“Tiểu Phó, sao cháu lại tới đây?”\nTần Sanh còn chưa kịp giải thích, Cố Nguyệt Minh đã nhanh chân đi tới, bà ấy đảo mắt nhìn kỹ Tần Sanh và Phó Cảnh Hành, càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp, nhịn không được hỏi: “Sanh Sanh, các con…”\nBàn tay đang ấn bàn phím của Tần Sanh chợt ngoéo vào trong một cái, bình tĩnh lừa mẹ cô: “À, anh Phó đi ngang qua trường học con, vừa vặn nghe thấy ba gọi điện thoại cho con, liền đưa con tới đây.”\nCố Nguyệt Minh lại không tán đồng: “Sao lại làm phiền Tiểu Phó chứ không phải có Mặc Hoàng hay sao?”\nTần Sanh chỉ chỉ máy tính trên đầu gối: “Con kêu Mặc Hoàng về nhà lấy máy tính.”\nThời gian, địa điểm, nguyên nhân, đều đúng, không có gì bất ổn, nhưng Cố Nguyệt Minh cứ cảm thấy có chỗ nào không thích hợp.\nNhưng cũng không nói gì thêm.\nTròng mắt xoay chuyển, đổi đề tài: “Ông cụ Phó… Ý cô nói là ba cô, gần đây ông ấy có khoẻ không?”\n“Cũng lâu rồi cháu chưa gặp ông ấy, nhưng hai ngày trước gọi điện thoại có nghe được giọng nói rất mạnh mẽ, hẳn là không tồi.” Phó Cảnh Hành nhìn Cố Nguyệt Minh, ho nhẹ một tiếng: “Cô yên tâm.”\nMột tiếng “Cô”, khiến tâm trạng căng thẳng của Cố Nguyệt Minh thả lỏng một nửa, trên mặt cũng mang theo ý cười: “Yên tâm, yên tâm.”\nNghĩ lại cảm thấy chính mình dường như có chút trông gà hoá cuốc, vậy mà lại nghi ngờ anh họ Phó Cảnh Hành của Sanh Sanh, nghĩ vậy lại cảm thấy có hơi ngại ngùng.\nVội vàng nói cảm ơn anh: “Còn chưa có cảm ơn cháu vì đã đưa Sanh Sanh lại đây, làm phiền cháu rồi.”\nPhó Cảnh Hành cười nhẹ: “Cô khách sáo rồi.”\nLại nhìn Tần Sanh, một đôi mắt như viên ngọc đen, lập loè ánh sao: “Em gái Sanh Sanh ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, khiến người ta nhịn không được muốn quan tâm yêu thương cô ấy, cô không chê cháu phiền là tốt rồi.”\nLời này nói trúng nỗi lòng của Cố Nguyệt Minh, tia khúc mắc cuối cùng của bà ấy cũng tan mất, rụt rè, nhưng lại mang theo chút kiêu ngạo nói: “Lời này thật ra cũng không sai, Sanh Sanh nhà cô rất được người ta yêu thích.”\n“Tiểu Phó à, tính cách của Sanh Sanh nhà cô cũng khá lãnh đạm, nhưng lại khá hợp với cháu, sau này nếu có thời gian thì cứ đến nhà cô chơi, cô nhất định sẽ nhiệt liệt hoan nghênh.”\nPhó Cảnh Hành cong mắt, cười: “Cháu từ chối thì bất kính.”\nTần Sanh nhìn toàn bộ hành trình: “…”\nThật sự, cô chưa thấy người đàn ông nào chó như vậy.\nKhông nhịn mà liếc mắt nhìn anh một cái, vừa lúc đối diện với Phó Cảnh Hành đang cúi đầu nhìn lại đây, con ngươi đen nhánh, chứa đầy sự cưng chiều không chút nào che giấu, ánh lên một vòng sáng vàng nhạt, giống như sao trời rơi xuống, vô cùng lộng lẫy.\nTần Sanh giật mình, chậm rãi cụp mắt, vành tai giấu ở sau tóc dài lại hiện lên màu hồng phấn.\nPhó Cảnh Hành thấy được, ánh mắt trầm xuống, bàn tay đang rũ ở một bên chậm rãi nắm chặt.\nMuốn véo.\nMuốn cắn.\nMuốn… Ăn nó.\n*\nLại đợi thêm khoảng một giờ, cửa phòng phẫu thuật từ từ mở ra, chủ nhiệm Liêu bước ra đầu tiên.\nTuy rằng bị khẩu trang che hơn phân nửa khuôn mặt, nhưng chỉ nhìn ý cười trên mặt ông ấy, trái tim của đám người Tần Tranh cũng đã buông xuống một nửa.\nNhưng vẫn bước nhanh tới hỏi: “Chủ nhiệm Liêu, thế nào rồi, ba tôi sao rồi?”\nChủ nhiệm Liêu gật gật đầu, trong giọng nói còn mang theo sự kích động: “Phẫu thuật rất thành công, dấu hiệu sinh tồn của người bệnh đã ổn định, chỉ cần mấy ngày sau không xuất hiện biến chứng sẽ không có việc gì.”\nMọi người thở phào một hơi: “Không có việc gì là tốt rồi.”\nSau đó vội vàng cảm ơn bác sĩ.\nBác sĩ Liêu liên tục xua tay, đang muốn nói là nhờ dựa vào hội trưởng Tịch tìm được ổ bệnh ẩn giấu, nên bọn họ mới có thể kịp thời ra tay rửa sạch, lúc này mới cứu được người bệnh, đây đều là công lao của Tần tiểu thư.