Tần Ngu khôi phục không tồi, tuy vẫn còn suy yếu, nhưng tinh thần đã khá hơn nhiều.\nCác gia tộc lớn khác của An Thành nghe nói Tần Ngu nằm viện, cũng lục tục tới bệnh viện thăm hỏi.\nNhưng mấy ngày đầu đều bị Tần Tranh lấy cớ thân thể Tần Ngu suy yếu không tiện tiếp khách để từ chối, mãi đến gần một tuần sau mới lục tục nhận lời thăm hỏi của các gia tộc có mối quan hệ tốt.\nNhà họ Kiều với nhà họ Tần có quan hệ bình thường, bởi vậy tuy nhà họ Kiều cũng có gửi thiệp, nhưng Tần Tranh lại không có ý định nhận lấy.\nĐiều khiến ông ấy không nghĩ tới chính là, nhà họ Kiều gửi thiệp ba ngày liên tục, mãi cho đến khi Tần Ngu lành bệnh xuất viện, công tử nhà họ Kiều là Kiều Dịch Hàn thậm chí còn trực tiếp tìm tới.\nNgày Tần Ngu xuất viện vừa lúc là thứ bảy, sáng sớm Tần Sanh đã bị Cố Nguyệt Minh kêu đi theo đến đón Tần Ngu xuất viện.\nĐồ đạc đã có người hầu thu dọn nên không cần bọn họ nhọc lòng, chờ sau khi chủ nhiệm Liêu kiểm tra một lần cuối cùng, xác định thân thể Tần Ngu không thành vấn đề có thể xuất viện, Tần Thời An và Tần Sanh liền tiến lên một trái một phải đỡ ông.\nMấy ngày nay Tần Ngu vẫn chưa gặp được Tần Sanh, lúc này đột nhiên gặp được, lại có chút hoảng hốt, một hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, thở dài vỗ vỗ tay cô: “Đứa bé ngoan, khiến con uất ức rồi.”\nTần Sanh nhìn hai mắt có chút vẩn đục của ông lão, dừng một chút, nhàn nhạt nói: “Cháu phải trở về.”\n“Ngay ngày hôm sau, ở trang viên nhà họ Tần.”\nTần Ngu ngẩn người, một hồi lâu mới phản ứng lại, bừng tỉnh nói: “Ông đã thắc mắc sao khoảng thời gian đó hai người bọn họ lại không ra cửa lâu như vậy, hoá ra là bị cháu dọa sợ.”\nÔng lại vỗ vỗ tay Tần Sanh, tán đồng: “Cháu làm đúng, đối phó với loại người như bác cả và bác gái cả của cháu thì không nên nói đạo lý với bọn họ, lúc nên cứng rắn thì phải cứng rắn, chỉ có thật sự sợ mới có thể an phận một chút.”\n“Lần sau nếu bọn họ lại kiếm chuyện với cháu, cháu cần đáp trả lại, không cần cố kỵ cái gì!”\nTần Sanh gật gật đầu, đáp: “Cháu biết rồi ạ.”\nThật ra cô vẫn trông lạnh lùng như lúc trước, nhưng có lẽ là do vẻ ngoài của cô thật sự có tính lừa gạt quá lớn, cũng có lẽ là trong lòng Tần Ngu vốn đã cảm thấy nợ cô, nên lúc này nhìn thấy bộ dáng hơi cụp mi của cô, liền cảm thấy cô cháu gái này vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu chuyện.\nKhiến người ta muốn yêu thương.\nKhông khỏi lại lần nữa vỗ vỗ tay cô, trong mắt tràn đầy từ ái.\nLúc Tần Nghiên Xu vội vàng đuổi tới lại nhìn thấy một màn như vậy, cô ta chỉ cảm thấy cực kỳ chói mắt.\nGần như chưa kịp tự hỏi đã bước nhanh chạy tới đẩy Tần Sanh ra, đỡ lấy cánh tay Tần Ngu, cười ngâm ngâm nói: “Xin lỗi ông nội, mấy hôm trước con vội vàng ôn tập thi giữa kỳ nên mấy ngày nay không được nghỉ ngơi tốt, hôm nay không cẩn thận nên dậy trễ, thiếu chút nữa là không kịp lại đây đón ông xuất viện.”\nNói xong còn giả vờ sợ hãi mà vỗ vỗ ngực, nghịch ngợm giả làm mặt quỷ: “Cũng may là đuổi kịp.”\nVừa dứt lời lại quay sang nhìn Tần Ngu, lại phát hiện ông đang trầm mặt bình tĩnh nhìn cô ta.\nTần Nghiên Xu ngây ngẩn cả người: “Sao… Làm sao vậy… Ông nội, sao ông lại nhìn con như vậy?”\nRõ ràng trước đây mỗi lần cô ta làm sai chuyện, hoặc là gặp rắc rối cũng sẽ làm nũng như vậy với ông nội, mà lần nào ông nội cũng đều không nhẹ không nặng nói cô ta hai câu, sau đó liền nhẹ nhàng bâng quơ bỏ qua mọi chuyện.\nLúc này cô ta cũng chưa làm cái gì, tại sao ông nội lại nhìn cô ta như vậy?\nTrong nháy mắt, trong lòng Tần Nghiên Xu cảm thấy vô cùng uất ức.\nTần Sanh đã biết ý đồ từ lúc Tần Nghiên Xu xông tới, không thèm giành với cô ta, trực tiếp lui sang một bên, lúc này nhìn bộ dạng rưng rưng nước mắt của cô ta thì cảm thấy rất phiền.\nCũng đã không đếm được đây là lần thứ mấy.