tức uốn gối lùi về sau, nhưng lại quên mất đang ở trong phòng, lập tức liền đánh rơi mấy con thú bông màu hồng nhạt trên giường, cuối cùng bị Phó Cảnh Hành vây lại ở phía đầu giường.\nĐôi tay người đàn ông vòng quanh người cô, mắt đen gần trong gang tấc mang theo ý cười.\nAnh giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng đảo qua khuôn mặt trắng nõn của cô gái, giọng nói mang theo vài phần trêu đùa mập mờ, nói: “Hái hoa tặc tới hái hoa đây, cô gái nhỏ, có sợ không?”\nTần Sanh ngước mắt lên nhìn anh: “Anh sợ sao?”\nPhó Cảnh Hành ngẩn người, ngay sau đó liền cảm thấy cảm giác tê mỏi truyền đến từ chỗ eo, chỉ qua một lát đã lan ra khắp người.\nĐầu ngón tay anh chợt khựng lại, sắc mặt dần trở nên kỳ lạ: “Ra tay tàn nhẫn với anh trai như vậy sao?”\nSắc mặt Tần Sanh không đổi: “Anh nói là, hái hoa tặc.”\nHơn nữa.\nCô ngước mắt lên nhìn anh, nghiêm túc nói: “Đàn ông không có kẻ nào là tốt cả.”\nTầm mắt đảo qua nơi nào đó của người đàn ông, khuôn mặt nhỏ tinh xảo của cô gái vẫn là vẻ lạnh lùng bình tĩnh: “Không dùng được là an toàn nhất.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nSau một lúc lâu, anh hoàn hồn, không nhịn được mà nghiến răng nói: “Em học mấy thứ linh tinh này ở đâu vậy?”\nTần Sanh chớp chớp mắt, dường như đang nhớ lại, nghĩ tới.\nCô cúi người chui ra khoi vòng vây của Phó Cảnh Hành, lấy ra một quyển sách nhỏ từ trong ngăn kéo tủ đầu giường, lật đến một trang nào đó, đưa tới trước mặt Phó Cảnh Hành: “Trong hồ sơ bệnh án có ghi.”\nPhó Cảnh Hành thuận tay tiếp nhận quyển sách, quét mắt nhìn thoáng qua, sắc mặt vốn vi diệu lại càng thêm vi diệu, đặc biệt là khi nhìn thấy tiêu đề trên bìa quyển sách “101 cô gái bị lừa dối vì yêu sớm”, cả khuôn mặt anh đều cứng đờ.\nCho nên, hiện tại anh chính là tên cặn bã lừa gạt tình cảm của con gái sao?\nPhó Cảnh Hành một lời khó nói hết.\nAnh há miệng thở dốc, đang muốn giải thích cho chính mình hai câu, liền nghe được tiếng đập cửa từ cửa phòng truyền đến, ngay sau đó là giọng nói mang theo vẻ khẩn trương của Cố Nguyệt Minh: “Sanh Sanh, dậy rồi à?”\nTần Sanh liếc mắt nhìn Phó Cảnh Hành một cái, nhéo nhéo đầu ngón tay, “Ừm” một tiếng.\nNghe được âm thanh, Cố Nguyệt Minh thoáng nhẹ nhàng thở ra, liền nói ngay: “Anh con nói trong nhà có trộm đột nhập, mẹ thấy không yên tâm nên lại đây gặp con, hơn nữa hôm nay con ngủ sớm, cơm tối cũng chưa ăn, mẹ cho người chuẩn bị đồ ăn khuya, mẹ mang lên cho con rồi.”\nTần Sanh lại liếc “kẻ trộm” Phó Cảnh Hành một cái, trả lời bà ấy: “Chờ một lát.”\nVừa dứt lời liền rút ngân châm đang cắm trên eo Phó Cảnh Hành ra, ra hiệu cho anh.\nPhó Cảnh Hành hiểu ý, không hề giãy giụa, xoay người liền trở về cửa sổ.\nĐang chuẩn bị nhảy xuống, vừa cúi đầu liền nhìn thấy Tần Thời An đang chậm rãi đi tới, còn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn sang hướng phòng Tần Sanh.\nHiển nhiên cũng là lo lắng cho cô nên lại đây xem xét tình hình.\nAnh: “…”\nNhanh chóng ngăn cản cánh tay đang chuẩn bị mở cửa của Tần Sanh, chỉ chỉ cửa sổ, nhỏ giọng nói: “Anh hai em ở dưới lầu.”\nTần Sanh: “…”\nĐiều này thật là khiến người ta… Đau đầu.\nTầm mắt đảo qua khắp phòng, giường, tủ, bàn sách, nhìn không sót gì, hoàn toàn không có nơi có thể cho người trốn thoát.\nGiữa mày Tần Sanh giật giật.\nGiọng nói hối thúc của Cố Nguyệt Minh xuyên qua cửa truyền tới, ánh mắt Tần Sanh chợt chuyển động, dừng lại ở trên giường.\nPhó Cảnh Hành thấy được, gương mặt tuấn tú chợt đen lại.\nSau một lúc lâu, gật đầu: “Được.”\nMột chữ, mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi, vừa dứt lời liền xoay người, nhưng chỉ một cái chớp mắt, lại xoay trở về.\nỞ dưới ánh mắt nghi hoặc của cô gái, anh giữ chặt gáy cô, cúi đầu liền dùng lực hôn lên trán cô.\nTrước khi Tần Sanh kịp phản ứng lại, anh đã cúi người biến mất không thấy bóng dáng.\nChỉ còn giọng nói khàn khàn truyền vào trong tai: “Cũng không thể để anh trai trốn vào đáy giường mà không có lý do đúng không.”\nNếu thật sự bị coi là “Hái hoa tặc”, như vậy anh cũng phải làm chút gì đó để xứng đáng với cái danh này.\nTần Sanh: “…”\nCô nghiêm mặt, khuôn mặt vô cảm mở cửa phòng.\nCô chưa kịp mở lớn cửa, Cố Nguyệt Minh liền vọt như bay vào, tầm mắt đảo qua khắp phòng, không thấy được kẻ trộm, thoáng nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn nắm lấy bả vai Tần Sanh, hỏi: “Sanh Sanh con không sao chứ?”\nVừa nói vừa kiểm tra khắp người cô, vẻ khẩn trương bộc lộ ra ngoài.\nTần Sanh: “… Không có việc gì.”\nCố Nguyệt Minh lại chú ý tới mấy con gấu bông rơi đầy đất, trái tim vốn dĩ đã khẩn trương lại càng thêm căng thẳng: “Có phải kẻ trộm kia lẻn vào phòng con hay không? Có phải vừa tên đó bắt cóc không cho mở cửa cho mẹ đúng không?”\n“Sanh Sanh, nếu có thì con cứ nói ra, con yên tâm, mẹ có thể đánh tên đó, nếu không được thì ba và anh con đều đang bảo vệ ở bên ngoài đó!”\nTần Sanh: “…”\nCho nên, cái tên này, tại sao lại làm chuyện ngu ngốc là đến thăm phòng ngủ của cô vào ban đêm vậy?\nKẻ trộm vừa ngu ngốc vừa thiếu kinh nghiệm Phó Cảnh Hành: “…”\nXem như anh đã thua trên tay cả nhà cô gái nhỏ rồi.