Bệnh viện số 1 An Thành cách trường Trung học số 1 khá xa, lại còn đang trong giờ cao điểm tan tầm, tuy rằng Phó Cảnh Hành đã đi rất nhanh, nhưng vẫn mất gần 40 phút mới đến bệnh viện.\nNhìn hàng dài trước cửa bệnh viện, Tần Sanh cau mày, duỗi tay tháo đai an toàn rồi xuống xe: “Em đi trước.”\nPhó Cảnh Hành không ngăn cản, chờ cô xuống xe liền lấy di động gọi một cuộc điện thoại.\nChờ Tần Sanh đến cửa phòng giải phẫu đã gần 6 giờ, mà lúc này đã trôi qua gần hai giờ kể từ khi Tần Ngu phát bệnh.\nCố Nguyệt Minh vừa thấy Tần Sanh đến liền nhanh chân tiếp đón, hốc mắt bà ấy ửng đỏ, nhưng khi quay đầu đối diện với Tần Sanh, vẫn cố gắng nén giọng an ủi nói: “Đừng lo lắng, ông nội con sẽ không có việc gì.”\nTần Sanh dừng một chút, giơ tay vuốt lưng bà ấy, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đừng sợ.”\nCố Nguyệt Minh cũng không biết tại sao, nỗi lòng lúc trước không cách nào bình tĩnh được, lại vì một tiếng “Đừng sợ\" nhẹ nhàng của con gái giúp bình ổn không ít.\nBà ấy lau nước mắt, đẩy Tần Sanh đến trước mặt Vương Thục Quân, nhẹ giọng nói: “Sanh Sanh, con bầu bạn với bà nội con đi.”\nTần Sanh lại lên tiếng, duỗi tay đỡ cánh tay Vương Thục Quân.\nSắc mặt của Vương Thục Quân cũng không quá đẹp, lúc trắng lúc xanh, Tần Sanh quan sát kỹ lưỡng sắc mặt của bà ta, hơi hơi nhíu mày.\nNgón tay thon dài chạm lên mạch tượng trên cổ tay bà ta.\nHai phút sau, giơ tay đỡ phía sau lưng bà ta, tay phải như nắm thành đấm nhẹ nhàng xoa ấn mấy huyệt vị trên người bà ta.\nThân thể căng chặt của Vương Thục Quân chậm rãi thả lỏng lại, sắc mặt cũng hơi đẹp hơn một chút.\nLúc này bà ta mới hoàn hồn.\nCảm nhận được xúc cảm lạnh lẽo trên tay truyền đến, Vương Thục Quân theo đó nhìn qua, sau đó liền đối diện với khuôn mặt nhỏ lạnh lùng tinh xảo của Tần Sanh.\nSắc mặt của bà ta càng dịu lại hơn một chút: “Là Sanh Sanh à.”\nTần Sanh thấp giọng gọi bà ta: “Bà nội.”\nVương Thục Quân vỗ vỗ tay cô: “Đứa bé ngoan.”\nBên kia, Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh vừa nhấc đầu liền thấy được một màn này, sắc mặt vốn đã khó coi lại càng khó xem.\nHồ Mạnh Linh càng nhịn không được mà lấy di động ra, đi tới một chỗ rẽ liền gọi một cuộc điện thoại, vừa kết nối được liền mắng một trận.\n“Mày đâu rồi, sắp qua một tiếng rồi sao mày còn chưa tới?!”\n“Tần Sanh còn đang ở đây lấy lòng bà nội mày kìa, mày nói với tao là mày còn ở trên đường, mày tan học trễ hơn nó hay là trường mày xa hơn nó hả? Tao cho rằng chúng mày học cùng một lớp mà!”\n“Kẹt xe kẹt xe kẹt xe, sao chỉ có mình mày kẹt xe, chẳng phải Tần Sanh người ta cũng tới rồi à?”\n“Không biết lấy lòng ông bà nội mày như người ta thì thôi, đã tới lúc này mà còn không tích cực, mày có biết nếu ông nội mày không qua khỏi thì bà nội mày sẽ là người quyết định việc phân chia những thứ trong nhà hay không?!”\n“Mẹ đây là vì ai chứ, mẹ chỉ có một đứa con gái là con, mẹ còn có thể vì ai!”\n“Đừng nhiều lời nữa, mau lại đây!”\nHồ Mạnh Linh không muốn nhiều lời với cô ta nữa, giơ tay liền ngắt điện thoại.\nSắc mặt của Tần Nghiên Xu còn đang bị chặn ở cửa bệnh viện xanh mét, tức giận đến mức suýt nữa là đập nát điện thoại.\nTần Sanh Tần Sanh Tần Sanh!\nTừ lúc Tần Sanh trở về nhà họ Tần, mỗi ngày cô ta nghe được nhiều nhất chính là hai chữ này!\nTần Sanh làm sao vậy!\nChỉ là một đứa nhỏ do gia đình hạng ba nuôi dưỡng ra mà thôi, mẹ cô ta ngày nào cũng giống như bị điên mà lấy loại mặt hàng này để so sánh với cô ta!\nCô biết lấy lòng ông bà nội thì thế nào, cô ta không tin một kẻ tới sau như cô có thể vượt qua địa vị của cô ta ở trong lòng ông bà nội!\nTrong lúc miên man suy nghĩ thì xe cũng đã tới cửa bệnh cửa, Tần Nghiên Xu không kiên nhẫn mà oán giận: “Bệnh viện số 1 này bị sao vậy, một bệnh viện lớn như vậy mà cũng không biết thiết kế lối đi vip hay sao, nhà họ Tần chúng ta quyên góp nhiều tiền như vậy là uổng phí hết sao?!”