Lúc này Trì Tang Tang cũng phát hiện, không khỏi yên lặng mắt trợn trắng, nhưng cô ấy cũng không thèm để ý Tần Sanh học tập là thật hay giả, nhìn xung quanh xong, thần bí đi đến bên cạnh cô.\n“Này, cậu chưa biết đúng không, Ninh Vũ Đồng muốn hãm hại cậu đã thôi học rồi.”\nĐầu ngón tay Tần Sanh hơi dừng một chút, thuận miệng lên tiếng liền tiếp tục đọc sách.\nCũng không hỏi, không tò mò, tràn đầy vẻ thờ ơ không liên quan đến mình.\nTrì Tang Tang ghét nhất chính là loại người như cô, không hề có thú vui khi chia sẻ bí mật, âm thầm làm mặt quỷ với cô.\nSau đó liền nhìn thấy cô gái vốn dĩ đang cúi đầu lại ngẩng mặt lên, một đôi mắt mang theo chút đánh giá chậm rãi đảo qua người cô ấy.\nTrong lòng Trì Tang Tang chợt căng thẳng: “Nhìn tôi làm gì?”\nÁnh mắt của Tần Sanh giật giật, hỏi cô ấy: “Trì Viện Viện, có quen biết không?”\nTrì Tang đột nhiên giật mình, đột nhiên nhảy lên giống như một con sư tử xù lông: “Cậu hỏi cô ta làm gì?!”\n“Không đúng, sao cậu lại biết cô ta? Cậu quen biết cô ta sao? Hai người có quan hệ gì?!”\nMột đôi mắt tròn xoe che kín sự cảnh giác và phẫn nộ, dường như chỉ cần Tần Sanh nói một câu mình quen biết Trì Viện Viện, có quan hệ không tồi với cô ta, thì sẽ lập tức nhào lên cắn chết cô.\nGiống như một con báo thề sống chết bảo vệ lãnh địa của chính mình\nVô cùng hung dữ.\nÁnh mắt Tần Sanh khẽ nhúc nhích.\nDừng một chút, nói: “Không có quan hệ gì.”\nTrì Tang Tang ngẩn người, sau đó thân thể đang căng chặt cũng chậm rãi thả lỏng, lau mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán như thể vẫn còn sợ hãi, tức giận lẩm bẩm nói: “Cậu làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng rằng người bạn mà tôi khó khăn lắm mới có được lại bị người phụ nữ xấu xa kia đến phá hoại!”\n“Cũng may là không có quan hệ gì.”\nTần Sanh nhắc nhở cô ấy: “Tôi với cậu cũng không thân.”\nTrì Tang Tang lập tức trừng mắt: “Cậu cũng đã ăn cơm với tôi rồi, còn không biết xấu hổ nói mình không thân với tôi, cậu ý thức trách nhiệm hay không?!”\n“Ta nói cho cậu biết, đừng tưởng rằng tôi quan tâm cậu, cũng chính là vì nể mặt anh Ngôn Chi, cho nên tôi mới miễn cưỡng xem cậu là bạn!”\nTần Sanh: “…”\nCũng không cần miễn cưỡng như vậy đâu.\nKhông muốn cãi cọ với cô ấy nữa, Tần Sanh lại cúi đầu, tiếp tục lật sách.\nTuy nói lúc cô tám tuổi cũng đã đọc hết sách hiểu rõ toàn bộ kiến thức cơ bản của giáo khoa các cấp, nhưng cũng sắp hơn mười năm, sách giáo khoa hiện giờ cũng có sự khác biệt khá lớn với lúc ấy.\nĐặc biệt là các dạng câu hỏi mới, xuất hiện ùn ùn không dứt.\nCô phải làm quen một chút.\nTrì Tang Tang còn muốn nói cái gì đó, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng tập trung này của cô, lời nói đến miệng cũng không thốt ra được, cuối cùng chỉ có thể không tình nguyện mà nuốt vào.\nThôi, chỉ cần không phải cùng một đám với Trì Viện Viện, cô biết được từ đâu cũng không sao!\n*\nTần Sanh thật sự không quan tâm Ninh Vũ Đồng như thế nào, nhưng không nghĩ rằng sẽ gặp được Ôn Mộ Vân đang nói chuyện với Lâm Chu ở cửa văn phòng tổ ngữ văn.\nLâm Chu cũng không nghĩ tới sẽ gặp được Tần Sanh ở đây, dừng một chút, cười với cô: “Bạn học Tần Sanh.”\nTần Sanh gật đầu: “Thầy giáo Lâm.”\nSau đó liền đi tới trước mặt Ôn Mộ Vân.\nÔn Mộ Vân nhìn cô một cái, biết cô tới đây là có việc tìm mình, liền nghiêng đầu gật đầu với Lâm Chu: “Thầy Lâm, tôi hy vọng thầy có thể suy xét lại, dù sao thì chuyện này từ đầu tới đuôi cũng không phải là thầy sai, thầy không cần chịu trách nhiệm vì sai lầm của người khác.”\nLâm Chu hơi mím môi, không nói chuyện, thái độ lại rất kiên quyết.