Ôn Mộ Vân đoán Tần Sanh tới tìm bà ấy vì biết đơn đăng ký của cô đã hỏng nên đã nghĩ cách làm mới, vốn dĩ định nói cô không cần phí sức vào chuyện này, lại không nghĩ rằng động tác của cô nhanh như vậy.\nCũng đúng, cô không cần thì người khác cũng có thể dùng, bà ấy không cần lo lắng vấn đề này.\nCô nhét thư mời vào trong túi, sau khi chào hỏi Ôn Mộ Vân thì trở về phòng học.\nHôm nay là một ngày nỗ lực học tập.\nTần Sanh tốn thời gian hơn nửa ngày để lật xem sách giáo khoa và sách bài tập một lần, ngay cả sách lớp 10 và 11 cũng đều mượn tới xem qua, sau đó lấy di động ra, bắt đầu chơi game.\nỪm, học tập cần phải kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi hợp lý, cô mệt mỏi rồi.\nTrì Tang Tang đã làm xong bài tập cũng nhìn qua đây thăm dò thì lập tức ngây ngẩn cả người.\nMột hồi lâu, cô ấy vô cùng kinh ngạc nói: “Vậy mà cậu cũng chơi game?”\nTần Sanh thuận miệng lên tiếng, không ngẩng đầu.\nTrì Tang Tang lại trở nên hăng hái, trực tiếp đưa cái đầu của mình nhìn vào trong tay Tần Sanh.\nSau đó liền nhìn thấy cô đi lấy tầm nhìn, định vị, thả diều, chuyển tầm nhìn, vùn vụt vài cái là một mạng, tới một người giết một người, giết một mạng lại tới một, rồi lại giết một mạng tới một mạng khác…\nCuối cùng, sau thông “ACE”, thế giới lại an tĩnh.\nNhưng mà an tĩnh chỉ là trò chơi, Tần Sanh lại cảm thấy bên lỗ tai dường như có trăm con vịt đang bay ngang qua, ồn đến mức đau đầu.\nKhông nhịn xuống được: “Câm miệng.”\nVừa lạnh lùng vừa tức giận.\nTrì Tang Tang sợ tới mức lập tức đứng im thành một khúc gỗ như bị người ta ấn nút tạm dừng, nhưng cũng chỉ vài giây mà thôi, cô ấy lại lần nữa phấn chấn lên.\nCả người với mông vặn vẹo giống như dưới người có đinh, vặn qua vặn lại, giống như người vừa mới đại triển thần uy, trực tiếp đánh cho đối thủ đầu hàng là cô ấy vậy.\nTần Sanh trực tiếp: “…”\nCó lẽ là cô phạm vào Thái Tuế rồi, thứ bảy cuối tuần, cô nên về nhà thương lượng với mẹ mình về việc đi chùa quyên góp chút tiền nhang đèn.\nTrì Tang Tang đang chìm trong sự vui vẻ cũng không chú ý tới sắc mặt còn lạnh hơn ngày thường của Tần Sanh, vừa kêu “Đại thần gánh tôi với ” vừa kích động đến mức muốn nắm tay cô, cũng may là Hạ Thiên nhanh nhạy, kịp thời ngăn cản cô ấy lại.\nTrì Tang Tang nghi hoặc: “Cậu ngăn tôi làm gì?”\nHạ Thiên có lòng tốt nhắc nhở cô ấy: “Lần trước có tên côn đồ trong trường học muốn nắm lấy tay Tần Sanh.”\nTrì Tang Tang vẫn chưa hiểu: “Sau đó thì sao?”\n“Là người đeo dây treo tay mà hôm qua chúng ta gặp được.”\nTrì Tang Tang: “…”\nNăm ngón tay theo bản năng gãi gãi không khí, Trì Tang Tang vừa cười gượng vừa chậm rãi thu tay về.\nQuá hung dữ, không thể trêu vào, không thể trêu vào.\nNhưng… Không đúng!\nNếu cô ấy nhớ không lầm, mấy ngày trước cô ấy còn kéo Tần Sanh đi ăn cơm, không phải tay cô ấy vẫn còn tốt hay sao?\nTrì Tang Tang dùng đầu óc không mấy thông minh của mình để suy nghĩ, sau đó hiểu rõ.\nLại một lần nữa duỗi tay, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bắt lấy cánh tay Tần Sanh: “Lão Đại! Gánh tôi đi!”\nTần Sanh: “…”\nHạ Thiên: “…”\nTrì Tang Tang đúng lý hợp tình: “Tên côn đồ đó là cái thứ gì chứ, vừa xấu vừa phế lại còn đáng khinh, nếu tôi bị cậu nắm tay thì tôi cũng phế cậu ta! Sao cậu ta có thể so với tôi được!”\nCô ấy vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, lại còn bạn của Tần Tiểu Sanh, sao có thể so sánh được?\nChắc chắn là không thể!\nTrì Tang Tang vừa ở trong cảm thán làn da của cô gái này thật đẹp, còn mềm mại mịn màng hơn cả thạch trái cây mà cô ấy vừa ăn vào lúc sáng, vừa cười nịnh nọt với Tần Sanh: “Cậu nói đúng không, Tần Tiểu Sanh?”\nTần Sanh:… Thật ra là không phải.