\nKhông có hứng thú tranh chấp với cô ta, Tần Sanh gật đầu với Tần Ngu và Tần Thời An, nói: “Cháu đi xem ba cháu đã làm thủ tục xong chưa.”\nVừa dứt lời liền lập tức rời đi.\nĐôi tay cắm trong túi, bước chân rất dài, chỉ là một bóng dáng nhưng lại rất lạnh lùng.\nTần Ngu thấy vậy, sự tức giận vừa mới dâng lên ở trong lòng đột nhiên tan biến.\nÔng không nhịn được mà bật cười.\nĐột nhiên liền suy nghĩ cẩn thận.\nKhông xin lỗi thì thế nào, cho dù ông có buộc Nghiên Nghiên xin lỗi, thì cũng kết quả của sự ép buộc, với tính cách của Sanh Sanh, không chỉ không vui, mà sợ là còn ngại phiền.\nCũng khiến Nghiên Nghiên tức giận uất ức.\nÔng cần gì phải làm loại chuyện hai đầu không lấy lòng này.\nSo sánh với xin lỗi…\nTần Ngu nghĩ tới cái gì đó, quay đầu nói với Tần Thời An: “Hai ngày trước, lúc nhà họ Du tới gặp ông không phải có tặng một hộp ngọc trai không tồi hay sao, cháu đi hỏi dì Lê của cháu một chút, nhờ bà ấy đưa cho Sanh Sanh.”\nTần Thời An dừng một chút, buông lỏng tay đang đỡ Tần Ngu ra, nói: “Vâng ạ.”\nXoay người liền ra khỏi phòng bệnh.\nTrong phòng cũng chỉ còn hai người Tần Nghiên Xu và Tần Ngu, Tần Ngu kéo cô ta ngồi xuống sô pha bên cạnh.\nTần Nghiên Xu cắn môi: “Ông nội…”\nTần Ngu liền nhìn cô: “Không thích Sanh Sanh phải không?”\nTần Nghiên Xu rũ mi, không nói chuyện.\nTần Ngu cũng không thèm để ý, tiếp tục nói: “Cảm thấy Sanh Sanh cướp đồ của con, cướp đi sự chú ý của mọi người với con đúng không?”\nTần Nghiên Xu vẫn không nói chuyện, bàn tay rũ ở bên cạnh nắm chặt thành đấm.\nTần Ngu liếc nhìn cô ta thật sâu, thấp giọng nói: “Vậy con có biết, mấy thứ kia, vốn dĩ cũng không phải của con hay không?”\nTần Nghiên Xu đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt che kín sự không thể tin được, hoàn toàn không rõ tại sao ông nội cô ta lại nói ra những lời như vậy.\nTần Ngu lại tiếp tục nói.\n“Con cho rằng mấy năm nay cả nhà chú hai con lại thỉnh thoảng tới trường học gặp con, còn đưa cái này đưa cái kia cho con, thật ra là bởi vì bọn họ coi trọng con, yêu thương nên mới làm như vậy đúng không?”\n“Không phải.”\n“Bọn họ tới trường học gặp con, là bởi vì đã biết Tần Sanh học cùng lớp với con, mượn cớ gặp con để lén nhìn Tần Sanh.”\n“Đến nỗi mấy thứ kia, một phương diện là lý do, còn về phương diện khác,” Tần Ngu chợt dừng lại, nhìn Tần Nghiên Xu một cái rồi mới tiếp tục nói: “Là bồi thường.”\n“Nghiên Nghiên, từ nhỏ con đã là một đứa bé thông minh, ông không tin con không đoán ra được một chút nào, vậy hành động hiện giờ của con, là vì cái gì chứ?”\nSắc mặt của Tần Nghiên Xu đã không thể dùng từ khó coi để hình dung, môi cô ta run rẩy, muốn nói nhưng lại không nói nên lời.\nĐúng vậy, Tần Ngu nói không sai, cô ta đã đoán được.\nTừ lúc vừa mới biết Tần Sanh là con gái của chú hai thím hai, cô ta đã đoán được.\nLại nhớ tới mấy năm trước, Tần Tranh và Cố Nguyệt Minh cũng không thân thiết với nhà bọn họ, cô ta cũng không ngoại lệ, mãi cho đến khi cô ta học cấp ba, một ngày nào đó bắt đầu, bọn họ lại đột nhiên thường xuyên chạy đến trường học gặp cô ta, mỗi lần đến gặp cũng không lâu, chỉ để nói hai ba câu, bỏ đồ xuống liền rời đi.\nTần Nghiên Xu cảm thấy kỳ lạ, nhưng khi nhận được ánh mắt hâm mộ của những bạn học xung quanh, cô liền theo bản năng loại bỏ sự nghi ngờ này, yên tâm thoải mái làm đại tiểu thư nhà họ Tần được mọi người yêu thương.\nNhưng mà có một ngày, sau khi những chân tướng mà cô ta đã cố tình được vạch trần, cô ta lại không cam lòng, không muốn chấp nhận, cô ta nghĩ mọi cách muốn bắt lấy những thứ vốn dĩ không thuộc về mình đó.\nLần lượt làm khó dễ, lần lượt nhắm vào, lại càng ngày càng phẫn nộ sau những lần thất bại.\nCho tới bây giờ, ngay cả chính cô ta cũng không thể khống chế được cảm xúc và hành vi của mình.