Điều khiến Vương Thục Quân không nghĩ tới chính là, chưa chờ đến lúc Tần Ngu khỏi hẳn, chỉ ngay vừa lúc ông tỉnh dậy, ông đã bình tĩnh mở miệng: “A Tranh, tìm luật sư lại đây, ba muốn chuyển hết cổ phần cho con.”\nKhông chờ Tần Tranh phản ứng lại, ông tiếp tục nói: “Con hoặc là ba đứa nhỏ Mộ Viễn kia nguyện ý tiếp nhận nhà họ Tần là tốt nhất, nếu không muốn cũng không sao, đến lúc đó cứ bán công ty là được, các con cứ tự quyết định đi.”\nTần Tranh ngây ngẩn cả người.\nTuy rằng mấy năm nay Tần Ngu đã không ít lần đề nghị với ông ấy về chuyện của nhà họ Tần, nhưng phần lớn chỉ là thăm dò thái độ của ông ấy mà thôi, đây là lần đầu tiên ông kiên quyết không cho thương lượng như vậy.\nÔng ấy không khỏi nhíu mày: “Ba, không phải đã nói rồi sao, để anh cả…”\nCòn chưa dứt lời đã bị Tần Ngu ngắt ngang, ông tức giận mắng một tiếng: “Đừng nhắc đến súc sinh kia!”\nTần Tranh và Vương Thục Quân đều kinh ngạc, vội vàng tiến lên thuận khí cho ông, khuyên nhủ: “Bác sĩ nói ông không thể tức giận, càng không thể để cảm xúc kích động, mặc kệ là vì nguyên nhân gì, thân thể là quan trọng nhất, đừng tức giận làm hỏng người.”\nTần Ngu mới vừa trải qua chuyện như vậy, nói không sợ là giả, bởi vậy cũng nghe khuyên bảo, chậm rãi hít sâu vài lần để bình tĩnh lại.\nNhưng vẫn trầm mặt nói: “A Tranh, hôm nay ba cũng không ngại nói sự thật với con.”\n“Trên người của con chảy một phần năm dòng máu của ba, lại còn do mẹ con khó khăn lắm mới sinh ra, mặc kệ những người khác nghĩ như thế nào, ba đều xem con như con ruột mà đối đãi, nhưng ba cũng không thể phủ nhận, trong lòng mình, ba càng thiên vị anh cả con hơn một chút.”\n“Anh cả con không biết chuyện nội bộ nên vẫn luôn âm thầm phân cao thấp với con, vẫn luôn muốn tranh đấu với con, mấy chuyện này ba đều biết hết, nhưng ba vẫn không nhịn được mà ôm tâm lý may mắn, ba hy vọng anh em các con yêu thương nhau, hy vọng trong tương lai, con với ba đứa nhỏ Mộ Viễn có thể giúp đỡ một nhà anh cả con nhiều hơn.”\n“Ba cũng từng dặn dò Nghiên Nghiên rất nhiều lần cả trong tối lẫn ngoài sáng là phải đối xử tốt với Sanh Sanh, nhưng ba không nghĩ tới…”\nTrong đầu Tần Ngu không khỏi hiện lên những hình ảnh mà không lâu trước đây mình từng nhìn thấy, tim đập nhanh hơn, ngay cả huyết áp cũng tăng lên, may mà chính ông đã nỗ lực khống chế lại.\nÔng tiếp tục nói: “Ba không nghĩ tới, đứa con trai mà ba nỗ lực bồi dưỡng tài năng, cực khổ nuôi lớn, vậy mà lại là con súc sinh như vậy!”\n“Còn có con khốn Hồ Mạnh Linh đó, hai người bọn họ chính là cá mè một lứa!”\nTần Ngu hít sâu một cố nén lửa giận, gằn từng chữ một nói: “A Tranh, các con chia nhà đi.”\nTần Tranh thật sự vô cùng kinh ngạc.\nÔng ấy không phải kẻ ngu dốt, tuy Tần Ngu chưa từng nói những lời này ngay trước mặt ông ấy, nhưng trong lòng ông ấy vẫn luôn là hiểu rõ, cho nên cho dù không ưa gì một nhà Tần Hạo, nhưng nể mặt ba mẹ, ông ấy cũng chưa từng đề nghị chuyện chia nhà.\nNhưng lại không nghĩ tới, một ngày kia, Tần Ngu lại chủ động nhắc tới chuyện này.\nÔng ấy cau mày: “Ba, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”\nTần Ngu biết, nếu đã xảy ra chuyện thì với bản lĩnh của Tần Tranh, chỉ cần muốn tra thì chắc chắn sẽ tra được, bởi vậy ông cũng không muốn gạt, đương nhiên, cũng không muốn giấu diếm.\n“Tần Hạo nó,” Tần Ngu nhắm mắt, giọng ông khàn khàn: “Muốn hại chết Sanh Sanh.”\nTần Tranh, Vương Thục Quân, đồng thời chấn động, đồng tử lập tức co rút lại!\nĐúng lúc này, cửa phòng bị người ta đẩy mở ra, Tần Thời An bước vào với vẻ mặt âm trầm.\nTần Ngu thấy vậy, cũng đoán được.\nÔng nhắm hai mắt lại, mệt mỏi vẫy vẫy tay: “Chuyện sau đó không cần nói cho ba, các con là muốn giải quyết riêng cũng được, muốn kiện cho nó đi tù cũng được, ba sẽ mặc kệ.”\n“Các con đi ra ngoài đi, ba mệt mỏi.”