Tần Sanh không biết Phó Cảnh Hành đã rời đi vào lúc nào, cũng không biết anh đã làm cách nào để tránh khỏi tầm mắt của anh hai nhà mình, dù sao thì sau khi cô kéo mẹ cô xuống lầu ăn bữa ăn khuya xong, lại trở về phòng một lần nữa đã không còn cảm nhận được hơi thở của anh.\nNgười đã đi rồi.\nVẻ mặt Tần Sanh có hơi hoảng hốt, cô vô thức sờ lên trán, lông mi đen dày như cánh bướm chậm rãi rũ xuống.\nChờ Phó Cảnh Hành lại lần nữa quay lại nhảy vào cửa sổ, thứ anh nhìn thấy chính là dung nhan yên tĩnh ngủ say của cô gái, dường như không hề khác với lần trước.\nAnh nhìn chăm chú một lúc lâu, bỗng nhiên cúi người xuống, môi mỏng lại lần nữa hôn lên cái trán trơn bóng của cô gái.\nMột cái chạm rất nhẹ, như chiếc lông vũ, như một giọt nước, lại khiến đôi mắt đang nhắm chặt của cô gái nhẹ nhàng run lên.\nMùi hương sen lạnh quen thuộc cùng với hơi thở tràn ngập khoang mùi, người đàn ông cố tình đè thấp giọng nói, dịu dàng kề sát bên tai nói lên.\nAnh nói: “Sanh Sanh, anh biết rồi.”\nAnh nói: “Sanh Sanh, anh chờ không kịp.”\nAnh nói: “Cho nên, cô gái nhỏ à, em có muốn yêu sớm không?”\nChỉ là chia xa bốn ngày, đã giúp anh biết được nhớ nhung là gì, khiến anh vừa làm xong việc đã lập tức chạy về.\nChỉ là năm tiếng mất liên lạc, đã giúp anh hiểu được thế nào là lòng nóng như lửa đốt, không màng lễ nghi mà làm ra chuyện tự tiện xông vào phòng con gái.\nChỉ là trò đùa dai hôn trán cô một cái, liền khiến tim anh loạn nhịp.\nPhó Cảnh Hành từng chứng kiến cảnh tượng ba anh vì mẹ anh mà mệnh mạch chỉ mong một lần gặp lại, cũng nghe nói ba anh vì mẹ anh mà lấy thân nhập ma suýt nữa làm điên đảo lục giới.\nAnh không phải là người từ trước đến nay không biết tình yêu là gì.\nAnh thích Tần Sanh.\nTừ lúc trái tim đập loạn nhịp mất khống chế khi thấy Tần Sanh suýt nữa bị xe đâm, anh cũng dần hiểu được, từ lúc anh im lặng khi Tần Thời An hỏi anh có phải thích cô hay không thì anh cũng biết được, từ anh trực tiếp thừa nhận khi Ngũ Ca của cô đến thì anh đã chắc chắn.\nCó lẽ không bằng với việc sống chết có nhau, hay yêu nhau chân thành như ba mẹ anh, nhưng anh đã có thể khẳng định, anh thích cô.\nMuốn ôm cô vào lòng, xoa đầu cô, mua trà sữa bánh kem cho cô, hay là hôn lên trán cô.\nNgón tay thon dài như ngọc xẹt qua đôi mắt đang nhắm chặt của cô gái, Phó Cảnh Hành lại một lần nữa nhẹ giọng gọi tên cô: “Sanh Sanh.”\nDịu dàng, cưng chiều, mang theo chút lưu luyến, khiến cho đầu quả tim không khỏi run lên một chút.\nLông mi Tần Sanh run rẩy, chậm rãi mở mắt.\nCô nói: “Yêu sớm không tốt.”\nPhó Cảnh Hành vốn tưởng rằng cô sẽ không mở to mắt, cũng đã chuẩn bị nói sẽ để cô chậm rãi suy xét, qua một thời gian nữa sẽ hỏi lại cô, lúc này đột nhiên đối diện với đôi mắt hạnh đen bóng của cô gái, anh cũng chưa thể lập tức phục hồi tinh thần lại.\nSau đó liền nghe cô gái tiếp tục nói: “Nhưng anh có tiền cũng có nhan sắc, nên không sao cả.”\nPhó Cảnh Hành ngơ ngác nhìn cô, một khuôn mặt tuấn tú dần dần gợi lên nụ cười, mãi đến cuối cùng, nhịn không được mà cười nhẹ ra tiếng.\nAnh giơ tay phủ lên gương mặt cô gái, giọng nói vừa nhẹ vừa dịu dàng: “Cho nên, em đồng ý rồi sao?”\nTần Sanh cũng không né tránh, nhẹ nhàng lên tiếng.\nTrong cổ họng Phó Cảnh Hành tràn ra tiếng cười trầm thấp, anh nhịn không được mà duỗi tay ôm cô gái vào trong lòng ngực: “Sao trên đời này lại có cô gái vừa đáng yêu lại vừa ngoan ngoãn như Sanh nhà chúng ta vậy?”\n“Muốn ôm.”\n“Muốn hôn.”\n“Muốn…”\nRất nhiều rất nhiều thứ không thể nói.\nỪm.\nKhông thể nói.\nCũng không thể khiến người mới vừa bắt được lại bị doạ sợ.\nSau đó liền cảm nhận được cảm giác bủn rủn quen thuộc, vẻ mặt của Phó Cảnh Hành cứng đờ.\nTần Sanh thu hồi tay ghim kim, lãnh đạm nói: “Không dùng được sẽ không nghĩ tới.