Chủ nhiệm Liêu cau mày, nhưng ông ấy chưa kịp nói chuyện, liền có một giọng nữ khác rất là hưng phấn vang lên.\nHồ Mạnh Linh dùng sức đẩy Cố Nguyệt Minh ra, chỉ hai bước đã vọt tới bên cạnh Tần Nghiên Xu mà cầm lấy tay cô ta: “Mẹ đã nói tại sao chủ nhiệm Liêu lại đột nhiên tới đây, hoá ra là Nghiên Nghiên nhờ người ta mời đến!”\n“Trước đây mẹ còn nghĩ, tại sao con lại tới chậm hơn Sanh Sanh trong khi cả hai đứa đều tan học cùng giờ, trong lòng cứ trách con không hiếu thảo như Sanh Sanh, làm uổng công ông nội con yêu thương con nhiều năm như vậy, hoá ra là mẹ trách lầm con rồi.”\n“Đứa nhỏ này, sao con lại không nói gì hết!”\n“Ai, đều là do mẹ không tốt, mẹ không nên trách móc lung tung trong khi chưa làm rõ mọi chuyện, mẹ xin lỗi con, con đừng tức giận với mẹ được không?”\nTần Nghiên Xu: “… Được ạ.”\nHồ Mạnh Linh lập tức lộ ra nụ cười vui mừng, quay đầu nhìn về phía chủ nhiệm Liêu, sắc mặt tươi cười càng thêm thân thiết: “Hoá ra chủ nhiệm Liêu là cậu họ của Trường Thiên à, tôi từng gặp đứa nhỏ kia rồi, thành tích tốt, người cũng đẹp, còn đa tài đa nghệ, là đứa nhỏ tốt, quả nhiên người đời có câu nói rất đúng, không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa, khó trách Trường Thiên ưu tú như vậy, hoá ra là bởi vì có người cậu họ xuất sắc như ngài!”\n“Chủ nhiệm Liêu, bệnh tình của ông cụ nhà tôi liền giao cho ngài, chờ sau khi ông cụ khỏi hẳn, chúng tôi nhất định sẽ đến cảm ơn ngài thật tốt!”\nTuy rằng nói rất dễ nghe, nhưng: “Thưa bà, tôi nghĩ bà đã hiểu lầm rồi, tôi…”\nChủ nhiệm Liêu còn chưa nói xong, tiếng chuông di động đột ngột từ nơi xa truyền đến, liền nhìn thấy một y tá cầm điện thoại ông ấy chạy chậm từ phòng phẫu thuật ra đây, vừa đưa cho ông ấy vừa nói: “Chủ nhiệm Liêu, có người gọi cho ngài gần hai mươi cuộc điện thoại, ngài có nên nhận không?”\nChủ nhiệm Liêu nhận di động, chỉ thấy trên thông báo hiện ba chữ lớn —— Nhậm Trường Thiên.\nHồ Mạnh Linh thấy vậy, lập tức cười đến mức thấy răng không thấy mắt: “Là đứa nhỏ Trường Thiên kia gọi điện thoại lại đây à, tôi đã nói mà, đứa nhỏ này không chỉ xuất sắc, mà còn hiếu thảo, lễ phép, ngài mau nhận đi, nói cho thằng bé một tiếng, ông cụ đã không có việc gì, cũng để thằng bé yên tâm.”\nChủ nhiệm Liêu nhìn bà ta một cái, vẻ mặt một lời khó nói hết mà ấn nghe điện thoại, lập tức liền có giọng nói vội vàng thông ống nghe truyền tới.\n“Uy, cậu họ, cháu là Trường Thiên.”\n“Cháu nghe mợ họ nói hôm nay cậu muốn đi Thiên Đô tham gia hội nghị, lúc này hẳn là cậu chưa lên máy bay đúng không?”\n“Là như vậy, cháu có một người bạn, ông nội cậu ấy bị chảy máu não được đưa vào bệnh viện, nghe nói tình huống rất khẩn cấp, ngài xem thử có thể đi xem một chút được không?”\n“Bạn của cháu là thiên kim nhà họ Tần ở An Thành, nhà họ Tần, hẳn là ngài cũng từng nghe qua, chính là nhà họ Tần đệ nhất hào môn của An Thành chúng ta, chỉ cần ngài nguyện ý giúp đỡ, bên phía nhà họ Tần chắc chắn sẽ biết ơn ngài, điều này rất có lợi đối với sự phát triển của nhà họ Liêu, ngài suy xét được không?”\nĐại khái là khá sốt ruột, Nhậm Trường Thiên nói hết mục đích của mình ra, chờ nói xong mới phát hiện đối diện vẫn luôn không nói gì, không khỏi hô một tiếng: “Cậu họ?”\nChủ nhiệm Liêu “Ừm” một tiếng: “Đã cứu được ông cụ Tần.”\nNhậm Trường Thiên ngẩn người: “Đã cứu sao? Là cậu họ ra tay sao? Nhưng không phải ngài đã đi sân bay sao, sao ngài lại biết ông cụ Tần bị bệnh?”