\nNhưng khi đối diện với đôi mắt vừa đen vừa sáng của cô gái, lời đến miệng lại biến thành: “Buông tay trước đi.”\nTrì Tang Tang lợn chết không sợ nước sôi: “Cậu phải đồng ý gánh tôi trước!”\nTần Sanh: “… Chơi game không cần tay sao?”\nTrì Tang Tang tạm dừng ba giây, lập tức hớn hở buông lỏng tay, nếu không phải ánh mắt ở xung quanh quá kỳ quái, cô ấy chỉ hận không thể nhào lên hôn cô một cái: “Tần Tiểu Sanh cậu tuyệt quá!”\nTần Sanh thuận miệng lên tiếng, một lần nữa mở giao diện trò chơi.\nHạ Thiên cùng với mấy học sinh lớp 1 vừa chứng kiến toàn bộ quá trình thì trợn mắt há hốc mồm.\nMọi người trao đổi ánh mắt, ẩn ẩn bừng tỉnh.\nHoá ra, nữ thần cũng không có lạnh lùng khó gần như bọn họ nghĩ, bọn họ chỉ thua vì da mặt không đủ dày, lá gan không đủ lớn hay sao?\nBiết rồi nha!\n*\nGánh Trì Tang Tang ba trận, cuối cùng cũng chờ được tiếng chuông tan học vang lên, Tần Sanh lập tức cất điện thoại vào: “Đi thôi.”\nCũng không cho Trì Tang Tang thời gian kịp phản ứng, cô đã trực tiếp chống tay lên cửa sổ nhảy ra khỏi phòng học.\nCũng không biết có phải do bọn họ học đến mức choáng váng sinh ra ảo giác hay không, lúc nhìn bóng dáng vừa chớp mắt đã biến mất ở cửa phòng học của cô gái, vậy mà bọn họ lại sinh ra ảo giác “Lão đại chạy trối chết”.\nChỉ có Trì Tang Tang.\nCô ấy lật xem giao diện chiến tích 21 lần, chiến tích thắng ba trận liên tiếp, đôi mắt đã lóe thành hình ngôi sao.\nNhịn không được chọc lưng của Hạ Thiên ngồi ở phía trước, từ từ thở dài: “Hạ Thiên, tôi cảm thấy tôi hình như tôi có tình yêu mới rồi.”\nHạ Thiên: “……”\nTrì Tang Tang vẫn còn đang thán phục: “Lần đầu tiên tôi gặp được một đồng đội có thể bảo vệ tôi sống sót khi bị địch bao vây, Tần Tiểu Sanh thật sự rất là lợi hại!”\n“Còn lợi hại hơn cả anh Ngôn Chi!”\nHạ Thiên: “…”\nTrì Tang Tang đột nhiên vỗ mặt bàn một cái, hạ quyết tâm: “Sau này Tần Tiểu Sanh chính là người của tôi, nếu ai còn dám khi dễ cô ấy, ta đánh gãy chân người đó!”\nNói xong còn hung hăng trừng mắt nhìn Tần Nghiên Xu cách đó nửa lớp học, vẻ uy hiếp bộc lộ ra ngoài.\nTần Nghiên Xu: “…”\nBị điên à!\nTần Nghiên Xu tức giận muốn chết, suýt nữa là nhịn không được mà ném sách vở qua đó.\nHồ Mạnh Linh đúng lúc gọi tới, giọng điệu lại vô cùng nôn nóng: “Nghiên Nghiên con mau về đi, ông nội con bị bệnh rồi, có lẽ sẽ không qua được!”\nĐồng tử Tần Nghiên Xu chợt co chặt, không thèm quan tâm đến cặp sách, xoay người liền chạy ra phòng học.\nCùng lúc đó, Tần Sanh cũng nhận được điện thoại của Tần Tranh: “Sanh Sanh, ông nội đột nhiên bị chảy máu não, hiện tại đang được cấp cứu ở bệnh viện số 1 An Thành, con tới đây trước đi.”\nTay đang thắt dây an toàn của Tần Sanh khựng lại, ngẩng đầu đối Phó Cảnh Hành nói: “Bệnh viện số 1 An Thành.”\nPhó Cảnh Hành đã nghe được âm thanh trong điện thoại, cũng không hỏi nhiều, lập tức khởi động xe chạy ra ngoài.\nTay nắm điện thoại của Tần Sanh hơi buộc chặt, qua khoảng hơn mười giây, cô lại lần nữa mở di động, gọi một cuộc điện thoại ra ngoài.\n“Bát ca, là em.”\n“Cho người đưa một lọ thuốc trị chảy máu não đến An Thành.”\n“Ừm, có ngay.”\nNgắt điện thoại, lại mở ra giao diện WeChat, tìm được Wechat có tên là[Tiểu Đao ] WeChat, soạn tin nhắn: [Ở đâu? ]\nMột phút sau, bên kia mới trả lời: [Châu Phi ]\nQua vài giây: [Mặt trời mọc hướng tây hay sao mà nghĩ đến tôi vậy? ]\nLại vài giây: [Nói đi, chuyện gì? ]\nTần Sanh: [Không có việc gì ]\nTiểu Đao: [??? ]\nĐầu ngón tay Tần Sanh tạm dừng trước màn hình vài giây, sau đó lại nhắn tiếp: [Dành ra ba giờ, tôi tính tiền cho cậu. ]\nThuyền cứu nạn Tịch Tiểu Đao: “???”\nTuy rằng không hiểu gì, nhưng Tịch Tiểu Đao vẫn xua tay từ chối dụng cụ mà trợ thủ đưa qua: “Các người luyện trước đi, tôi có việc.”\nVừa dứt lời liền đi ra khỏi phòng thí nghiệm.