\n*\nTần Ngu tỉnh lại, nhưng chỉ kêu Tần Tranh và Vương Thục Quân đi vào, Tần Hạo bị chặn ở ngoài cửa.\nTrong lòng phẫn nộ không cam lòng, nhưng đồng thời, một dự cảm bất an đột nhiên nảy lên, khiến ông ta đứng ngồi không yên, đi qua đi lại ở hành lang trước cửa phòng bệnh.\nLúc này, Hồ Mạnh Linh và Tần Nghiên Xu cũng đã đã trở lại, nhìn thấy bộ dạng này của ông ta, Hồ Mạnh Linh không khỏi cười lạnh một tiếng: “Lúc này cũng biết khẩn trương rồi à, còn kịp sao, ông xem đi, lát nữa Tần Tranh sẽ kể công, ra vẻ ngoan ngoãn, lại nói bậy vài câu về ông với ông cụ, đừng nói là nhà họ Tần, chỉ sợ là ngay cả di chúc cũng sửa lại!”\n“Chính mình không thể thắng được Tần Tranh còn chưa tính, nhìn xem ông dạy con gái ông thành cái dạng gì kìa, đều là đồ vô dụng!”\n“Thôi, đừng tranh nữa, dù sao cũng không thắng được, lãng phí sức lực làm gì!”\n“…”\nGiọng nói khắc nghiệt bén nhọn của Hồ Mạnh Linh không ngừng chui vào lỗ tai, bà ta nói một câu, lửa giận trong lòng Tần Hạo liền bay lên một phần, cuối cùng cũng không biết là câu nào chọc trúng chỗ đau của ông ta, ông ta liền giơ tay hung hăng tát một cái: “Bà nói đủ chưa?!”\nHồ Mạnh Linh che lại khuôn mặt bị đánh cho sưng lên, một hồi lâu mới phản ứng lại, nhưng vẫn không thể tin đã xảy ra chuyện gì: “Ông đánh ta?!”\n“Tần Hạo! Ông vậy mà dám đánh tôi?!”\nBà ta đột nhiên nhào lên bắt lấy vạt áo Tần Hạo, giơ tay đấm ông ta, trong miệng còn không ngừng mắng.\n“Ngay cả vợ mình mà cũng đánh, Tần Hạo ông có còn là con người không!”\n“Sao ông có thể làm vậy, sao ông không đi mà đánh Tần Tranh đi, ông ở đây đánh phụ nữ đánh vợ mình thì tính là thứ gì?!”\n“Cái đồ cầm thú nhà ông! Súc sinh! Kẻ bất lực!”\nMãi đến lúc này Tần Hạo cũng mới phản ứng lại, trong lòng lập tức dâng lên sự hối hận, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, đã bị những lời nhục mạ này cuốn trôi.\nSắc mặt của ông ta lập tức trầm xuống.\nKhông tuỳ ý để bà ta đánh chửi giống như trước kia nữa, Tần Hạo trở tay đẩy ra, Hồ Mạnh Linh lập tức ngã ngồi ở trên mặt đất.\nLúc con người ta vẫn luôn bị ức hiếp có lẽ sẽ không cảm thấy gì, nhưng một ngày nào đó, khi đã tìm được nơi để phát tiết, lửa giận tích lũy trong lòng sẽ trút xuống giống như núi lửa phun trào, hoàn toàn mất khống chế.\nTình hình hiện tại của Tần Hạo chính là như vậy.\nMười mấy năm đánh chửi ông ta đều yên lặng cam chịu, nhưng giờ khắc này, nhìn người phụ nữ đang nhìn mình với vẻ mặt không thể tưởng tượng được, ông ta đột nhiên không muốn nhịn nữa.\nÔng ta lại trở tay tát thêm một cái, ánh mắt âm trầm đến mức đáng sợ: “Hồ Mạnh Linh, bà đủ rồi!”\nXách người từ trên mặt đất lên, đẩy vào tường: “Hồ Mạnh Linh, tôi nói cho bà biết, tôi chịu đủ rồi!”\nGiơ tay lại tát thêm một cái.\n“Á!”\nMột tiếng thét chói tai đột nhiên vang lên, cuối cùng cũng thoáng kéo lý trí của Tần Hạo trở về.\nTần Nghiên Xu đã bị sự bạo lực bất thình lình làm cho hoảng sợ, mãi đến lúc này mới hồi phục tinh thần lại.\nCô ta nhìn hai mắt Tần Hạo đỏ đậm, lại nhìn nhìn Hồ Mạnh Linh vừa sợ vừa giận, không nhịn được mà lui về phía sau, vừa lắc đầu vừa rơi lệ, nhưng không thể thốt lên một câu nào.\nCố Nguyệt Minh và Tần Sanh tiễn Phó Cảnh Hành rời đi, lúc quay lại đây thì nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hai người cau mày lại.\nCố Nguyệt Minh bước nhanh tới, kéo hai vợ Tần Hạo đang dây dưa với nhau, sau đó lại kéo Tần Nghiên Xu lui về bên cạnh Tần Sanh, lúc này mới tức giận nói: “Còn đang ở bệnh viện đó, các người làm gì vậy?”\nLiếc sang Tần Nghiên Xu đang sợ tới mức run bần bật, lại càng tức giận: “Có chuyện gì hai vợ chồng không thể đóng cửa bảo nhau hay sao mà lại làm vậy ở trước mặt con trẻ, có ai làm cha mẹ như hai người không?”\nTần Nghiên Xu cũng nhịn không được nữa, liền ôm lấy Cố Nguyệt Minh khóc rống lên.