Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh cũng không nghĩ tới bọn họ lại trở về nhanh như vậy, vừa xấu hổ vừa tức giận.\nHồ Mạnh Linh lập tức tiến lên kéo Tần Nghiên Xu về, trừng Cố Nguyệt Minh: “Đó cũng là chuyện của nhà chúng tôi, có liên quan gì đến cô sao!”\nCố Nguyệt Minh: “Chị…”\nCòn chưa nói xong đã bị Tần Sanh ngăn cản.\nCô lãnh đạm liếc Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh đang vô cùng chật vật: “Các người cứ tùy ý.”\nDừng một chút, lại nhìn Tần Nghiên Xu: “Có đi hay không?”\nTần Nghiên Xu hoàn toàn đoán được Tần Sanh sẽ chủ động nói chuyện với cô ta nên hơi trố mắt một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.\nCô ta hoàn toàn không cảm thấy với quan hệ giữa mình và Tần Sanh mà đối phương lại đồng tình hoặc là giúp cô ta, chỉ cảm thấy Tần Sanh đang cố ý muốn nhìn cô ta xấu hổ, trong lòng vô cùng buồn bực xấu hổ: “Ai cần cậu xen vào việc người khác!”\nSắc mặt Tần Sanh trầm xuống, thân mình dựa nghiêng ở trên tường, không thèm nhìn Tần Nghiên Xu nữa.\nChút thương tiếc và đau lòng vừa dâng lên trong lòng Cố Nguyệt Minh cũng nháy mắt biến mất, bà ấy thở phì phì trừng mắt nhìn Tần Nghiên Xu một cái, tức giận nói: “Được thôi, là tôi xen vào việc người khác, các người thích làm gì thì làm đi!”\nTrong lòng Tần Nghiên Xu căng thẳng, theo bản năng muốn giải thích, nhưng khi liếc mắt thấy Tần Sanh bên cạnh bà ấy, ánh mắt cũng trở nên lạnh nhạt.\nCó giải thích hay không thì sao chứ?\nCho dù cô ta có làm tốt đến đâu, mặc kệ cô ta và Cố Nguyệt Minh đã từng thân thiết bao nhiêu, ở trong lòng Cố Nguyệt Minh, cô ta vĩnh viễn kém hơn con gái ruột của bà ấy!\nMột người phụ nữ xảo trá thích ra vẻ mà thôi, sao cô ta phải giải thích với bà ấy!\nTần Nghiên Xu hừ lạnh một tiếng, nhìn sang chỗ khác.\nThấy một màn như vậy, lửa giận trong lòng Hồ Mạnh Linh cuối cùng cũng giảm bớt một chút, không khỏi cố ý ngước cằm với Cố Nguyệt Minh.\nCô Nguyệt Minh hoàn toàn không hiểu bà ta muốn biểu đạt ý tứ gì: “…”\nRất khó hiểu.\nDù sao cũng không muốn để Cố Nguyệt Minh và Tần Sanh nhìn trò hề của mình, nên Hồ Mạnh Linh chỉ hung tợn trừng mắt nhìn Tần Hạo một cái liền tạm thời áp lửa giận trong lòng xuống.\nĐang muốn nói cái gì đó để giảm bớt sự xấu hổ, cách đó không xa, cửa phòng bệnh đột ngột mở ra, hai bóng người thon dài đĩnh bạt từ trong phòng bước ra.\nÁnh mắt của Hồ Mạnh Linh và Tần Hạo chợt loé lên, vội vàng tiến lên đẩy hai cha con Tần Tranh ra, muốn đi vào phòng, nhưng lại bị hai người ngăn cản.\nSắc mặt Tần Hạo thay đổi: “Tần Tranh, mày có ý gì?!”\nTần Tranh lạnh giọng nói: “Ba không muốn gặp ông.”\n“Không có khả năng!” Tần Hạo chắc chắn nói, trong đầu xẹt qua rất nhiều suy đoán, cuối cùng ông ta đột nhiên mở to hai mắt nhìn: “Có phải ba đã xảy ra chuyện gì hay không, Tần Tranh, mày ngăn tao lại có phải là không muốn để tao gặp mặt ba lần cuối đúng không, mày muốn lén chiếm lấy gia sản nhà họ Tần có phải hay không?!”\n“Tao nói cho mày biết, mày đừng có mơ!”\nGia sản! Gia sản! Gia sản!\nTần Tranh chỉ cảm thấy lửa giận mới vừa áp xuống lại bùng lên, đầu lưỡi ông ấy chống vào má, giơ tay vung ra một quyền không chút thương tiếc, trực tiếp đấm Tần Hạo bay ra ngoài.\nCòn chưa hết giận, lại đuổi theo hung hăng đạp hai cái, thậm chí Tần Hạo còn nghe được âm thanh xương cốt chính mình bị gãy.\nKhóe mắt ông ta như muốn nứt ra: “Tần Tranh!”\nTần Tranh vô cảm nhìn ông ta, ánh mắt chứa sự sắc bén mà Tần Hạo chưa bao giờ thấy qua.\nĐột nhiên, ông ấy duỗi tay xách Tần Hạo lên, nâng bước liền đi vào phòng bệnh cách phòng của Tần Ngu hai gian, phủi tay ném ông ta ở trên giường bệnh.\n“Thời An.” Tần Tranh hô.\nTần Thời An hiểu ý, mở điện thoại của mình lên, ném ở bên cạnh Tần Hạo, lập tức liền có tiếng đối thoại rõ ràng truyền ra.