\nTài xế không dám nói lời nào, nhưng khi nghĩ đến cuộc đối thoại lúc nãy mà mình nghe được, ông ta do dự một chút cuối cùng cũng nhắc nhở: “Đại tiểu thư, nếu phải xếp hàng thì khoảng nửa giờ mới tới, bên phía phu nhân có lẽ sẽ không đợi được.”\nSắc mặt Tần Nghiên Xu chợt thay đổi, nhìn ra phía ngoài một cái, cuối cùng chỉ có thể bực bội mở cửa xuống xe.\n*\nSau khi Tần Sanh xác định cảm xúc của Vương Thục Quân đã ổn định liền đỡ bà ta ngồi xuống ghế, nâng bước đi tới bên cạnh Hoa Chân đã theo tới đây.\nNghiêm mặt hỏi: “Tình hình thế nào?”\nMặt mày Hoa Chân cũng rất nghiêm trọng, nghe vậy thì nhịn không được mà thở dài: “Cao huyết áp dẫn đến xuất huyết não, lúc tôi đến đã hôn mê, tình hình rất nguy hiểm.”\n“Tôi châm cứu cho ông cụ để khống chế lượng xuất huyết, hiện giờ chỉ chờ tình hình phẫu thuật.”\nPhẫu thuật, cũng không thuận lợi.\n30 phút sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ cau mày bước ra từ bên trong.\n“Lượng máu xuất huyết bên trong não người bệnh không quá nhiều, chúng tôi đã dùng phương pháp đặt ống thông xâm lấn để lấy khối u xuất huyết ra ngoài, nhưng dấu hiệu sinh tồn của người bệnh vẫn đang không ngừng giảm xuống, tạm thời vẫn chưa thể tìm được nguyên nhân xác thực.”\nSắc mặt mọi người lập tức thay đổi.\nTần Hạo lập tức xách áo bác sĩ, nhưng bị Tần Tranh ngăn lại.\nÔng ấy liếc mắt tỏ vẻ không tán đồng với Tần Hạo: “Anh bình tĩnh một chút!”\nHai mắt Tần Hạo đỏ bừng: “Bình tĩnh, em nói anh bình tĩnh bằng cách nào! Người đang nằm bên trong chính là ba anh! Kết quả bọn họ lại ra đây nói với anh là không tìm được nguyên nhân xác thực!”\n“Tìm không ra nguyên nhân, vậy thì những bác sĩ này có ích gì?!”\nTần Tranh không rảnh cãi nhau với ông ta, trực tiếp đẩy người sang một bên, quay đầu đối diện với bác sĩ, đầu tiên là nói xin lỗi, ngay sau đó hỏi: “Tôi nghe nói bệnh viện các anh có chuyên gia về tim mạch và mạch máu não, ngài ấy có ở bệnh viện không?”\nBác sĩ cúi đầu nhìn đồng hồ: “Ngày hôm nay chủ nhiệm Liêu vừa đi tham gia hội nghị y học, giờ này, hẳn là ông ấy mới vừa lên máy bay.”\nSắc mặt của Tần Tranh cũng trở nên khó coi, ông ấy nhìn sang hướng phòng phẫu thuật, cuối cùng chỉ có thể vững vàng nói: “Vậy xin bác sĩ lo lắng nhiều hơn, nếu chỉ có một tia hy vọng, thì nhất định phải dùng mọi cách để cứu ba tôi.”\nBác sĩ gật gật đầu: “Đó là điều chắc chắn.”\nVừa nói vừa kêu y tá mang tài liệu lên: “Mời người nhà ký tên vào giấy thông báo bệnh tình nguy kịch.”\nTần Tranh cắn răng ký tên.\nBác sĩ nhìn qua, gật gật đầu, xoay người liền phải lần giải phẫu thất.\nĐúng lúc này, cửa thang máy cách đó không xa lại một lần mở ra, mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng bước nhanh tới.\nBác sĩ nhìn thoáng qua, bước chân không khỏi khựng lại.\nTần Tranh sốt ruột: “Bác sĩ, ngài…”\nLại thấy bác sĩ đẩy đám người ra rồi bước nhanh tới tiếp đón, trong mắt mang theo vẻ vui mừng: “Chủ nhiệm Liêu, sao ngài lại tới đây?!”\nTầm mắt của chủ nhiệm Liêu đảo qua, cuối cùng dừng ở trên người đàn ông vừa bước ra khỏi thang máy, mím môi, nhàn nhạt nói: “Phẫu thuật trước đi.”\nBác sĩ vui vẻ, lập tức tránh đường cho ông ấy đi vào, lại bị bóng người mảnh khảnh chặn đường đi.\nTần Sanh trực tiếp nhìn Liêu chủ nhiệm: “Bệnh viện các người có hội chẩn từ xa không?”\nChủ nhiệm Liêu nhíu nhíu mày: “Có.”\nTần Sanh lập tức gật gật đầu: “Được, chốc lát nữa sẽ có bác sĩ tới đây, các người có thể tham khảo ý kiến của người đó.”\nĐối diện với sắc mặt không vui của chủ nhiệm Liêu, lại bổ sung: “Chỉ là tham khảo, phương án trị liệu cụ thể vẫn sẽ do các người quyết định.”\nChủ nhiệm Liêu vẫn cau mày, đang chuẩn bị nói chuyện, một bóng người khác đã nhanh chóng vọt vào.\nTần Nghiên Xu giơ tay hung hăng tát một cái: “Có phải cậu có bệnh hay không! Ông nội đã như vậy rồi, mà cậu còn muốn ở đây biểu hiện bản thân làm lãng phí thời gian bác sĩ!”