Đương nhiên là không thể tìm được.\nHồ Mạnh Linh lật xem điện thoại cũng không có thể tìm được ghi hình, lại giật lấy di động của Tần Hạo lật xem một lần, cũng không có.\nBà ta lập tức phẫn nộ nhìn Tần Sanh: “Là mày làm!”\nTần Sanh cũng không phủ nhận.\nHồ Mạnh Linh tức giận đến mức tay cũng run lên, sự phẫn nộ trong lòng cũng chiến thắng nỗi sợ Tần Sanh, chỉ vào cô liền mắng: “Mày là cái thứ tiểu nhân đê tiện dám làm không dám nhận! Mày vô sỉ!”\nTần Sanh lạnh lùng liếc nhìn bà ta một cái, cũng không nói chuyện.\nNhưng Hồ Mạnh Linh lại hiểu ánh mắt của cô.\nVậy thì sao?\nVô cùng kiêu ngạo.\nHồ Mạnh Linh suýt nữa là phun ra một búng máu.\nCon khốn này, ngày thường nhìn thì có vẻ lạnh lùng không tranh với ai, không nghĩ tới lại là thứ không biết xấu hổ như vậy!\nTần Tranh cũng không có hứng thú với thứ gọi là “Chứng cứ” ở trong miệng Hồ Mạnh Linh, đừng nói là đã không còn nữa, cho dù con, ông ấy cũng tin con mình vô điều kiện.\nÔng ấy lại gõ mặt bàn một lần nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Cho các người hai lựa chọn.”\n“Một, tôi gửi chứng cứ này cho cảnh sát, chúng ta việc công xử theo phép công, để pháp luật chế tài các người, giết người bất thành, phán ba bốn năm hẳn là không có vấn đề gì.”\nSắc mặt hai người Tần Hạo đột ngột thay đổi, ngay cả đầu ngón tay của Tần Nghiên Xu cũng run lên.\nGiết người bất thành, một khi cha mẹ cô ta vào tù vì nguyên nhân này, như vậy đừng nói là bọn họ, mà cả đời này của cô ta cũng xong rồi!\nTuyệt đối không được!\nCô ta hung hăng cắn môi một cái, nước mắt lưng tròng: “Chú hai, ba cháu là anh ruột của chú đó, sao chú có thể nhẫn tâm như vậy!”\nTrong lòng của Tần Tranh vẫn còn chút tình cảm với Tần Nghiên Xu, cũng không phải là sự yêu thương mà cô ta hoặc là hai vợ chồng Tần Hạo thường nghĩ, mà là áy náy.\nTừ hơn hai năm trước ngoài ý muốn biết được Tần Sanh vừa vặn thi vào cùng một trường, học cùng một lớp với Tần Nghiên Xu, cả nhà bọn họ thường xuyên lấy cớ đi gặp Tần Nghiên Xu để lén đi thăm Tần Sanh.\nVề điểm này, xác thật là do bọn họ không đúng.\nNhưng một phần áy náy này, đã dần cạn kiệt do cô ta năm lần bảy lượt làm ầm ĩ, bởi vậy lúc này, khi đối diện với sự chất vấn của Tần Nghiên Xu, ông ấy cũng chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ta một cái.\nTiếp tục vấn đề của chính mình: “Thứ hai, chia nhà đi, mọi người thân ai nấy lo, từ đây nước giếng không phạm nước sông!”\nTần Hạo giật mình, ngày sau đó ánh mắt lập lòe: “Vậy gia sản…”\n“Gia sản.” Tần Tranh cười lạnh một tiếng, “Nhà cũ của nhà họ Tần, hai công ty Quang Đạt và Bác Quán dưới danh nghĩa nhà họ Tần, còn có căn biệt thự ở khu Xuân Hoà ven sông đều thuộc về các người.”\n“À, còn có 3% cổ phần công ty nhà họ Tần trong tay ông vẫn giữ nguyên, còn những thứ khác thì đừng nghĩ tới.”\nSắc mặt Tần Hạo thay đổi kịch liệt: “Tần Tranh, mày có biết mày đang nói cái gì không?!”\nTần Tranh rất rõ ràng, hơn nữa chưa bao giờ rõ ràng như vậy.\nHai mươi năm trước đến bây giờ, ông ấy chưa bao giờ để ý đến gia sản nhà họ Tần, mặc dù phần lớn những gia sản đều do một tay ông ấy tạo nên.\nÔng ấy thậm chí đã chuẩn bị xong thoả thuận, chỉ chờ sau khi Tần Sanh tốt nghiệp cấp ba vào đại học, sẽ giao tất cả gia sản của nhà họ Tần ngoại trừ trang viên cho Tần Hạo, sau đó mang theo vợ con trở về Thiên Đô.\nNhưng hiện tại, ông ấy đổi ý.\nHai súc sinh có ý đồ mưu hại tính mạng con gái ông ấy, ông ấy không giết bọn họ là đã nể mặt Tần Ngu và Vương Thục Quân rồi, dựa vào cái gì mà còn muốn để ông ấy dâng gia nghiệp do một tay ông ấy tạo nên cho bọn họ?\nĐể bọn họ có tiền rồi sau này hại một nhà bọn họ, hại Sanh Sanh nhà ông ấy sao?\nKhông có khả năng!\nTần Tranh nâng mắt lên, ánh mắt lạnh lùng mà Tần Hạo chưa bao giờ gặp qua, ông ấy tiếp tục nói: “Chỉ có hai con đường này, hoặc là chuẩn bị tiến vào cục cảnh sát, hoặc là đi làm thủ tục chia nhà với tôi.”