\nÔn Mộ Vân nhìn, nhịn không được mà thở dài một tiếng.\nKhông tiếp tục khuyên nữa, bèn đón Tần Sanh vào văn phòng.\nLâm Chu nhìn bóng dáng rời đi một trước một sau của hai người, dừng một chút, xoay người rời đi.\n*\nNếu nói lúc trước đối với Lâm Chu chỉ là cảm thấy đáng tiếc, vậy thì khi lúc này đối diện với học trò cưng của mình, Ôn Mộ Vân lại đau đầu.\nBà ấy không được, vỗ nhẹ bả vai cô gái: “Em sắp xếp đi, hai tuần này, em muốn nghỉ mấy ngày?”\nTần Sanh liền đáp lại: “Sáu ngày.”\nÔn Mộ Vân vừa thấy khuôn mặt nhỏ bình tĩnh của của cô thì tức giận, buồn cười nói: “Em còn biết à.”\nKhông nhịn được, lại nhìn cô đánh giá một cái, liền phát hiện, mới mấy ngày không gặp, cô gái vốn dĩ vô cùng đẹp lại dường như còn đẹp hơn, không khỏi trầm mặc.\nSau một lúc lâu, Ôn Mộ Vân thấp giọng, nghiêm túc hỏi: “Sanh Sanh, em nói thật cho cô biết, có phải em yêu sớm hay không?”\nTần Sanh: “…”\nTại sao ai cũng cảm thấy cô yêu sớm vậy?\nÀ, hình như cũng đúng là vậy.\nVì thế nàng gật gật đầu: “Dạ.”\nSau đó nhìn bà ấy một cái, nghiêm túc nói: “Cô đừng nói cho ba mẹ và anh trai em.”\nÔn Mộ Vân: ……”\nTrong lúc nhất thời, Ôn Mộ Vân cũng không biết là nên vui vì học trò cưng của mình lại thành thật nói chuyện mà ngay cả ba mẹ và anh trai mình còn không được biết, hay là nên buồn vì cô thật sự yêu sớm.\nTràn ngập rối rắm, cuối cùng hóa thành một câu: “Đáng tin cậy không, tuổi của em còn nhỏ, đừng để bị người ta lừa.”\nTần Sanh gật gật đầu: “Yên tâm.”\nÔn Mộ Vân: “…”\nBà ấy yên tâm mới là lạ!\nChỉ mới 17 tuổi mà thôi, nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không tính nhỏ, Ôn Mộ Vân có thể khuyên nhủ cô trong chuyện học tập, nhưng lại không thể can thiệp quá nhiều vào cuộc sống cá nhân của cô.\nBởi vậy chỉ quyết định ở trong lòng rằng sau này sẽ chú ý nhiều hơn một chút, Ôn Mộ Vân lại hỏi đến chuyện chính: “Lại đây tìm cô có chuyện gì?”\nTần Sanh cũng thu hồi suy nghĩ, nói: “Là về cuộc thi kiến thức tổng hợp lần trước, đơn đăng ký kia hỏng rồi, em…”\nNói còn chưa dứt lời, đã bị Ôn Mộ Vân ngắt ngang: “Chuyện này cô biết rồi, cô đã nhờ người tìm đơn đăng ký mới, hai ngày này hẳn là được gửi đến, đến lúc đó em điền lại là được.”\nTần Sanh: “… Không cần.”\nÔn Mộ Vân lập tức khẩn trương, nhưng chưa kịp nói lời khuyên bảo, liền nghe cô gái tiếp tục nói: “Trong tay em có thư mời tiến thẳng vào trận chung kết, không cần đơn đăng ký.”\nÔn Mộ Vân sửng sốt, ngay sau đó nhẹ nhàng thở ra.\nÀ, hoá ra là có thư mời, bà ấy còn tưởng rằng cô…\nTừ từ.\nÔn Mộ Vân đột nhiên ngẩng đầu: “Em nói trong tay em có cái gì?!”\nTần Sanh dừng một chút, móc ra một tấm card lớn to bằng hai bàn tay từ trong túi ra, đưa cho bà ấy: “Hai ngày trước mới vừa gửi đến.”\nÔn Mộ Vân ngơ ngác nhận lấy, mãi đến kia ánh sáng màu vàng ánh vào đáy mắt, bà ấy mới đột ngột hoàn hồn, vẫn còn ngơ ngác: “Sao em lại có cái này?”\nThư mời tiến thẳng vào trận chung kết đó…\nTheo Ôn Mộ Vân biết, toàn bộ Trung Quốc cũng chỉ có khoảng mười thư mời như vậy, hơn nữa bảy tấm đều ở bên phía Thiên Đô, nói cách khác, nhưng thành phố khác chỉ được chia ba tấm, sao Tần Sanh lại có được thư mời này?\nBàn tay cắm ở trong túi Tần Sanh hơi giật giật, giải thích: “Khi còn nhỏ từng tham gia kiểm tra nội bộ, có được thứ hạng tốt, xem như là khen thưởng mà hiệp hội học thuật trao cho em.”\nCả người Ôn Mộ Vân đều ngơ ngác.\nSao bà ấy chưa từng nghe qua kiểm tra nội bộ như vậy?\nNhưng cũng không quan trọng.\nQuan trọng là, Sanh Sanh có thể trực tiếp tham gia trận chung kết!\nTrên mặt Ôn Mộ Vân lộ ra nụ cười vui sướng: “Thật tốt quá!”