\nLiêu chủ nhiệm liền liếc mắt nhìn hai mẹ con đang đứng ngây như phỗng ở trước mặt, nhàn nhạt nói: “Là viện trưởng trực tiếp thông báo, tạm thời kêu cậu trở về từ sân bay, còn vì sao viện trưởng làm như vậy, cậu cũng không biết.”\nÔng ấy mịt mờ nhìn về phía người đàn ông đang đứng phía sau đám người, nói: “Có thể là sau lưng nhà họ Tần có nhân vật lớn nào đó hỗ trợ.”\n“À à à.” Nhậm Trường Thiên liên tục gật đầu, bừng tỉnh nói: “Cũng đúng, nói thế nào nhà họ Tần cũng là đệ nhất hào môn An Thành, có chút quan hệ với viện trưởng cũng là bình thường, xem ra là cháu làm điều thừa.”\nChủ nhiệm Liêu tựa như cười, nói: “Không hẳn.”\nDù sao, cũng để người nào đó nhận rõ hiện thực đúng không?\nÔng ấy cũng đỡ tốn sức giải thích.\nNhậm Trường Thiên lại chào hỏi với chủ nhiệm Liêu, sau đó liền ngắt điện thoại.\nÁnh mắt của chủ nhiệm Liêu đảo qua sắc mặt khác nhau của người nhà họ Tần, ánh mắt lóe lóe, đột nhiên lộ ra nụ cười hiền lành với Tần Sanh.\n“Lại nói tiếp, cuộc phẫu thuật này cũng may là nhờ có người bạn kia của Tần tiểu thư, nếu không phải do cậu ấy có kinh nghiệm phong phú, tìm được ổ bệnh ẩn giấu, có lẽ bên phía tôi cũng không tìm được manh mối, không biết Tần tiểu thư có tiện không, có thể giới thiệu người bạn bác sĩ đó cho tôi được không?”\nNhận thấy tầm mắt ở xung quanh nhìn sang đây, sắc mặt Tần Sanh hơi khựng lại, gật gật đầu: “Được.”\n“Lát nữa tôi gửi WeChat cậu ta cho ông.”\nLần này đổi lại là chủ nhiệm Liêu ngây người.\nSở dĩ ông ấy nói lời này, là bởi vì thấy được mẹ con Tần Nghiên Xu bất hòa với Tần Sanh, nghĩ rằng mượn cơ hội này lấy lòng người đứng phía sau cô mà thôi.\nSự thật cũng chứng minh, ông ấy nghĩ không tồi.\nLiền thấy người đàn ông lạnh lùng lại liếc mắt nhìn ông ấy, mang theo sự khen ngợi nhàn nhạt.\nCũng không nghĩ tới, Tần Sanh lại thật sự đồng ý giới thiệu Tịch lão đại cho ông ấy!\nĐây chính là niềm vui ngoài ý muốn!!\nChủ nhiệm Liêu vô cùng kích động, cũng không thèm quan tâm đến hai người Hồ Mạnh Linh, vừa hưng phấn vừa thấp thỏm nhìn Tần Sanh: “Làm như vậy có sao không, Tịch đại… Vị kia, có phải sẽ không vui không?”\nTần Sanh không thèm để ý: “Không có việc gì, cậu ta khá dễ nói chuyện.”\nHuống chi, cô tiêu tiền, làm khách hàng, vì vậy trong ba tiếng này cô chính là thượng đế.\nKhông vui thì càng tốt, như vậy cô cũng không cần trả tiền.\nChủ nhiệm Liêu cũng không biết trong đó còn có nhiều loanh quanh lòng vòng như vậy, nét mặt toả sáng, lập tức cam đoan: “Tần tiểu thư yên tâm, trước khi ông cụ xuất viện thì cứ ở bệnh viện của tôi, bảo đảm kêu là đến, nhất định khiến ông cụ nằm đi vào, đứng đi ra!”\nMọi người: “…”\nLời nói thật ra cũng không sai, nhưng sao lại có cảm giác kỳ lạ vậy?\nSắc mặt của Hồ Mạnh Linh và Tần Nghiên Xu không thể dùng chữ khó coi để hình dung nữa, mà phải gọi là như bảng pha màu!\nCuối cùng Hồ Mạnh Linh thật sự chịu không nổi nữa, kéo Tần Nghiên Xu trực tiếp rời đi.\nMơ hồ còn có tiếng mắng chửi tức giận truyền vào trong tai.\nTần Hạo cũng vô cùng xấu hổ, Hồ Mạnh Linh bọn họ có thể đi, nhưng người làm con như ông ta không thể rời đi, chỉ có thể cứng người đứng ở đó, lẳng lặng nhìn một nhà Tần Tranh nói chuyện với bác sĩ Liêu.\nVương Thục Quân thấy toàn bộ hành trình, không nhịn được mà thở dài.\nTrước tiên không nói đến đứa con trai lớn này có thể gánh vác được gánh nặng hay không, chỉ cần có vợ con kéo chân sau như vậy, nếu thật sự giao nhà họ Tần vào trong tay ông ta, sợ không quá một hai năm, nhà họ Tần sẽ rơi khỏi vị trí gia tộc đứng đầu An Thành.\nXem ra, chờ đến lúc ông cụ khỏi bệnh, phải tìm cơ hội để thương lượng với A Tranh.