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nLà kẻ tàn nhẫn.\nCuối cùng Tần Sanh cũng không biết chính mình ngủ như thế nào, chờ đến lúc cô tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau.\nQuay đầu liền thấy được chiếc bánh kem tơ nhung đỏ được đặt trên tủ đầu giường.\nVẻ mặt cô hơi khựng lại, trong mắt xẹt qua ý cười.\nCho nên, sao lại không đồng ý chứ?\n*\nHôm nay Cố Nguyệt Minh cứ cảm thấy con gái mình có gì đó khác lạ, nhưng lại không nghĩ ra được nguyên nhân, muốn hỏi, lại sợ làm tổn thương đến trái tim nhỏ bé của con gái, cuối cùng chỉ có thể ngóng trông nhìn cô ngồi lên xe để Mặc Hoàng đưa đi học.\nNói đến Mặc Hoàng.\n“Hai ngày anh với Sanh Sanh đi ra ngoài, em là người đánh Mặc Hoàng à?” Tần Tranh nhịn không được hỏi.\nCố Nguyệt Minh vẫn còn đang rối rắm, nghe vậy thì thuận miệng nói: “Không có, làm sao vậy?”\nTần Tranh: “… Em không chú ý tới thái độ cậu ta thay đổi sao?”\nÀ, còn có vết thương trên mặt kia.\nKhông phải Tiểu Minh, chẳng lẽ là Thời An?\nLúc này Cố Nguyệt Minh mới phục hồi tinh thần lại, kỳ quái nói: “Ủa, em tưởng là anh làm?”\nTần Tranh: “… Anh làm hay không chẳng lẽ em không biết?”\nÀ, cũng đúng.\nNhưng…\n“Quan tâm ai làm để làm gì, người đó nghe lời là được.” Cố Nguyệt Minh vẫy vẫy tay nói.\nTần Tranh nghĩ cũng đúng, nên cũng không hỏi nữa.\nCố Nguyệt Minh không có rảnh để quản Mặc Hoàng ra sao, thứ bà ấy để ý chính là: “Anh cảm thấy Mặc Hoàng khác lạ, vậy còn Sanh Sanh thì sao, anh không cảm thấy con gái chúng ta dường như cũng có chỗ nào khác lạ hay sao?”\nTần Tranh nghĩ nghĩ, nghiêm túc gật gật đầu: “Là càng ngày càng đẹp, càng ngày càng đáng yêu.”\nCố Nguyệt Minh: “!”\nTuy nói đều là sự thật, nhưng bà ấy đâu có muốn nói đến cái này?!\nGiác quan thứ sáu của người mẹ nói cho bà ấy: “Em nghi ngờ con bé nuôi chó ở bên ngoài.”\nTần Tranh vẫy vẫy tay không thèm để ý: “Một con chó mà thôi, muốn nuôi thì nuôi, Sanh Sanh nuôi bao nhiêu con thì nuôi bấy nhiêu con, nếu em không yên tâm thì cứ kêu con bé mang về nhà nuôi là được.”\nCố Nguyệt Minh: “!!!”\nThôi, đúng là không có tiếng nói chung với ông cán bộ già này, bà ấy vẫn nên đi bàn bạc với con trai thì hơn!\nCố Nguyệt Minh thở phì phì đi rồi, để lại Tần Tranh ngơ ngác đứng tại chỗ.\n*\nHôm nay Tần Sanh đến rất sớm, giờ tự học buổi sáng còn chưa có bắt đầu, vừa tiến vào phòng học liền nhìn thấy học sinh lớp 1 đang tụm ba tụm năm thảo luận cái gì đó, vừa thấy Tần Sanh tiến vào, lập tức im lặng, sôi nổi trở về chỗ ngồi của chính mình.\nNgười thì đọc tiếng Anh, người thì học Ngữ Văn, còn có người lấy sách Sinh Học ra học thuộc, nhưng đọc một lúc liền không tự chủ được mà lén nhìn Tần Sanh.\nTần Sanh thấy được, nhưng không để ý, sau khi cởi áo khoác liền lấy mấy quyển sách giáo khoa từ trong hộc bàn ra lật xem.\nTrì Tang Tang đang muốn thò qua nói chuyện với cô: “…”\nLiền sợ ngây người.\nNhịn không được mà lắp bắp hỏi: “Cậu… Cậu làm gì vậy?”\nTần Sanh quét mắt nhìn cô ta một cái: “Không thấy sao?”\nÀ, thật ra đã nhìn ra, nhưng không phải là không thể tin được sao?\nTrì Tang Tang không phải là người biết giữ miệng, trong lòng tò mò, ngoài miệng cũng hỏi ra: “Tôi nghe nói cậu chưa bao giờ nghe giảng bài, chưa bao giờ đọc sách, chưa bao giờ làm bài tập, đây là sao vậy, đổi tính à?”\nTần Sanh vẫn không ngừng lật sách, không ngẩng đầu, nhàn nhạt nói: “Sắp thi giữa kỳ.”\nĐừng nói là Trì Tang Tang, mà ngay cả mấy người vẫn đang dựng lỗ tai nghe lén cũng sợ ngây người.\nCho nên, đây là học bá nghịch tập thành học tra lại lần nữa đổi tính quyết định học tập thật tốt hay sao?\nMọi người không khỏi nhìn qua chỗ Tần Sanh.\nSau đó liền nhịn không được mà lắc lắc đầu.\nĐược rồi, vẫn là do bọn họ suy nghĩ nhiều.\nLàm gì có ai xem sách giáo khoa mà lại lật nhanh như đọc truyện tranh như thế này chứ?