\nNhưng khi vừa ngẩng đầu lên lại đối diện với ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của cô gái, lời đến bên miệng lại khựng lại, biến thành: “Đây đều là tôi nên làm.”\nTần Ngu còn ở trong phòng bệnh chờ quan sát, mọi người cũng không định rời đi, lôi kéo chủ nhiệm Liêu để hỏi về những điều cần lưu ý cùng với nguyên nhân phát bệnh của Tần Ngu.\nChủ nhiệm Liêu trầm ngâm một lát: “Theo như chẩn đoán của tôi, người bệnh hẳn là đã chịu kích thích vô cùng lớn, khiến huyết áp tăng cao, lúc này mới dẫn đến chảy máu não, không biết lúc người bệnh xảy ra chuyện là ở nơi nào, bên cạnh có ai?”\nMọi người đều nhìn về phía Vương Thục Quân.\nVương Thục Quân khó hiểu: “Lúc ấy liền chỉ có một mình ông ấy ở thư phòng, tôi cũng không nghe được tiếng ông ấy gọi điện thoại hay là cãi nhau, là Tiểu Lê nghe được tiếng ngã xuống đất nên đi lên xem xét tình hình, mới phát hiện ông ấy phát bệnh.”\nĐiều này thật khó hiểu.\nTần Tranh trầm ngâm một lát, nghĩ tới gì đó, lấy ra di động rồi gọi điện thoại: “Thời An, con đến đâu rồi?”\nTần Thời An nhìn hướng dẫn: “Còn khoảng mười phút nữa là đến bệnh viện.”\nTần Tranh: “Ông nội con đã qua cơn nguy kịch, bên phía bệnh viện cũng không vội, con về nhà một chuyến, đi đến thư phòng của ông nội xem có gì không thích hợp không.”\nDừng một chút, bổ sung” “Nhớ kiểm tra máy tính.”\nTần Thời An nắm chặt lái tay: “Con biết rồi”\nNgắt điện thoại, Tần Tranh lại lần nữa nói cảm ơn chủ nhiệm Liêu, cũng nói: “Bác sĩ Liêu, không biết tiếp theo ngài có thời gian hay không, bên phía ba tôi có thể làm phiền ngài tiếp tục quan sát thêm mấy ngày được không?”\nChủ nhiệm Liêu cũng dễ nói chuyện: “Được thôi được thôi, nếu là người bệnh của tôi, đương nhiên tôi sẽ phụ trách đến cùng, các anh có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào, đúng rồi, đây là số điện thoại cá nhân của tôi, nếu tôi không ở bệnh viện thì hãy gọi điện thoại cho tôi, tôi nhất định sẽ đến sớm nhất có thể.”\nRất nhiều bác sĩ cấp dưới: “???”\nSao bọn họ không biết chủ nhiệm còn có thói quen phụ trách người bệnh của mình đến cùng vậy?\nNgay cả số điện thoại cá nhân của đưa cho người ta?\nNhưng cũng có thể hiểu được.\nDù sao thì người nhà của người bệnh có quen biết với lão đại Tịch, chỉ dựa vào điều này cũng đáng đến để bác sĩ Liêu đối xử tận tâm, càng đừng nói đến…\nNhóm bác sĩ cũng bị kêu tới lén nhìn người đàn ông ở phía sau đám người, trao đổi ánh mắt phải giữ kín như bưng.\nĐúng lúc này, một giọng nữ mang vẻ nghi ngờ vang lên.\nLiền nhìn thấy Tần Nghiên Xu đi ra từ trong đám người, mang theo chút chờ mong nhìn về phía chủ nhiệm Liêu, nói: “Mạo muội hỏi một chút, vừa rồi vị kia bác sĩ kia có nói chủ nhiệm Liêu đi tham gia hội nghị y học ở Thiên Đô, không biết tại sao ngài lại đột nhiên trở lại?”\nChủ nhiệm Liêu có ấn tượng với cô gái, chính là người lúc nãy một lời không hợp liền muốn ra tay tát người, ấn tượng của chủ nhiệm Liêu đối với cô ta cũng không tốt lắm, nhưng vẫn dừng một chút, trả lời: “Tôi được người ta nhờ vả.”\nÁnh mắt của Tần Nghiên Xu lập tức sáng ngời, hỏi: “Vậy ngài có biết Nhậm Trường Thiên hay không?”\n“Nhậm Trường Thiên?” Chủ nhiệm Liêu sửng sốt, gật gật đầu, “Là cháu ngoại bên họ của tôi, sao vậy, cô biết thằng bé à?”\nQuả nhiên!\nKhoé miệng Tần Nghiên Xu không nhịn được mà giơ lên, nhưng nghĩ đến có nhiều người đang nhìn như vậy, cô ta vẫn cố nén ý cười, hơi hơi gật đầu nói: “Bạn học Nhậm là bạn học lớp bên cạnh tôi, chúng tôi ở cùng một câu lạc bộ, là bạn bè.”\nNói xong lại lộ ra vẻ ngại ngùng: “Lúc tôi mới rời khỏi trường học có gặp được bạn học Nhậm, cũng thuận miệng nói đến việc ông nội tôi bị bệnh, không nghĩ tới cậu ấy đã lập tức liền liên hệ ngài, hại ngài chạy từ xa tới đây, ngay cả hội nghị y học cũng không kịp tham gia, thật là ngại quá.”