\nTần Hạo sắp tức điên rồi: “Ba sẽ không đồng ý!”\nTần Tranh lạnh lùng cười một tiếng: “Ông nghĩ đến tại sao ba bị bệnh, ông có nghĩ đến lý do vì sao ba không muốn gặp ông không?”\nÔng ấy chỉ điện thoại của Tần Thời An trên giường bệnh: “Mấy thứ này đều được chép từ trong máy tính của ba ra.”\n“Tần Hạo, ông không chỉ thiếu chút nữa hại chết con gái tôi, mà còn suýt nữa làm ba ông tức chết!”\nĐồng tử Tần Hạo run rẩy dữ dội, cuối cùng cũng biết được sự bất an lúc trước từ đâu mà có.\nÔng ta ngã ngồi ở trên mặt đất, thất thần lẩm bẩm: “Không có khả năng, không có khả năng…”\nNói xong dường như nghĩ tới cái gì đó, ông ta đột nhiên ngẩng đầu lên: “Là mày đúng hay không! Là mày đúng hay không!”\n“Là mày gửi mấy thứ tới máy tính của ba đúng hay không, nhất định là mày, người thật sự thiếu chút nữa hại chết ba chính là mày!”\nĐối với loại người chỉ biết đổ lỗi lên đầu người khác như vậy s, Tần Tranh cũng lười giải thích, cuối cùng ông ấy chỉ lạnh lùng nhìn Tần Hạo một cái, để lại một câu “Ông suy nghĩ cho kỹ, chờ ba xuất viện thì hãy trả lời tôi.”, sau đó liền đưa vợ con rời khỏi phòng bệnh.\nMột nhà ba người Tần Hạo người thì ngồi người thì đứng ngơ ngác ở bên trong phòng bệnh, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh từ trong ra ngoài.\nThật lâu sau, Hồ Mạnh Linh mới thất thần lẩm bẩm: “A Hạo, chúng ta nên làm cái gì bây giờ…”\nTần Hạo bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, ông ta nghĩ đến cái gì đó, trong mắt xẹt qua ánh sáng: “Tôi không có thua, tôi vẫn còn cơ hội!”\nĐúng!\nÔng ta không có thua!\nÔng ta còn có con trai!\nChỉ cần mang Tần Chiêu về nhà họ Tần, ông ta liền có tự tin để tranh giành với Tần Tranh!\nTần Hạo chống đất ngồi dậy, lập tức nâng bước đi ra khỏi phòng bệnh.\nTừ đầu tới đuôi, cũng không thèm nhìn Hồ Mạnh Linh và Tần Nghiên Xu một cái.\n*\nCả nhà Tần Tranh cũng không tiếp tục ở lại bệnh viện, sau khi ra khỏi phòng bệnh liền về nhà.\nTần Thời An lái xe, Tần Tranh ngồi ở ghế phụ, Cố Nguyệt Minh và Tần Sanh ngồi ở ghế sau.\nCố Nguyệt Minh nhìn con gái vừa lên xe đã lấy máy tính ra không biết đang làm gì, không nhịn được liền nhìn qua.\nSau đó liền thấy được ký hiệu màu trắng tràn đầy màn hình khiến đầu bà ấy suýt ngất đi.\nCố Nguyệt Minh vừa ngạc nhiên lại vừa tò mò, nhịn không được hỏi: “Sanh Sanh, con đang làm gì vậy?”\nĐầu ngón tay Tần Sanh dừng một chút, sau đó tiếp tục đánh bàn phím, thuận tiện trả lời Cố Nguyệt Minh: “Giúp một người bạn xử lý cái đuôi nhỏ.”\nCố Nguyệt Minh chớp chớp mắt: “Người bạn nào muốn xử lý cái đuôi nhỏ nào vậy?”\nỪm…\nTrong đầu Tần Sanh hiện lên khuôn mặt đẹp trai tái nhợt lạnh lùng của thiếu niên, nghĩ nghĩ, trả lời: “Một người bạn nhỏ khá xinh đẹp.”\nCòn cái đuôi…\nTần Sanh nghiêng đầu đánh giá mẹ mạnh, hơi hơi nheo mắt lại: “Đuôi con thỏ, mẹ muốn có không?”\n“Nếu muốn thì lát nữa con mua cho mẹ một cái.”\nCố Nguyệt Minh lập tức cười cong mắt: “Được đó được đó, Sanh Sanh thật là tốt với mẹ!”\nTần Sanh gõ xuống một ký hiệu cuối cùng, lấy di động ra, mở app Taobao, nhập vào “Áo ngủ liền thân hình con thỏ”, sau đó nhanh chóng chốt đơn.\nQuay đầu nói với Cố Nguyệt Minh: “Được khuyến mãi, còn tặng kèm tai thỏ.”\nCố Nguyệt Minh vui vẻ gật đầu liên tục.\nLập tức lấy điện thoại ra sửa nickname WeChat: [Con gái tôi cưng chiều tôi nhất! ]\nTần Tranh xuyên qua kính chiếu hậu nhìn người vợ đang cười tủm tỉm thê tử cùng với cô con gái tuy không có nhiều biểu tình nhưng lại không biết từ khi nào đã dần dần mất đi vẻ lạnh lùng, ánh mắt ông ấy dần trở nên dịu dàng.\nNhưng khoảnh khắc tiếp theo, chợt trở nên sắc bén.\nĐây là người mà cha con bọn họ muốn dùng hết sức lực để bảo vệ, ông ấy tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào tổn thương bọn họ!\nTuyệt đối không!