\nThân thể của Tần Hạo, cùng với Hồ Mạnh Linh vừa đuổi theo vào chuẩn bị mắng chửi lập tức cứng đờ, sắc mặt chợt thay đổi.\nChờ đến khi toàn bộ video ghi âm phát xong, sắc mặt hai người không chỉ trắng bệch, mà ngay cả thân thể cũng không nhịn được mà run rẩy.\n“Giả… Đều là giả!”\nTần Hạo đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tần Tranh, vội vàng giải thích: “Em hai, đây đều là giả! Là có người làm giả mấy thứ này muốn châm ngòi tình cảm anh em giữa hai chúng ta, có người hãm hại anh!”\n“Em không thể tin tưởng, không thể để người ngoài lừa gạt!”\n“Tình cảm anh em.” Tần Tranh lạnh lùng cười: “Giữa chúng ta, có thứ này sao?”\nTần Hạo đã sợ đến mức không thèm quan tâm gì nữa, lập tức từ trên giường bệnh bò dậy, bắt lấy tay Tần Tranh nói: “Sao lại không có!”\n“Khi còn nhỏ, anh không kịp hoàn thành việc học mà ba giao cho, là em lén giúp anh viết xong!”\n“Sau khi đi học, thành tích của anh không tốt, cũng là em giúp anh đánh dấu kiến thức trọng tâm, giảng giải bài tập.”\n“Sau này vào công ty nhà họ Tần, ban đầu lúc anh không biết gì, cũng là em dẫn anh đi làm dự án, tiếp khách hàng.”\n“Còn có anh, anh… Lúc bảy tám tuổi, có người muốn bắt nạt em, là anh xông lên bảo vệ em!”\nÔng ta nắm chặt lấy tay Tần Tranh, giọng nói mang theo sự run rẩy mà ngay cả ông ta cũng không phát hiện ra: “Em hai, chúng ta kém nhau không đến hai tuổi, là anh em ruột lớn lên cùng từ nhỏ đến lớn, em phải tin anh, anh thật sự không có làm!”\nHồ Mạnh Linh cũng ý thức được tình thế, lần đầu tiên buông xuống thành kiến, tiến lên cầu xin: “Em hai, em phải tin tưởng anh trai mình, từ trước đến nay ông ấy là người thật thà, tuyệt đối sẽ không làm được chuyện giết người như vậy!”\n“Nhất định là có người bôi nhọ ông ấy!”\n“Thật thà?” Tần Thời An đột nhiên cười một tiếng: “Bác gái cả à, có lẽ là bà có hiểu lầm với người bên gối này của mình rồi.”\nSắc mặt Hồ Mạnh Linh khựng lại: “Cậu có ý gì?”\nTần Thời An nhìn Tần Hạo với ý tứ sâu xa: “Không có ý gì, nếu bà cảm thấy hứng thú, bà có thể tự mình hỏi.”\nThân mình Tần Hạo run lên, sắc mặt vốn đã tái nhợt lại càng trắng.\nHồ Mạnh Linh vốn dĩ chỉ cảm thấy Tần Thời An đang châm ngòi ly gián, nhưng lúc này nhìn thấy phản ứng của Tần Hạo, sự nghi ngờ trong lòng lập tức tăng lên, bà ta nhìn chằm chằm ông ta hỏi: “Tần Hạo, có phải ông gạt tôi chuyện gì đúng không?!”\nTần Hạo phủ định hoàn toàn: “Chuyện của tôi chẳng lẽ bà không biết hay sao, tôi có thể giấu bà cái gì?”\nSự nghi ngờ trong lòng một khi đã nổi lên sẽ không thể khống chế được, Hồ Mạnh Linh không hề tin ông ta: “Ông có nói hay không!”\n“Tôi đã nói không có là không có mà, bà đừng có suy nghĩ lung tung!”\nMắt thấy tình hình lại biến thành hai vợ chồng bọn họ cấu xé lẫn nhau, Tần Tranh không nhịn được mà gõ gõ mặt bàn ngăn bọn họ lại: “Chuyện của các người thì đợi về nhà cãi nhau sau, hiện tại đang nói tới chuyện các người muốn hại con gái tôi.”\nHồ Mạnh Linh liếc mắt thấy Cố Nguyệt Minh và Tần Sanh mới từ ngoài cửa tiến vào, tròng mắt xoay chuyển, đột nhiên thẳng lưng: “Cái gì mà chúng tôi hại con gái các người chứ, tôi còn muốn nói Tần Sanh muốn hại chúng tôi đây này, muốn công bằng cũng phải là do các người trả lại công bằng cho bọn tôi chứ!”\nBà ta nghĩ đến gì đó, vừa lẩm nhẩm lầm nhầm mắng vừa lấy điện thoại từ trong túi ra, cười lạnh nói: “Đừng tưởng rằng chỉ các người có chứng cứ, tôi cũng có!”\nKhi nói chuyện đã tìm được một cái thư mục rồi bấm vào, còn chưa kịp đắc ý, Hồ Mạnh Linh liền trợn tròn mắt: “Ghi… Ghi hình đâu?”\nTần Sanh chậm rãi đi vào, một khuôn mặt nhỏ tinh xảo, vô cùng lãnh đạm, cô quét nhìn Hồ Mạnh Linh một cái: “Cẩn thận tìm lại xem?”